Chẳng rõ mùa thu đã qua chưa
con đường về cuối chiều bỗng dưng ngắn lại
Đứng ở ngã ba đường
chẳng biết rẽ hướng nào . . . bên phải hay bên trái
Dòng người vẫn tuôn.
Chẳng rõ mùa đông đã về chưa
ngọn gió sáng nay bỗng dưng se lạnh
Ly cafe chỉ một màu bàng bạc
một con sóng hoang mang
thèm một giấc ngủ vùi
Ngày vẫn trôi
Chẳng rõ hàng cây đang thầm thì những gì
chú sẻ nhỏ vẫn vô tư lích rích
Một nhành khô gãy
vài giọt nắng rơi
Giấc mộng hoang đường
những đêm dài không có bình minh
Đời vẫn qua
Chẳng có một giới hạn nào rạch ròi
giữa lòng khoan dung và sự ích kỉ
Một nửa vẫn là một nửa lạc loài
chỉ có những túp lều xiêu vẹo ngả nghiêng
Kẻ lữ hành gục ngã, đôi tay trống không
Chẳng có một cái gì rõ ràng
chẳng có một cái gì hiện hữu
và chẳng có gì tồn tại.
.