Category: Sáng Tác
Sợ
Đứa bé nói: “Tui bức cẳng con cào cào rồi ráp lại hoài hà.” Tôi gật đầu với bé và thử ráp lại nụ cười của tôi vừa bể trên môi.
Môi cười đã từng chở một người đàn bà ẳm một đứa trẻ sơ sinh ngày ấy xuống tàu vượt biên.
Âm thanh của tiệc đêm
không phải mọi âm thanh đều có giá trị như nhau
Tiếng sột soạt của tiền 2 chục và 500 ngàn đâu có gì khác biệt
Và những điều giống nhau lại phát âm rất khác
Tiếng bàn chân dưới từng gầm bàn ghế, tiếng ứ hự trong đêm
Lahti
Do hết lòng tin tưởng vào mùa đông, tôi chọn hướng về nhà đi ngang lòng hồ Vesijarvi chưa tan hết băng. Đi được 20 bước thì nghe tiếng băng rạn, mặt hồ nứt ra, thân thể tôi chìm dần xuống lớp nước lạnh cắt sâu vào da thịt.
Tưởng niệm một nhân vật
Chỉ nhớ buổi chiều hôm ấy, với sự đồng ý của ba tôi, hai đứa đã chở nhau đi, không, nhân vật của tôi chở tôi thì đúng hơn. Cho biết Vũng Tàu. Hắn nói vậy khi dắt chiếc xe đạp quốc doanh mượn được của ông bác họ tôi.
dung tích của cái đầu
cái đầu chứa được gì
ngoài mẫu tự
tại sao tôi vẫn thèm nhét em vào
sự hỗn loạn đó
Sống hồn nhiên
Vợ tôi bảo muốn chữa bệnh đau đầu
phải hồn nhiên như cây cỏ.
Về thôn quê thấy cỏ ngút ngàn
tôi giang tay nhờ gió lay lắt
giống các fan hâm mộ đưa theo nhịp bài hát.
Tháp Ký Ức
Tôi cũng rất mong gặp lại cô Tố Quyên để hỏi cô một lần nữa ‘Phải chăng hy vọng chỉ hướng về tương lai?’ Nếu phải thì buồn quá, bởi vì chẳng lẽ những ngăn kéo ký ức tôi mở ra cùng với ly cà phê lai căng và điếu thuốc lá đầu ngày chỉ chứa có mỗi một niềm tuyệt vọng thôi sao?
Chợ Trời phi vật thể
Ông chủ quán lặng lẽ như tượng đá, nguyên là một nghệ sĩ thất vận, vô duyên với nghiệp sỹ, có duyên với nghề buôn, vốn liếng chữ nghĩa cũng không đến nỗi nào, hay thở dài… Những lúc như thế ông vừa lau bàn, lau đến sạch bóng mới thôi, và nghĩ về Goethe và Faust – linh hồn và quỷ sứ.
Điệu Blues đám tang / Funeral Blues
Ngừng mọi đồng hồ, hãy ngắt cái phôn
Hãy ngăn con chó sủa bằng một khúc xương ngon,
Làm im dương cầm và trong tiếng trống bọc vải
Mang quan tài ra, cho người khóc than tới.
Đề lời cho conference
Các ca khó đã chết lụi trong một xó xỉnh nào đó chưa được đặt tên và mọc lên lô nhô lũ chúng tôi, những-nhân-thể-dẹp-vẹt-dài-giữa-ranh-giới-ảo-thật. Hãy ngồi xuống nghe khúc currucucu trong khi chúng tôi ghì cương tâm thần rồi sẽ kể cho bạn nghe về vùng miền của những thiên mộng.
Bình Minh Đen
Nàng xõa tóc
Chạy dưới nắng tháng tư
Hai cái mông tròn huyền hoặc
Đung đưa
Bình minh rọi những tia nắng đen điên cuồng qua nách
Cát nhảy dưới gót chân bất hạnh
Máu ứa từ môi thâm
linh hồn chảy mịn
Tôi không thể kể về nó, và những cuộc gặp giữa kẻ sống – người chết, dù là bằng cách viết cả một cuốn tiểu thuyết. Nhưng một tấm hình chụp ngẫu nhiên, bởi vẻ hiện thực ăn tươi nuốt sống của nó, cũng là một sự hủy hoại kí ức trong tâm tưởng.
Thơ cho người 9 năm trước
okay đối diện tiệm bán đồ cũ cây xăng
bên góc trái cây xăng tiệm bán bia
rượu
nước ngọt
tôi có hai chọn lựa 1) mua rượu
2) mua xăng.
Bức Tường
Rồi lại lầm lũi trở về căn phòng
đầy bóng tôi lặng thinh, để tôi lại
đối diện với bức tường vôi hoen ố.
Bức tường im lặng nhìn tôi và nó
phát ra thứ ngôn ngữ vô hình không
tiếng quen thuộc buồn bã nuối tiếc như
những hồi chuông buông dài buông dài ngân
lên như cảnh tỉnh.
Tướng Sát Phu
Một buổi sáng cuối Xuân đầu Hạ, hai chú tiểu của chùa Pháp Vân ra mở cổng chùa thì thấy một cái bọc nhỏ đặt trong một cái hộp giấy cứng không có nắp đậy, trong cái bọc đó là một đứa bé gái khoảng một tháng tuổi, đang thiếp ngủ ! Mười ba năm sau, đứa bé gái bị cha mẹ bỏ vào nhà chùa đó đã trở thành một thiếu nữ mắt phượng mày ngài, mặt trái xoan, dáng dấp thanh tú.
Hồng vàng nước mũi – chụp và chép Giấc Mơ của Tôi
Tôi nói với tôi về một chùm bông hồng vàng, và tôi lập tức liên tưởng đến ý nghĩa về hoa hồng mà tôi được nhét trong đầu, mà tôi được hệ thống não trạng của tôi cho phép hoa nở, mà tôi được chính cảm xúc của tôi chỉ định rằng đây là màu và mùi phải ở trong cái khung mỹ cảm hồng hoa.
Bài ca buổi sáng
Tình yêu đẩy con đi như chiếc đồng hồ vàng mập mạp.
Mụ đỡ vỗ lòng bàn chân con, và tiếng khóc con nhẵn nhụi
Vào chỗ trong không gian.
Tiếng bọn ta vang lên, phóng đại cái đến của con. Pho tượng mới.
Trong nhà bảo tàng gió lùa, sự trần truồng của con
Nửa đêm suy nghĩ để có chỗ
vì vậy ngày hôm nay ông là mùa thu
của một địa điểm nổi tiếng
rất thực tế và từ các
Bây giờ anh là sự lựa chọn nhiều lần
[ẩn giữa giai đoạn này]
Trong mơ tôi đến
Giữa các căn phòng rất nhiều lối ra vào, có những khuôn cửa mất cánh, nhưng cũng có những khuôn cửa bí mật, những cánh cửa này hay dẫn tới những hành lang ngoắt nghoéo và từ những hành lang ngoắt nghoéo này lại có thể đột nhập vào một phòng nào đó.
Vực hố thẳm
Ở xứ miền của K, hắn sinh ra trong một gia đình mấy đời không biết lấy một chữ bẻ đôi. Ngày hắn sinh, trên trời có một vì sao lạ sáng rực làm lu mờ muôn ngàn tinh tú rồi biến mất. Kể từ đó quầng quanh hắn là chữ nghĩa và sự thông tuệ vạn vật đến huyền dị.
xác định bằng lý trí
toàn một lũ chạy theo chủ nghĩa xu thời với sự khinh bỉ có kiểm soát bởi sự khôn ngoan chừng mực thuận lý và khách quan [nên thường hay hội họp theo kiểu văn chương quốc doanh] bàn tán xôn xao những chuyện tào lao viển vông trên trời dưới đất rồi sau đó là ăn nhậu.
ĐÊM BIÊN GIỚI TÂY NAM, 30 NĂM TRƯỚC
Em có đói lòng thì lưng bát nước uống tìm ta
Biên giới mùa này mây thường giang hồ lắm
Ta cười hà hà mà ta im lặng
Cho âm nhạc chui rách hết sương mù
Từ giã những em bé rất nhỏ
Chúng sẽ không còn như thế nữa lần sau. Những lời nói
ôi sao dễ thương, chỉ hơi sai, sẽ được chỉnh.
Những cặp mắt chúng sẽ nghi ngờ hơn, gắn chặt
thêm nữa vào cái xôn xao trần tục
đoàn trình diễn lưu động loài bò sát/a moving exhibition of reptiles
Tui là người trình diễn loài bò sát …. Từ hồi còn con nít, lúc nào tui cũng nghĩ tới ba cái mớ bò sát, ngay cả những lúc tui ăn, ngủ.
I am an exhibitor of reptiles …. From early childhood, all I ever thought about was reptiles. I ate and slept reptiles.
những bài thơ rời giữa các trường ca – 11
em khác hẳn
hai chân không song hành
ra vô tận
mà giao nhau tại
ánh mắt của đời
Phía Cuối Chân Trời Là Biển
Còi tàu hụ vang từng tràng dài. Cô lên giường, trùm chăn: “ Đêm nay chắc lại mất ngủ”. Trằn trọc vì tiếng xình xịch khó chịu, hình bóng anh ẩn hiện với ánh mắt như cười … Tàu sắp về đến ga, tiếng loa phát thanh báo hiệu. Nắng rọi vào khoang tàu, phía cửa sổ trôi tuột những vườn chuối xanh nổi trên nền trời và núi cũng xanh.
Tản mạn tháng Ba
Nhưng tôi là tôi
thận phận một thằng người
tháng ba bắt tôi ngồi đối diện
với làn hương dậy thì
với con ong no mật
Những bông hoa mùa thu
Sắp mưa. Những tán lá, mái hiên, chiếc ô nhỏ không che hết em được. Mọi vật quay cuồng. Chiếc xe tải chạy qua phủ bụi lên mặt người. Lá cây theo nhau đổ xuống. Gió thổi dạt chú chim sâu vào bờ bụi, mở tung chiếc áo anh mang thành một cánh buồm.

New Comments