không muốn trả lời câu hỏi của em
tôi đành khất
hai mươi năm sau em sẽ hiểu vì sao
đâu có gì khác nhau
giữa núi và biển
khi hai góc khuất chung một cái tên
nào cùng tôi chạy bay lên đồi
bỏ lại sau lưng năm mươi năm
nỗi buồn em trườn đi trên cỏ
dấu chân tôi líu ríu phía sau
mắt cười em
được vẽ lại từ hôm qua
mà em say đã rất lâu rồi
lấy gì lý giải hở em
ngỡ ngàng tôi
lặng đi trước một phiên toà
tôi sớt từ em nửa giọt cafe
chan chan chất đắng
có chút gì mằn mặn phía lưỡi tôi
tôi sớt từ em nửa vết nứt
cứa vào tay tôi
nhang nhác nỗi đau
một bàn tay dị tật
sớt được gì cho em?
phập phồng cho một bình yên phía em
tiễn em về
phía tôi là ngàn tiếng sóng
lặng lẽ cuối chiều mưa rào
nỗi buồn em
chìm xuống vực tôi
.