tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
những ngày xưa chưa xóa hết
giáng sinh thao thức gọi mời
đêm nay sánh vai tình mới
xuống phố em buồn, không vui
tôi phóng xe
quẩn quanh phố vắng
kéo theo
sáu mươi lần
giáng sinh không phép lạ
Các bạn thân thiết của tôi ơi, thơ là hoá thân thiêng liêng của nụ cười. Thơ là tiếng thở dài làm khô giọt nước mắt. Thơ là thần khí nương náu trong linh hồn mà dưỡng chất của nó là trái tim và rượu của nó là lòng thương cảm. Thơ không đến trong hình thức ấy thì chỉ là đấng cứu thế giả.
Mưa thì mù mịt những điều hãi hùng. Không có gì ở đây, ngoài những cơn gió cứ thổi, cứ than thở không dứt trong suốt mùa đông, những loài gió lạ lùa qua khe cửa sổ sơn xanh chống chếnh, những loài gió với gương mặt và hơi thở khổ đau, trĩu nặng mà vẫn ngang tàng.
Ông nghe rõ tiếng đóng quan tài mỗi lúc một vang mạnh.
Những ngọn nến thắp lên
Rồi bấc tàn
Chiều xanh sẫm
Em bước qua chiều cũng như ngọn nến cháy lên lòng ta
mỗi nơi chốn
một chiếc nơ
mỗi thám hiểm
một hạt cườm
mỗi rong duổi
chuỗi kim tuyến
josh groban hát lên một cách thành kính
sau đó celine dion giành chiếc microphone hát lại
mariah carey cũng rán bắt chước hát theo bằng một giọng uốn éo
nghe buồn cười nhiều hơn buồn thật
Có phải Chúa chỉ nằm trong máng cỏ
Cho người về chúc tụng, tung hô?
Có phải Chúa không thấy ai ngoài phố
Đi trong mơ không biết nửa đêm về?
Cụm mây nào không anh
Vạt mưa nào không xanh
Tuổi trẻ đang qua đã qua sẽ qua qua qua qua ai mà nhớ nổi
Giọt tha hương lách tách café chiều
Người qua kẻ lại đếm nhau như lô cốt trên đường
Anh hy vọng rằng anh sẽ là nạn nhân cuối cùng của những tòa án dị văn chương khôn cùng của Trung Quốc, và rằng từ nay về sau sẽ không còn ai bị buộc tội vì lời phát biểu.
Gã muốn nuôi mẹ, vì bố đã mất, các anh chị ai cũng yên bề gia thất. Nào ngờ sự có mặt của mẹ gã đã làm khổ gã thêm. Mẹ gã đấy ư! Sao không giống với sự trông đợi của gã. Gã đã không biết rằng mẹ gã có tính nói dai và hay xía vào đời tư của gã một cách sỗ sàng. Sự lắm điều của mẹ gã khiến gã phát điên.
từ đầu này vòng đến đầu kia gã bảo có cảm tưởng từ tử cung thơ phọt ra ấy máu lắm dừng lại đái hễ gặp nai liền chỉ đường cho chúng chạy(!) hành động đấy thường rất vô tư cứ luôn mồm bảo “vui thôi mà . . . vui thôi mà!*”
suốt
Những khu rừng không có cây
Những dòng sông không có nước
Những cánh đồng không có người nông dân
Những con chim không mọc cánh
chúng tôi xuống đường Paris
mà lòng hướng về Hà Nội
chúng tôi đã làm việc nên làm
lòng càng khâm phục những người ở Việt Nam
Vì những lý do không khó hiểu mấy, sự làm ra nghệ thuật ở những thành tựu cao nhất trong khoảng một trăm năm qua thường đã đòi hỏi một sự phát triển thượng thặng thứ tài năng của tâm thức được cùng ở hai nơi một lúc. Phấn khích trước những phong cảnh miền Nam nước Pháp đang được sinh động dựng thành…
trong một giấc mơ tôi đã chui vào khung cửa sổ năm 1919
của André Breton*
và thấy cái bóng ông cắt ra làm 2 mảnh
vẫn nằm đó
suốt gần 100 năm qua
những cảnh đời trong bức tường chung cư thời cuộc
ngõ hẻm trên cao
âm u thời đại
bóng đèn leo lét niềm tin
cha nói: nhạc ni buồn mà hay chi lạ
tôi im lặng gật đầu
ngọn đèn dầu lay lay vừa đủ rọi
chắc chỉ đủ cho cha tôi thấy
buồn trong đầu tôi lúc ấy
Tôi thích nghe nhạc từ tuổi hoa niên. Giờ đây, nhớ lại, tôi nhận ra sở thích riêng tư của mình thay đổi nhiều phen theo thời gian. Thuở thiếu thời, đầu thập niên 1960, tôi mến chuộng những ca sĩ có thanh giọng rõ ràng, trong sáng và những bài hát có ca từ “dễ ăn sâu vào lòng thính giả mộ điệu”.
Khi tôi rất đúng thành sai
Khi em rũ sạch ra ngoài sành sanh
Khi tôi vào trận rất lành
Khi em cào cấu tanh banh tóc thề
mưa dưới bến tàu, mưa khắp hướng
tôi nằm đây vía ở nghìn phương
người đàn bà vắt chân ngang ngực
lảm nhảm “. . . mọi sự vô hình tướng”
Vậy thì, hỡi anh yêu
Online đi
Offline thì em vẫn đó
vẫn ỏn ẻn, em yêu anh,
thật mà!
Dưới góc nhìn của người đọc thuộc thế hệ con cháu, trước những đổi thay của cuộc sống, đọc những bài viết của Lương Thư Trung cũng là cách để “ôn cố tri tân”, để biết thêm về một thời xa xưa của ruộng vườn, làng mạc quê hương.
Sài Gòn giảm cơn sốt đổi mới bằng trận mưa thời thượng
theo chân những “ngôi sao”
lối sống tiện ích đa phong cách
máy hình trực tuyến rải rác mọi nơi
Đàlạt bây giờ hồ trơ cỏ dại
Con đường băng ngang như đường mòn Trường Sơn
Em má hồng nhạt màu da tái
Nhạt cả sương mù buồn nào buồn hơn!
Màu đỏ tươi trong lần kết hôn đầu tiên
Từ lâu đã phai theo thời gian
Nhưng vẫn còn tươi thắm y nguyên
Từng mảng rọi trắng đen thuở ấy
một lá thư [cũng] đủ cho anh
siêu thoát. để được gặp em tâm tình
khi gió lướt qua đêm, mình
viết câu thơ máu bằng hình tử ngôn
Gỗ, kim loại thủy ngân, nhựa trong epoxy, vụn chiếu lấp lánh, sơn kỹ nghệ xe hơi
18 x 12 x 9 in. (46 x 30 x 23 cm)
2010
New Comments