tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Tần nói đất nước ta có bốn ngàn năm chen lấn, thay vì bốn ngàn năm văn hiến. Đời sống hiện thực tạo nên những câu nói chát chua phản ảnh tâm tình của người đàn ông xa xứ …. [Đời sống] như âm thanh từ tiếng đàn dương cầm đồng loạt khua lên, không phân tiết tấu. Người viết nổi loạn, hay văn chương chữ nghĩa làm loạn.
Giữa cơn sốt 40,5 độ
cha nắm tay con
chạy qua cánh đồng trưa rát bỏng
những ngọn rau ngắc ngoải
những gốc cỏ khô
tôi vẫn nói em yêu nghe em đáp anh yêu
đàn sẻ bây giờ lại nhớn nhác
cầu năm xưa rụng
như những quả sung
chân tôi đạp hụt—dưới là khoảng không
Khẽ cười. ở đầu mắt cuối mày
nom bữa nay có điều gì khang khác
như trời xanh điểm hồng. phơn phớt mây
tơ thiều nhẹ lay tóc mềm vén khéo
hoan hô
được tự do trăm phần trăm
một đêm nay thôi
từ trái tim khối óc
tứ chi cho chí bộ phận kín
Vào một ngày,
mặt trời mặt trăng vẫn xoay như cũ,
ta đã gặp kẻ tự xưng là đến từ đầu kia của lịch sử.
Xin chào!
Giọng nói của kẻ ấy tựa thứ âm vang xưa cũ.
Với điếu thuốc trên tay trái cô nói tình yêu đã xây tòa vọng lâu . . .
Ba mươi năm sau khi đám khói tan giữa hai bộ tộc
Của anh từ một ngôi làng có nghĩa là Hành Tinh Nhỏ
Trong vùng bình nguyên ven biển của cô từ thành phố những chiếc khóa vàng
O’Faoláin mô tả những điều kiện sinh hoạt của nghệ nhân Ai-len “đặc biệt khó khăn đã bị thêm phức tạp bởi tôn giáo, chính trị, sự thiếu tinh tế của dân quê, sự thiếu kích thích tố, thiếu tính đa dạng, nghèo đói lan tràn cùng khắp, nạn kiểm duyệt, sự o ép trong xã hội, vân vân.”
Tôi ngồi trên mái nhà thấp
Chơi đùa với chùm chuông gió reo vui
Mùa đông mơ hồ vẽ lên mặt kiếng cửa sổ
Bức tranh lập-thể-nước nhòe nhoẹt sương giá
tôi thích những buổi sáng
khi thức dậy thấy mình khỏe mạnh
làm thơ, viết truyện ngắn, soạn bài giảng
email cho bạn bè, chỉ một vài bạn, như bàn tay thiếu ngón
Chuỗi đập Vân Nam sẽ gây ra những tác hại vô lường nơi hạ lưu, gây rối loạn toàn hệ sinh thái con sông Mekong xa xuống tới Biển Hồ, nó như một chuông báo tử cho ngư nghiệp và nguồn cá vốn là thực phẩm của ngót 70 triệu cư dân sống ven sông.
Chúng ta tiến hoá giống loài đười ươi
di vài căn tính xấu muôn đời
bố đười gieo tình nơi nơi
con đười lưng mẹ lớn lên
đeo mái đi mất bỏ quên mẹ hiền
rồi nguyệt đi đâu về đâu!
để quạ ngày ngày chúng rầu, ỉ ôi
một mâm thịt bên mâm xôi
mâm tư tưởng ba mâm đòi đoạn nhau
Người ta bán thân thể đàn bà
để mua tờ hôn thú
trên diễn đàn
sắc sảo tình dục, nghệ thuật và phụ nữ
những câu thơ che mặt
Vật liệu hỗn hợp: ván gỗ, sơn acrlic, dầu sơn gỗ, đất cát
(Mixed media: plywood, acrylic, stain, dirt)
48 x 48 x 2 in (122 x 122 x 5 cm)
Dù sao đi nữa vẫn cứ xin nêu thắc mắc: người ta sẽ làm gì sau khi, nếu không có điếu thuốc? Xin đừng la ó khi tôi nêu một thắc mắc chính đáng như vậy. Đầu óc ta có khi lang thang nhiều nơi mà rốt cuộc vẫn thường quay về chỗ cũ, một nơi mà hầu như tất tần tật nhân loại đều vẫn hay tìm về. Nhưng tìm về để lại ra đi. Rồi cũng có khi dung dằng nửa ở nửa về…
Một hồn sông núi xanh như ngọc
Một tháng ba buồn bước lẻ loi
Một thân lưu xứ gầy theo mộng
Vài mẩu chuyện xưa gửi lại người
Bước chậm [phải mất cả nửa đời mới bình thản được như vầy!] trên cầu tấm lưng người đàn bà phía trước liên tục đập vô mắt tôi! khi thị xoay người
mảng chiều tà đã phủ nửa khuôn mặt và chim một đàn bay
Cắm vào đêm một mũi tên trúng đích
Không chệch một ly
Rót vào đêm một ly đầy đặn
Không tràn một giọt
[Trần Vũ] rất thích quan niệm sáng tác “vũ trụ song trùng với thời gian song hành” của Cortázar ― có nghĩa là tất cả diễn ra song song trong cùng một thời điểm: tuy một mà hai và tuy hai mà một. Nếu Cortázar thực hiện quan niệm này trong truyện ngắn Đêm ngửa mặt, Trần Vũ áp dụng trong Ngôi nhà sau lưng Văn Miếu và Mùa Mưa Gai Sắc ….
người ta khoan sâu trong đá đặt vào cốt mìn
chờ cho trẻ con tan học là nổ mìn
ta bấu chặt vào nhau
chờ cho xong từng buổi làm là yêu nhau
Mở nút chai rượu đế tu một hơi,
buông câu chửi thề thoải mái. Tám mươi năm trước,
ông cố tôi chết trên ghe chài
khi đang kéo lưới. Và ngón đàn kìm tài hoa
lặng lờ chìm vào lòng sông mất hút.
Bấy giờ thì trong những bài ca của đất
dường có lời từ chối sự vĩnh hằng.
Bầu trời mùa thu
cùng những tích tụ hương thơm các cuộc triển nở của các vì sao
chẳng phải dành riêng cho đất hay sao?
Tôi tin một điều là còn tiếng nói trong giao tiếp, còn có ngôn ngữ chữ Việt, thì sẽ có những người tiếp nối viết. Nếu có người viết thì sẽ có người đọc. Tôi không tin nó tan biến …. Năm xưa thời trẻ, từ còn học trung học, rồi đi lính, tôi cũng đâu nghĩ mình vẫn cầm bút sau lúc đi hành quân về, rồi ra tù, rồi sang định cư ở xứ người. Viết, sáng tác, như một cái nghiệp đeo đẳng cho đến bây giờ.
bật tung hết những cánh hoa
tràn khắp vườn hương nhụy
và để em được gào thét
những tiếng anh không phải là anh
xẻ rạch thịt da ngang dọc
Trên cả nước hiện còn bao nhiêu lò ấp “thơ an toàn”
không có melamine trong trứng thơ chực nở
melamine gây sạn thận
gây đái ra máu
gây chết người
về kiếm thơ cũ đọc! đừng hỏi tại sao cũ với tôi cũ mới giờ ngang ngửa thế rồi không sao tìm ra được bài thơ cũ nào vừa ý! đừng hỏi tại sao khó nên nhớ khó dễ giờ với tôi cũng giống như trở bàn tay
New Comments