Articles by Đồng Chuông Tử
Đồng Chuông Tử, dân tộc Chăm, sinh ngày thứ 13 cuối thu, canh thân (1980). Trải qua tuổi thơ khó nhọc tại plei Pajai (làng Chăm Ma Lâm, Hàm Thuận [bắc], Bình Thuận). Năm 13 tuổi, làm bài thơ đâu tiên, sau một cơn xúc động đặc biệt mạnh khi nghe tin người cha qua đời. Rời biệt Mẹ lúc18 tuổi. Vào Sài Gòn học Đại học Luật. Và tự lập. Đầu năm thứ 4, sau thời gian dài lo toan, buồn chán và nhiều chi phối, quyết định bỏ học. Làm đủ thứ nghề; bán vé số, bồi bàn, dạy học, tài xế xe ôm,... đặc biệt, hành nghề chạy xe ôm chuyên nghiệp. 28 tuổi, ra tập thơ đầu tay: Thèm ăn, nxb thanh niên. Sau khoảng thời gian dài ấp ủ và vận động. Tháng 9 cùng năm, vợ cưới. 2009, có bản thảo tập thơ thứ hai: Đã. Kế hoạch: Dự định có tập thơ thứ 3 mang tên Thuốc. Kết thúc dự án chuỗi 3 tập thơ trên. Chuyển sang dự án thơ khác. Đang viết truyện ngắn, tiểu thuyết,... Không thích hội đoàn. Không thèm trào lưu. Đi, đọc, chiêm nghiệm và viết tự do.
ngọng nghịu ngày dài
thế đấy, cuối cùng ngươi cũng đã bay đi
quắp hết ta theo nốt
trú xứ này và cả nỗi vui con người trong ta
xác xơ và hoang vu trở lại
Làm thi sĩ ở đất nước tôi ♦ Múc hiện thực rót xuống
sinh ra lỡ làm thi sĩ ở đất nước tôi
hiện thực buồn nôn câu thơ buồn ngủ
sự dấn thân là một biểu tượng rậm buồn
chuyện hắn ♦ chuyện ông Guru Lô
Hắn có nhiều bí mật trồi gas như chai bia Sài Gòn đỏ. Tôi đã khui bên dòng kênh Nhiêu Lộc đen sì.
Có thể hắn là đàn ông Chăm đầu tiên massage nhiều nhất Việt Nam
Có thể hắn là đàn ông Chăm mê hát cải lương nhất nhì Nam bộ
lảm nhảm trên cao
đừng hoả táng ánh mắt của câu thơ xanh gió
biên giới nằm ở trong lòng ý thức mặt trời
tháp cư sĩ ngàn năm hay tháp thức giả một thuở
trần gian ẩn dụ trôi và rơi
một định nghĩa khác về im lặng
im là tiếng hát không phát ra từ môi của chàng trai
líu lo những giác quan khác
lặng là cảm xúc cô gái đang ăn kí ức
im lặng để nghe trầy xước trong veo
khí hậu của tiếng nói ♦ mùi thơm của im lặng
im lặng có thể là tiếng nói rất đầy tràn
có thể không gì cả. Im lặng là vàng
im lặng sẽ không chia ly
ghé thế giới lúc 1 h đêm ♦ Một giờ cho trái đất
trong giấc mơ xanh tươi
của bầu trời tôi trái đất đã
cạn khô nước mắt từ
những tiếng kêu nơi lịch sử
tội tình trổ nụ nhiều đời
mây tí tách hiến thân vào
nghi lễ cầu nguyện muộn
màng thế hệ bị doạ nạt
cấp tính khát khan vòm
vọng
tôi là cái gì – thi sĩ 8x
Tôi là cái gì
Có những câu hỏi đặt riêng cho tôi
về tôi của tôi do tôi
tự tôi trả lời lấy
thời của quan điểm ♦ thời của hình thức ♦ thời khói bụi thị trường & thi sĩ
chẳng riêng gì tổ quốc tôi, thế giới hình như chỉ còn là cái vỏ của chính mình
cái vỏ có thể được nguỵ trang son phấn dềnh dàng, to lớn & nhỏ bé, toàn bích & sù sì, lồi lõm tuỳ nghi
vỏ có thể là một chiếc cầu mới khánh thành vắt vẻo mừng vui đong đưa hạnh phúc
vỏ có thể là sẽ xây sân bay quốc tế, mở thêm hải cảng
vỏ có thể là bảng tổng kết GDP mỗi năm mỗi khả quan
Hạnh Phúc – Thức Dậy – Soi Gương Sớm Mai
Ngồi một mình đọc sách
Ngồi một mình làm thơ
Ngồi một mình ngắm ngiá
Hạnh phúc dễ sợ!
Tiểu Sử của Chuông – Valentine day cho Thiên Thần – Nguyệt
Thơ tôi bỗng mọc
Một quả chuông linh từ
Đời sống là ngôi chùa nhỏ
Tôi thức vang mỗi ngày
Chuyện Hắn
Trôi, một định phận của thế giới. Hắn trôi trong định phận của chính mình. Cũ và mới. Trôi trừu tượng và hiện thực. Hắn bỗng thành sông Lu. Mát lạnh và phiêu lãng những đồi vực.
Bến nước
Cô gái plei Chaktang tóc ngắn than vắn thở dài
đôi bàn tay quên mùi mạ thút thít lau mưa
Cô đơn kamei tàrà bốn mùa nắng gió
sương trăng nóng lạnh bời bời

New Comments