tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Chuyến xe cuối ấy chuyển bánh… Trước mắt là con đường hơn một trăm năm mươi cây số hai bên lộ là núi rừng dày đặc. Trên dưới 40 hành khách trong xe đều không dấu được vẻ âu lo . Có thể là trái mìn Việt Cộng gài mà đơn vị mở đường đã không dò thấy, hoặc có thể mới gài sau khi toán dò đường vừa đi qua. Cũng có khi Việt Cộng chặn xe, bắt hết đàn ông…
con sói búi lông ngồi chồm hổm
bà già nằm dưới đáy cầu ao
em bé đi phất phơ ngoài chợ
chợt đầu hôm đổ trận mưa rào
em sẽ rúc lòng ta tựa mèo nhỏ
rồi wào móng vuốt mèo to
cứa một lần cho ra cứa
tháng 11 chìa tay
tuyết đỏng đảnh bay
Nhiều trí thức Việt Nam trong số [thấm nhuần Hán học] vẫn quyến luyến với nền văn hoá bản địa từ thuở chữ Hán chưa được du nhập. Một số… đã bầy tỏ sự quyến luyến này bằng việc cố gắng diễn đạt các câu ca dao tục ngữ bản địa bằng chữ “Nôm” [hoặc] qua những nỗ lực chống lại tầng lớp cai trị nhà Đường.
đâm một ngón tay xương khô vào ảo giác trăng mặn
cuống họng dại khờ đằng đẵng đói đêm
chàng đã xa em mười hai thế kỷ
làm sao định nghĩa nỗi chán ăn bằng hai tiếng
thèm yêu?
ba ngày sau khi sống.
tôi vẫn sống và tiếp tục đặt cái đầu mình qua một bên
để viết.
Không có ai không đáng để ý.
Định mệnh như câu chuyện các hành tinh.
Không có gì của họ không đặc biệt,
và mỗi hành tinh đều khác các hành tinh.
Gỗ nhiều loại, kim loại chì, đá sỏi, nhựa trong epoxy, sơn acrylic
(plywood, oak, walnut, lead, stone, epoxy, acrylic)
24 x 24 x 9 in. (61 x 61 x 23 cm)
2008
Người nói ghi nhận cả ảnh phản chiếu của hắn ta và cảnh vật bên ngoài. Và nếu bên ngoài trời tối, đủ tối để biến cửa sổ thành một tấm gương, người nói, hay sự hiện diện, hầu như không trông thấy gì ngoài ảnh phản chiếu của chính mình. Trong một bài thơ như vậy, sự hiện diện nổi bật và vượt lên mọi thứ bên ngoài.
Hình như lần đầu tiên tôi mới ngửi thấy mùi tóc của mình. Tôi không có thói quen, điệu bộ mân mê ấp yêu những lọn tóc. Thế mà lúc này tôi lại nâng niu chúng một cách cẩn trọng. Những ngón tay, sợi tóc và đôi môi chúng đều cô đơn và buồn bã như nhau nên quấn quít tìm đến nhau. Có phải như thế không?
luôn luôn có những chuyện tức cười đến chảy máu mắt [mồ hôi] đặt dựng đứng lên hồi thì số 6 hồi ra số 9 vì thế hôm nào buồn
buồn
muốn có chuyện vui tôi đến phòng lão joe số 6 cầm con số bẻ ngược lại thành số 9 rồi lẹ nấp cuối hành lang
thật kinh khủng sáng nay
tôi nghe có tiếng bom nổ rất lớn ở london
những mảnh vụn văng tứ tung ở copenhagen
một bản tin thời sự
loan báo một cách dửng dưng
Phố ngủ lên nhau
Phố chết lên cầu
Rất nhiều lá rụng
Uống bước chân khuya
Ôi! Người về khuya!
Tôi gặp Cao Xuân Huy lần đầu tiên cách đây khoảng 40 năm khi Huy phục vụ tại một căn cứ huấn luyện quân nhân gốc Thượng ở Pleiku. Tôi còn nhớ vóc dáng và nét mặt Huy lúc đó. Cao, gầy, phảng phất chút thư sinh, chút buồn, và ít nói.
Hơn 15 năm sau, gặp lại ở hải ngoại, Huy vẫn ít nói nhưng bề ngoài thay đổi nhiều.
Mắc mớ gì nhận ra nhau sau cuộc bể dâu này,
không phải mũi tên xưa đã rơi theo hồng thủy?
lúc ta về thăm nơi đóng quân năm cũ
đôi mắt bên ngoài rào thép gai như còn lúng liếng đâu đây
Chạm mạch cơn bão ruồi bay ngoan ngoãn
Thế kỷ nằm lim dim giữa
Bốn ngón tay họa sĩ
Em vuốt ve đầu sóng
Cội mưa rạch Cát phù nề
Những giấc mơ như rơi ra từ một trang sách cũ. Bất chợt, bắt tìm lại được.
Ta là một chú bé bắt được một giấc mơ đang bay chấp chới như một cánh diều, hay như một vì sao lẩn khuất trong đêm.
Chị có nhiều khách phương xa
Có người bảo: một nửa nước được giải phóng
Có người bảo: một nửa nước lại lao vào vòng nô lệ
Chị chẳng nói gì
…sinh thời tướng douglas macarthur có nói rằng “… những người lính già không bao giờ chết họ chỉ mờ nhạt rồi biến đi…” với tôi câu nói của ông tướng trong đó đẫm chất thơ mộng
rồi
vào một ngày đúng một tháng sau đại lễ 1,000 năm thăng long…
Con sông gầy gò quê tôi
quen thói lên bờ xuống ruộng
lính quýnh chảy về đông
thi thoảng đến kỳ kinh cũng lên cơn đồng bóng
ăn sống nuốt tươi đám rách rưới bần hàn
Người có mặt bên tôi khi tôi tỉnh dậy là đứa em gái mười chín tuổi của tôi. Tôi hiểu là vợ tôi đang lo cho con nhỏ ở nhà. Tôi cựa mình nhưng toàn thân tôi rơi vuột ra khỏi sự điều khiển của ý thức. Tôi bất động, hai tay, hai chân tôi đều bị trói vào thành giường. Không một cảm giác đau nhức nào chứng tỏ tôi vừa qua một cuộc giải phẫu.
Tôi rút cây son môi từ trong ví, bôi lên đầu ngón tay anh. Trên trang đầu của Vài Mẩu Chuyện, dưới tên Cao Xuân Huy, anh in tặng tôi một dấu tay màu hồng. Tôi hài lòng lắm, quyển sách lập tức trở thành một kỷ niệm quý giá đối với tôi.
Cũng may là trước khi ông cụ ấy mất,
ta đã dược nghe một đoạn sử thi,
gọi là sử thi,
bởi câu chuyện kể của ông cụ là một khúc sử
được vẽ lại như một khúc ca . . .
người đàn bà ấy nhìn tôi
có lẽ từ lâu bà chờ tôi đến
muốn nói với tôi
nơi đây
giờ thuộc về tôi
Thành phố nằm bên một rẻo biển miền Trung yên bình và tĩnh lặng. Những ngày gần đây bỗng nhiên được khuấy động bởi mấy chú cá mập, không hiểu vì sao lại lang thang vào bờ, chúng lượn lờ nơi bãi tắm trước khuôn viên trường, là bãi du lịch của thành phố. Thỉnh thoảng chúng lại ruổi theo sóng nước cợt nhả với con người.
New Comments