Category: Sáng Tác
Người đàn bà xăm mình
Quanh vết sẹo chủng ngừa đậu mùa
mình vẫn ghét từ hồi còn nhỏ
mình bảo anh ấy đặt bông cúc này, rồi cái cuống
bởi bông hoa trông nhện quá
từ hãng thông tấn (3)
quá trình về Thì Là đưa tin, phóng viên tình cờ
phát hiện tại Rằng – thị trấn kế bên không hề có
đường
chẳng có gì gọi là đường cả
Bài thơ vua
Ơi vua!
Đêm không ngai. Đêm thành tiên
Đêm không tiên. Đêm thành tinh!
May cho ngai may cho vua may cho nhân gian
Vua ơi!
Đột quỵ ngày liều mạng
Thoughts of an Exit
the earth is a giant judge
who won’t bother to check our clothes
I still chase the flap of a single hand
repeated into a hearty announcement
the clock is a patient warden
who won’t bother to check our backgrounds
từ hãng thông tấn (2)
như tin đã đưa, bề ngang con đường chính của thị trấn
Thì Là vẫn đang nở ra từng ngày
trưa nay, chủ nhiệm Thì Là thừa nhận căn nhà của ông
giờ đã nằm ở giữa đường.
Màu sen, sắc nước
Thầy Lưu Vân đưa mắt nhìn cô giống như nhìn một tảng đá trên núi hay nhìn một gốc cây khô và thản nhiên xếp bằng ngồi xuống nhắm mắt tham thiền.
Nhưng thầy có hay đâu rằng thầy đã gặp phải nghiệt duyên của mình.
từ hãng thông tấn (1)
đó là hiện tượng đang xảy ra tại thị trấn
Thì Là – tin từ chủ nhiệm thị trấn cho biết
chiều qua
theo đó, con đường nối Thì Là tới Mà cứ
mỗi ngày nở ra theo bề ngang với tốc độ
Spring in the City
A slow music. It’s not solitude
invisible and knowing where to go.
The colorful walls mute as they are,
the chorus spreads slowly in a circle.
Rèm
Bên trong căn phòng này là một thế giới khác.
Những người đàn ông đã lạc vào căn phòng đó, với những tấm rèm lụa hồng và tím. Mùi nến hương biển xanh mơn man vỗ về những nỗi niềm của họ. Và thứ nhạc du dương chết người, nức nở, nghẹn ngào quyến nghĩ về dĩ vãng xa xăm.
Khóc cho bài thơ chết non ♦ Khi thành phố biết hôn
đã hút sâu trong vòng
tay khát,
từng giọt thời gian trở mình
bằng sự va đập của hơi
nóng, mỗi nụ
hôn là một lằn roi cứa sâu vào hạnh phúc
Những thương vong ♦ Những cuốn sách
bà đang giận dữ, vì đã dạy
hết mọi điều, đã chuẩn bị cho mình
thật kỹ như một con gà,
đã bó chân và cánh và được phết mật để cho vào lò.
Bà không thể hiểu nổi sự hoang mang.
thơ rời – 14 (trích trường ca)
Cô gái phơi phới bước lên xe
Một mùa xuân bên ngoài tràn vào
Những ông già bà cả đỏ mặt nhìn nhau
Bác tài tự soi mình trong gương
Lamento
Quá nhiều điều không thể viết xuống mà cũng không thể giữ mãi!
Thân mình hắn cứng lại bởi một chuyện đang xảy ra ở xa
mặc dù cái túi hành lý khác thường đập như một trái tim.
Kiểm duyệt
mỗ mò sò ở bến sông
(tự ý đục bỏ) bờ mông của nàng
xuất thơ tự kiểm duyệt hàng
vẫn còn sợ đảng bắt mang phê bình
chùm thơ Phạm Phú Hải (1950-2009)
Soi phố thị thấy ngậm ngùi
Lấn nhau chạy đến hết đời biệt tăm
Soi quanh qua chỗ sẽ nằm
Thấy con trùng đã tri âm bao giờ
Soi lui thiên cổ bơ vơ
Soi tương lai thấy mờ mờ hư vô
Tắt đuốc nhắm mắt ngây ngô
Chân này bước lộn vào mồ chân kia.
Những trăn trở không đáng có của một cuối tuần
Mà sao cứ phải “nheo mắt” “nhếch mép cười” với “gật đầu”, ra vẻ thân thiện với nhau làm cái gì cơ chứ. Từ lâu rồi, gã đã đâu có thích, có chờ đợi gì một cử chỉ có tính chất gần gũi như vậy của đồng loại. Cứ bất động, cứ dửng dưng, cứ vô cảm, thờ ơ, coi nhau như gỗ, như đá, như đã ở thế giới bên kia như thế có khi lại hay hơn.
Chùm thơ Phạm Phú Hải
Em ơi, nhớ mới hôm nào
Mẹ ôm em nhẹ cắn vào tóc non
Tóc non bao giờ cũng thơm
Hai con mắt nhỏ mở tròn thơ ngây
Em ơi, mây trắng bay hoài
Khi chưa em đã đi đầy không gian
Đàn đàn mây trắng đàn đàn
Trăm ông đầu bạc hàng hàng nắm tay
Vườn bách thảo Iquitos
Sau khi coi những con thú Amazon
con báo lớn đang nằm nghỉ
màu vàng với những đốm đen tứ giác
những con khỉ tí hon đánh nhau vờ vĩnh
giữa những nhánh cây
Đọc Kim Các Tự ♦ Chả có gì đặc biệt
mỗi lần một ý thơ hiện lên
tôi dẹp liền mớ ký ức sang một bên
– chả dại gì soi vào đấy nữa.
… tôi đi cho đến khi cặp giò…
Khúc valse cho mùa hè
ngón tay em mùa hạnh phúc đã tuột
trên cuống lá nầy
ngón chân bầy le le lướt trên
niềm cam phận
Tiếng chim gáy sau cùng
Vâng, tôi sắp lấy chồng, và sẽ có những đứa con trong nay mai. Cái khung cảnh gia đình ấm cúng mà Lý tự vẽ ra cho mình hãy còn là một bức tranh treo lặc lìa ngoài bậc cửa, chưa đặt được vào trong nhà nói gì đến mon men lên cái bàn ăn mà vô tình đã trở thành một vật châm biếm hết sức mỉa mai cho chính người chủ của nó.
Cuộc đời là một tiếng bíp ♦ Tiếng nói thời đại
Cuộc đời một tiếng bíp thảng thốt
Thời khắc ấy ai đã dựng sẵn
Tên gọi suy tư nhánh lá xanh lướt qua trước mắt chúng ta
Bụi và gió.
Bến ga/At the station
Gã thanh niên vẫn đứng bên
kia đường ray xe lửa như
mọi ngày tôi đứng bên này
ga xe lửa chờ chuyến tàu
tới đưa chúng tôi tới trạm
Đầu trượng nhà sư
Buổi mù sương, tôi qua lấy nước, đã nghe giọng lão sư trầm trầm bên chái Niệm Phật Đường: “Nhạn quá từng không. Ảnh trầm hàn thủy…”.
Nhạc điệu của bầy ong
Cuộc đời được Thần Chết đóng đinh trong cái lồng kính này cũng như mọi cuộc đời. Thánh rồi cũng phải theo cái muôn thuở của quy luật Đóng Lại. Những ước mơ tạo thế, tuy hùng vĩ mà xa xăm, rồi cũng cô đặc trong một cái xác này đây.
Có phải tôi không?
Có người gửi tôi tấm hình trên mạng
cô gái Sài gòn áo trắng khăn tang
đi trong Sài gòn bốn mươi năm cũ
cô gái trong hình có phải tôi không?

New Comments