Category: Sáng Tác
trặc lìa
trục xuất. buổi sáng đầy những cảnh báo rất sợ hãi, không phải vì bão tố gì đó ở đài loan, mà những vụ việc còn kinh khủng hơn thế nhiều, nhiều lắm, về tương lai, về hậu quả… tương lai lúc nào cũng có cái đáng sợ của nó, vì đó là lúc mà tui phải sống trong những dự đoán của hiện tại.
collage biển
rơi xuống bỉên một đêm trăng
cánh bướm nát dính bọt biển
trắng như hoa ren thêu
nịt ngực em nới lỏng
một đêm trăng trên biển
Cơn buồn ngủ
Hắn nằm nghiêng, đầu tựa lên hai chiếc gối, một tay cầm cuốn sách, tay kia gác hờ trên đầu, mắt chăm chú nhìn vào trang giấy. Đọc. Ánh đèn neon trắng mờ soi rõ …
nói chuyện với đẳng cấp thứ 6
tao đang nghe lũ chúng bây đang nói chuyện, không phải dễ gì mà cảm nhận được, nhưng tao luôn tin rằng trên đời này có những đẳng cấp, nếu tính chẵn là con số …
Bậc thầy thuật hóa kim [1]
Ông có biết câu chuyện thần thoại về Nacissus, cái anh chàng hằng ngày quỳ bên bờ hồ để ngắm nghía vẻ đẹp của chính mình. Chàng ta mê mình đến nỗi một sáng nhào đầu xuống hồ và chết đuối. Ở chổ chàng ta chết, một loài hoa mọc lên và được gọi là hoa narcissus.
những mẩu tin còn sót lại
Tôi đây quả là loài chim hư hỏng. Bởi quả thật, là có một quán càfê ở vùng núi tuyết ấy, lại là quán duy nhất. Cùng với một số thứ duy nhất khác nữa, như là : nhà thờ, siêu thị, bưu điện, cửa tiệm đồ cũ (có lẽ đã đóng cửa),
konnhamatjay
hắn mang trên vai chiếc balo giữa thời hậu hiện đại
trong, chất đầy lỉnh kỉnh vật dụng của cuộc mưu sinh
đôi khi, là vài cuốn sách — bị xen lẫn trong mớ hỗn tạp thường nhật — viết về chú cứu thế hoặc cậu thích ca
Nguyệt Điện
Cuối bữa cơm tối, như thường lệ, mụ vợ mập ú của tôi, một chân co lên ghế kiểu chạy nước lụt, đang cố vét sạch những thức ăn còn lại trong các bát đĩa cho vào chén mình để thanh toán, kẻo bỏ uổng. Tôi chăm chú ngắm vợ và thử hình dung mụ bên cạnh thằng cha tình nhân nào đó của mụ. Dù hơi bị khó tưởng tượng nhưng tim tôi bỗng đập loạn xạ và mặt bỗng bốc hỏa, mồ hôi tứa ra.
Đường trở về
Đường trở về bi thiết chiếc khăn mây
Cây vũ trụ nhạc rụng đầy cúc áo
Áo giang hồ ô hô vui như bão
Sầu như giông mông vú nổi như mồ!!!
Chào những giấc mơ dễ thương
Cái gì không phải của mình thì trước sau cũng không lâu bền chi bằng mình mang giúp một người nào đó đang gặp khó khăn. Mình tặng lại điều may mắn ấy, chứ không phải mình mang cái của “quỷ thần” ấy cho người ta lãnh!
Cô nghĩ vậy đó. Rồi cô ung dung mua vé số.
thời của quan điểm ♦ thời của hình thức ♦ thời khói bụi thị trường & thi sĩ
chẳng riêng gì tổ quốc tôi, thế giới hình như chỉ còn là cái vỏ của chính mình
cái vỏ có thể được nguỵ trang son phấn dềnh dàng, to lớn & nhỏ bé, toàn bích & sù sì, lồi lõm tuỳ nghi
vỏ có thể là một chiếc cầu mới khánh thành vắt vẻo mừng vui đong đưa hạnh phúc
vỏ có thể là sẽ xây sân bay quốc tế, mở thêm hải cảng
vỏ có thể là bảng tổng kết GDP mỗi năm mỗi khả quan
Giấc mộng
Cái điều mà ông Thượng không bao giờ ngờ được là sau khi cưới vợ kế — cưới mẹ cho xấp nhỏ nhà ông — thì tai họa cũng kéo đến với gia đình ông. Bởi vì sau khi cưới có một năm thì cô ấy đã sinh con.
Buổi trưa sắp đặt
(…!) mãi một hồi.
giơ máy lên bấm “cạch.”
“cạch.”
“cạch.” cả ba lần đều thấy hồn lẫn xác mình trong ảnh.
Mi và Ngôn Lời của Mi
Nhưng mi đến để nhìn xác chết tôi
còn về phần ngôn lời
ngôn lời tìm không ra kẻ thù của nó
nó giãy giụa gục chết
Chưng bày (Exposition) mùa Phật Đản: chum* vỡ, nước mưa* và hoa sứ*
Hôm qua
Kẻ cướp đột nhập vào vườn
Đập vỡ chum vại xưa
Cái kiệu to
Ôm bụng
Kêu gào
họp kín -tôi cần giết một cái gì lớn
Buối sáng mở mắt
tôi nảy ra ý muốn
giết chết một cái gì đó
có thể là một người
một cái lá
một tôi.
Vua Ngu
Ông Hai Thượt khi đã thành kép chánh của gánh hát, một hôm diễn xong vai Vua Ngu, lúc cởi hia thì nghe mùi bùn đất xông lên mũi, nghĩ mới nhớ là đi cày về thì chạy liền đến nơi hát cho kịp giờ, chưa kịp rửa chân.
chùm thơ viết ở sài gòn
Nghe tin em sinh con đầu lòng
Anh mang đến tặng mười hai hoa hồng
Có lúc đang đùa ta bỗng lặng thinh
Lắng nghe đều đều nhịp thở sơ sinh
Từ Một Đêm Gộp Lại
hắn xuất tinh
không bởi vì bọn họ
hắn xuất trước lúc đó
kết thúc với thảm thán cuối cùng sau phiên dệt đọa
giữa một bầu tịch mịch u linh
ôi, nhân cách của một con quỷ đang nhón mình giữa bốn bề khắp cõi
hiện sinh
Cuộc đời khốn nạn của một bản thảo
Tôi sắn sàng chịu đau đớn để được sửa chữa. Tôi nghĩ đến các hoa hậu Venezuela, để đạt được số đo 90-60-90, chưa nói đến hình hài khả ái của các cặp nhũ hoa và cặp mông, họ phải giải phẫu. Mặt họ cũng giải phẫu. Giải phẫu, tôi cần giải phẫu.
Bài Thuyết Giảng Đen
cùng lúc anh thấy người thi sĩ đeo đầy túi gạch
và cụm hoa hồng úa mang tên Sunset Celebration
đi bên Nàng Thơ đeo voan đen
cúi mặt sau cỗ xe tang hoàng hôn
chứa quan tài ngôn ngữ cạn máu
nguyệt thực
Trăng huyền mơ tối trời tối đất
Một vòng viền sáng lóe thinh không
Tay chai sần lướt qua ngực áo
Em nhung mềm chạm nhẹ mênh mông
Ấy nửa đêm nằm nghiêng nguyệt thực
Con châu chấu trong thành phố
Thế cô có thực sự yêu một người đàn ông nào chưa?
Có chứ có một gã đản ông khá điển trai yêu tôi thực sự anh ta yêu cả cái lăng
loàn của tôi nhưng sau hai năm chung sống tôi đã phải bỏ anh anh ta rất được
chỉ tội nát rượu và rất nóng tính có điều tức cười là bây giờ chính tôi cũng
bí tỉ như anh mới chết
chuyện như đùa
thế nào rồi cũng sẽ có một ngày, con người của một nước luôn tự hào là dân tộc anh hùng không chịu quỳ dưới chân ngoại bang, họ không còn biết ăn những thứ thức ăn được chế biến từ động thực vật.
Sê Rê Pôk mơ và thực
Ôi dòng sông của mộng mơ, kỳ vĩ
chiều nay tôi về ngồi trên tảng đá mồ côi
nhìn ngọn thác phơi trần trong nắng lửa
sự kỳ vĩ thiêng liêng tan biến đâu rồi…
từ hãng thông tấn (4)
sau các tin đã đưa, cuối cùng thì các nhà khoa
học cũng đã phải vào cuộc
hội thảo khoa học đầu bờ tại Thì Là mới đây
tạm đưa ra kết luận: hiện vai rớt mang tên RTLM
đã xâm nhập vào khu vực này
Năm tháng khó quên
Đói. Cái cảm giác quái ác đó đeo đẳng Phúc triền miên, nhất là vào lúc màn đêm buông xuống. Đến lúc này, khi vừa tỉnh giấc, cơn đói trở thành một cực hình khủng khiếp.
Căn nhà kho cũ trong doanh trại của Sư đoàn 25 Bộ binh ở Trảng Lớn, Tây Ninh, vẫn tắm trăng chờ sáng.
Ấu thời tôi
tôi đứng tần ngần nhìn chất nước sền sệt hai màu xanh/
đỏ trào
chảy từ chiếc miệng nó há hốc
thành một bệt dài
rồi tôi thấy, thiệt, không dễ gì vẽ một bức tranh chỉ hai màu như thế.

New Comments