“Đồng Chuông Tử, dân tộc Chăm, sinh ngày thứ 13 cuối Thu năm Canh Thân (1980). Trải qua tuổi thơ khó nhọc tại plei Pajai (làng Chăm Ma Lâm, Hàm Thuận Bắc, Bình Thuận).
Năm 13 tuổi, làm bài thơ đâu tiên, sau một cơn xúc động đặc biệt mạnh khi nghe tin người cha qua đời. Rời biệt mẹ lúc 18 tuổi. Vào Sài Gòn học Đại học Luật nhưng sau đó bỏ học. Làm đủ thứ nghề; bán vé số, bồi bàn, dạy học, tài xế xe ôm chuyên nghiệp. Năm 28 tuổi, ra tập thơ đầu tay: Thèm ăn (nxb Thanh Niên). Bài "Bến Nước" dưới đây được trích từ tập thơ thứ nhì, Đã, vừa xuất bản.
Không thích hội đoàn. Không thèm trào lưu. Đi, đọc, chiêm nghiệm và viết tự do.”
(Đồng Chuông Tử)
Nắng vẽ vàng buổi chiều
Hamu Căm thì thầm gió
Lòng mưa nho nhỏ
Tóc dài theo chồng bỏ đồng về phố
Bến nước rậm ngời cỏ
Puk buồn lưng hiên
Khăn mư thăm bầm dạ tóc
Áo váy buồn xo rương tộc
Em trôi màu mây
Ai chế tạo trái tim bằng thủy tinh
Kỉ vật rơi đầy thềm gạch
Bụi chiều xoáy ướt lòng
Ơi thằng k’lu buồn ngập lụt tháng ba chớm vui tháng sáu
Tháng bảy về lên tháp Pô Sah Inư thổi bay chum rượu gạo
Hát những lời thay mei ưu tư.
Sau rằm tháng bảy thằng k’lu bặt tăm trôi hoang chốn ariya nào
Cô gái plei Chaktang tóc ngắn than vắn thở dài đôi bàn tay quên mùi mạ thút thít lau mưa
Cô đơn kamei tàrà bốn mùa nắng gió sương trăng nóng lạnh bời bời
Thằng k’lu vẫn chưa trở lại bến nước xứ hamu Căm khô cằn sỏi đá.
Chú thích
Hamu: ruộng
puk: cây chổi
k’lu: con trai
thay mei: Ai kia [dân ca Chăm]
chaktang: làng Chăm Hàm Phú, Hàm Thuận Bắc, Bình Thuận
ariya: thơ
plei: xóm
kamei tàrà: thiếu nữ
Một bài thơ hay, phảng phất nét Chăm buồn trong thơ mộng cổ xưa.