sư phụ ơi sư phụ
ta đã phụ công người
nhấn thơ vào sọt rác
đánh rơi mất nụ cười
buồn như con đom đóm
lập loè cuối cơn giông
buồn lăn qua ngõ tối
quẳng ta vào chênh chông
giấu bàn chân ngày bão
đi hoang nửa chặng đường
liêu xiêu từng bước ngắn
giẫm lên vết vô thường
sư phụ ơi đừng trách
buồn ta trốn trong thơ
chỉ có thơ mới hiểu
lòng ta vỡ thế nào
trên tay ta chén đắng
rót đầy rót đầy thêm
chưa say mà chống chếnh
ta cười ta như điên
chẳng muốn làm thi sĩ
mà vướng nghiệp vào mình
cho dài đêm nổi loạn
từng con chữ lưu linh
đi tìm gì nơi ấy
ngày vắng bóng mặt trời
còn gì sau cơn bão
một áng buồn thơ điên
.