tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
liệt nào cũng là liệt
liệt nào cũng đáng gừm
liệt dương bồng em lên giường đứng ngó
liệt sĩ mai táng thi sĩ binh sĩ
Quyết tiến quyết bước quốc kì thắm tươi, anh em ta tổ quốc suốt đời, cùng yêu nhân dân yêu chuộng lao động tăng gia, thi đua học hành ngày một tiến xa…
Gửi theo Cao Xuân Huy
Ai dành đâu mà ông lấn trước Cuối đường thì cũng gặp nhau thôi Nơi đó, khà khà, khoan quá chén, …
Cao xuân Huy đã trở về cát bụi. Thân xác ông đã được hỏa thiêu sau một tang lễ vừa trang nghiêm theo nghi lễ quân cách vừa thân mật đơn giản như một cuộc …
Cá nhân tôi, khi đã rời ra khỏi Làn da Kim Khánh hãy còn mênh mang cảnh … hai thiếu nữ Việt vẫn còn bị phân ly với thao thức của họ: “Phút biệt ly, chúng tôi trao những ngón tay vội vã. Trong thâm tâm tôi biết, Khánh hiểu sự im lặng nội tâm của đất này, nàng hiểu sự im lặng miệt mài của những con người đã mất quyền nơi đây.”
“Cậu vào hỏi con M trong hẻm này xem sao, hình như là bồ của nó đấy.”
Tôi vào hẻm hỏi thăm M. Đó là một cô ả làm điếm đã qua thời xuân sắc. Cô ả chỉ vào thằng nhóc đang bò dưới nền nhà và hỏi tôi:
“Giống không?” Rồi cô ả nổi lên cười thích thú.
ai đã chết thời niên thiếu
ai đã chết thời thanh niên
chiếc kim trên một đường rây đĩa hỏng
đất nước đẹp và đau đớn khốn nạn
người thanh niên chửi rủa và lau mắt
rơm rạ băng bó cột kèo
mảnh xương—rui mè nhọn hoắt
thúng mủng úp tiếng trẻ khóc
mầm lúa lên men
bùn choàng khăn
Phụ nữ đọc Cao Xuân Huy để biết góc kín khó kể của chồng, biết trong giai đoạn chiến tranh sống nay chết mai của chồng, trái tim của chàng chẳng thế nào thổn thức được với những bài tình ca ru ngủ kiểu em hậu phương còn anh nơi tiền tuyến ….
Một số bài viết về nhà văn Cao Xuân Huy đã được phổ biến trên các website khác, của các tác giả:
Lê Quỳnh Mai, Trịnh Y Thư, Nguyễn Mạnh Trinh, và Trịnh Thanh Thủy
[Ung thư] melanoma-mắt với di căn gan thuộc loại rất “ác tính” vẫn còn là một thách đố với tiến bộ của y khoa trong thế kỷ 21. [Nhưng] trong cuộc chiến không cân sức ấy, Cao Xuân Huy như một người bệnh mẫu mực, đã can trường hoàn tất cuộc chiến đấu cuối cùng của đời mình, với tất cả sức mạnh tinh thần và đã ra đi với nguyên vẹn phẩm giá.
Riêng tôi thì Cao Xuân Huy là một Nhà Văn. Thứ thiệt. Không cần kèm theo bất kỳ bổ từ rắc rối nào cả. Bây giờ Cao Xuân Huy ra đi, và, NHÀ VĂN CAO XUÂN HUY vẫn còn ở lại với chúng ta.
Cao Xuân Huy quá tiết kiệm chữ nghĩa, nên đọc văn anh tôi có cảm tưởng như mình cũng hổng dám đọc mau vì đọc mau quá những trang sách sẽ mau hết; ngay như bây giờ mỗi lần đọc lại Tháng Ba Gãy Súng hoặc Vài Mẩu Chuyện tôi vẫn đọc thật chậm …
trời lạnh tôi vô rừng bạch đàn ngủ
cách sải tay hai con cu rù rù
nằm nhắm mắt một hồi tôi mở mắt
đứng trên đầu giờ đây một con cú
Cái câu “Văn là người” rất thích hợp trong trường hợp của Cao Xuân Huy. Văn cách và nhân cách của anh trộn lẫn vào nhau, nếu không muốn nói chúng là một. Ta không thể tách rời chúng ra khỏi nhau được.
Tôi mong muốn giới thiệu một cách trân trọng về tác giả và tác phẩm này cho bạn đọc trong nước biết.
Thế nhưng, dự định của tôi không thành khi BBT đọc xong hồi ký tôi gửi, cho biết ở trong nước đang có đợt truy quét mà hồi ký “Tháng ba gãy súng” quá nặng đô e trở ngại.
Tôi nghĩ không ra anh bịnh. Càng không thể nghĩ anh bịnh nặng đến vậy. Tháng chín năm ngoái, anh réo tôi khi anh xuống miền nam bán cầu, “em đang ở đâu trên cái đất Sydney này vậy, ra mà dẫn anh đi ăn phở đi chứ”. Thật là trớ trêu. Tôi gào lên với anh, “em đang ở Mỹ”.
bắn rơi giọt máu
máu lăn quay đầu đạn
báng súng lăn quay
trườn đi. máu
bò-trườn-đi-cay-nồng-máu-rượu
Năm 1963, Cao Xuân Huy là một học sinh đệ tam mười sáu tuổi đầu. Khỏi nói thì cũng biết anh đã tham gia những cuộc biểu tình nồng nhiệt như thế nào. Còn tôi hai mươi tuổi chẵn với một cái lon chuẩn úy còn mới tinh khôi trên cổ áo. Huy học với các em tôi, nên vì vậy mà Huy gọi tôi là anh. Ba mươi năm sau ở xứ người, giờ đây anh gọi tôi là bác, xưng em y như ba mươi năm trước.
Trong một lần gặp gỡ tác giả, tôi hỏi anh tại sao lại xếp Tháng Ba Gãy Súng vào thể loại Hồi Ký mà không là Truyện Kể hay Truyện Ký, Cao Xuân Huy trả lời “Bởi vì tôi đã không lồng vào đấy bất cứ một hư cấu nhỏ nào. Tôi viết lại hoàn toàn sự thật những điều mắt thấy tai nghe. Chỉ tiếc một điều là tôi đã không đủ khả năng để viết được tất cả những gì tôi cần phải viết.”
Ngoài kia nắng có ươm vàng
Mây phiêu du có lang thang cuối trời
Mày tao chung mấy cuộc chơi
Những trang Văn Học thế thời mông lung
anh chợt nhẹ như gió
hồn bay lên bay lên
anh cười hiền quá trời
súng gãy từ lâu lắm
tháng ba bẻ cuộc chơi
Những thằng lưu manh thường lớn họng, những thằng hèn thường chiến đấu đến giọt máu cuối cùng của… người khác. Tôi là một trong những “người khác”, đánh nhau đến viên đạn cuối cùng để rồi bị bắt, bị tù đày vì những thằng lưu manh, hèn hạ đó, và bây giờ vẫn tiếp tục phải thấy và phải nghe những điều chó má như thế. Tôi viết là vì vậy.
“Uỳnh…”
Nhanh như chớp, Toàn chụp khẩu súng, nhào xuống giao thông hào.
Một quả đạn đại bác không giật bắn vào ngay giữa vị trí phòng thủ. May không ai bị thương.
Sáng hôm sau, cảnh mũ sắt, mũ cối quấn quýt nhau chỉ còn là giấc mơ cũ.
vô thường khép mở quyển kinh
tha phương là cuộc mưu sinh lỡ làng!
Thôi thì phất lá cờ tang
bay ngang địa ngục thét vang đất trời
BYE BYE! SÚNG ĐÃ GÃY RỒI!
Có thể ập tới, lúc nào
cha ông . vạn đại . giấc bào hao
chiêm
tượng hình . đảo đảo điên điên
gạch ngang ________________thống khổ
Chúng tôi nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ bị hỏng, kim đã ngừng quay
Ngày trở thành đêm, trái tim trống rỗng và khắp nơi trống rỗng
Ngày anh mất hắn, anh dần mất luôn anh
Vì khi hắn chết, hắn đã lấy đi một phần hồn anh
New Comments