tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Chỉ cần biết lắng nghe
Một người mù phóng kiếm trúng đích
Chỉ cần biết im lặng
Anh nghe tiếng bước chân của em
nâng ly chợt nhớ quê nhà
kê vàng nửa giấc, gần xa đất trời
trăng tròn soi suốt cuộc chơi
mùa xuân hữu hạn, từng người ra đi
Sông ơi! Em chảy bao giờ?
Câu hỏi ngày xưa ngu ngơ nhưng buồn
Ngực rêm chớp bể mưa nguồn
Con trăng thơ dại và con diều bay
Sơn dầu trên vải lanh (oil on linen)
72 x 96 in. (183 x 244 cm)
2010-2011
Trước khi gặp Micah tôi thích sưu tập bạn trai như đồ chơi. Cách trao đổi thân xác thật hồn nhiên của họ là cái mà tôi thích. Tất cả những người này đều là các chàng trai da trắng. Nhưng tôi cũng nhớ cách tôi hay đùa nghịch với koan và tôi tự hỏi,“Âm thanh của một cuộc đời không được sống thì như thế nào?”
lửa dân chủ vẫn âm ỉ cháy
trong trái tim ở khắp mọi nhà
họ khao khát một cuộc cách mạng
để làm chủ định mệnh quốc gia
chủ tịch hội cao niên năm nay vừa đúng sáu nhăm, cho tôi biết trước kia gã đại úy, dưng không tôi phát cáu kỉnh, vẻ mặt có hơi sưng xỉa(!) tôi nói rằng nói chung chúng ta phải cảnh giác…
tôi gửi biếu em sợi lẻ loi
mảnh, thon, gầy, nhẹ, ngắn, chơi vơi
em có thể giấu vào lồng ngực
hay một chỗ nào… không có ai.
Những người viết Việt, bây giờ, dù đã rời xa quê hương từ bất cứ miền nào trên đất nước, cái gốc rễ địa lý ấy, theo tôi, không còn phân biệt họ một cách quá rõ rệt như khoảng một, hai thập niên trước nữa.
trôi giữa biển nghe lòng vòng nhớ biển
ở lâu năm trên đất hóa điên khùng
cây trụi nắng thổ vàng ra quận huyện
cạn điêu phù nên ngấn lệ hồng chung
đêm quên quê quán, em từ đâu
xa mà trăng buốt tóc, giai điệu
quen bầu trời chiếc mặt nạ bao
giờ, hình như tôi đang đi bên
Lên án chuyện đưa tình dục vào văn chương cũng là một … sự kỳ thị, kỳ thị với cuộc sống …. Với phân tâm học, tình dục đóng một vai trò khá quan trọng trong việc hình thành cá tính, quan điểm sống cũng như quan hệ với xã hội. Nó là một sức mạnh vô thức, phần nào chi phối các hành vi, cử chỉ và thái độ của con người.
Cuốn sách mở đầu lời tựa tràn bờ dài gần 100 trang như một cuốn sách trong cuốn sách, dưới mỗi bài thơ đều có chú giải / giải mã, mới thấy nhà văn kiêm dịch giả Huỳnh Phan Anh “yêu” Rimbaud đến dường nào, vì yêu nên đã dồn hết sức dồn hết tâm cho ước mơ toàn cảnh của mình…
Tôi bước xuống những dòng sông bình lặng,
Không còn những người kéo thuyền hướng dẫn:
Bọn da đỏ đã dùng họ làm bia
Khi đã đóng họ vào cột tô màu.
em không thiên tài giải trí
gỡ rối nỗi buồn
gạt bỏ thị phi
dễ dàng như các nàng vũ công thoát y Thái
kéo sợi dây thừng thô nhám khỏi cửa mình
theo khúc nhạc giả lả
một chiều trên kông chro
tôi gặp người đàn bà bahnar địu con bên cây klao gãy . . .
. . . đã bao mùa rẫy
người xa trên nóc nhà mồ
bởi chết có năm, bảy đường để chết, chả dại chết rồi đâu đấy vẫn y nguyên (!) bài thơ, tiếng tôi kêu lên bi thương, dẫu thành hình, hiện thực, cũng chẳng làm một ai động đậy, đừng nói đứng lên, bên đĩa thịt chó, dài, dọc theo hình chữ s
Sợ hãi đã ngấm vào máu
Sợ hãi đã ăn tận xương
Xứ sở này
Người sợ tiếng động
Người sợ đám đông
nó ở trên đùi em
bản đồ nhằng nhịt rẻ rúng bất an khổ nhục
nó ở trên vai anh
con mắt chột đanh đá nhăn nhúm lưu manh
Thật ra, bạn cũng không thể biết chắc tất cả những thứ mà bạn cho là biểu hiện của tính chất đen nguyên thủy của bạn – bản tính khôi hài, âm nhạc, cái vỗ vai thân mật của người anh em đồng chủng – đã được chính bạn tự do chọn lựa. Ở mức độ tốt đẹp nhất, những điều kể trên là chỗ trú ẩn; ở mức độ xấu xa nhất, đó là cái bẫy.
Khi bông hồng bị vứt
Sắc nắng sẫm màu
Những cô gái ngượng ngùng di cư lên mặt trăng
Bỏ rơi hương thơm vườn hồng
khi tình yêu tôi chết, không một tiếng ai oán
… bi thương
hình ảnh trên kia chỉ cốt minh họa, còn tôi, kẻ quá mơ mộng thường quên mình đang sống, lặng lẽ nâng bắp chân trái, từ tốn…
“’Sông Nile có thể uốn và rẽ, nhưng điều không thể là nó không bao giờ cạn’. Dòng sông tự do cũng như vậy, hiện đang vỡ bờ ở đây.
Một đám ma đẹp diễu ngang qua phố
Ò í e – khúc đàn kìm nẫu ruột
Guantanamera – giọng kèn Tây giậm giựt
Đen – trắng – đỏ – vàng , màu sắc đối chọi chói gắt
Cố nhiên, ta đã trở về
Bái lạy Bông Vàng và nghe sương tan
Biển Qui Nhơn năm xưa đang
Trở giấc khuya xanh khi nàng đang ngồi
New Comments