Category: Sáng Tác
Nắng tháng tư
Cái gì được thổi phồng lên ở đây
Ngọn lửa
Cây đàn
Hay mũi súng
Còn ai vừa mới bước vào tôi
vẻ mến thương như nắng
Mị lực
Từ ngày nghe được ba tiếng Mây – Niết – Bàn, lòng chợt bất an, nửa muốn cãi lại cái gã nhà thơ trọc phú mở miệng là văn nhã xập xoè, nửa hy vọng tìm ở đó sự quyến rũ, lý giải khác: Có thể Niết bàn ở đây được hiểu là cách nói theo kinh nghiệm nội tâm.
Tráng ký ức trong cốc cà phê
Chúng ta tha thiết chụp được niềm chân thật
Cất ký ức riêng tư vào phòng tối
Nhiệt kế thử dung dịch là đôi môi
Những sợi bạc treo phơi phim đã tráng
Vẽ hộ em nét mày
Chúa nghiêng mình thánh giá
Ôm em gần vết thương
Phật vẩy nước cành dương
Cho chàng đời an lạc
Thời gian
Thời gian đưa tôi quay trở lại
bến đỗ, trở lại với những vũng
bùn nhơ nhớp của quá khứ, những
vũng bùn hiện nguyên hình sau bao
cơn địa chấn, bao biến đổi của
thời tiết, thời cuộc, thời …
Chuyện không phải của ngày xưa
Tôi cứ hình dung thấy cái dáng của ông lụi cụi giữa vườn táo tìm những bông hoa nhỏ li ti trong buổi chiều. Trong đầu lại oang lên tiếng của những đứa con đòi chặt quách cái vườn táo ấy. Và bà lão thì ngồi ở bậc thềm nhìn đi đâu xa lắm.
cuộc tình qua đường với tom waits
những con đường nữu ước chỉ đi về một nơi
chỗ thiên thần Gabriel canh cửa xét vé
tranh tối tranh sáng của trạm xe điện hầm
Tôi tưởng tượng cái chết của cha tôi
Tôi tưởng tượng cái chết của cha tôi. Nó lớn hơn
một cái hộp bánh mì. Nó lớn hơn một chiếc Ford
Escort, hơn một cái khinh khí cầu Zeppelin, đen và to
và di chuyển chậm chạp, ứa ra khắp một khán trường
ở Oklahoma.
Dọn tủ
Và dưới tận cùng của đáy valy, cùng với gần chục ký sách và bản thảo của suốt hành trình, là ngài Giả-Phật của ta với nụ cười thơ trẻ cùng ông khán hộ Chăm đen đủi già nua và cái linga yoni lượm về từ phía biển.
chùm thơ cho các bloggers việt nam
họ chỉ mới nới lỏng dây trói
không tin cứ hỏi các bloggers
chuyện đa đảng không có quyền nói
phải tự mình kiểm duyệt văn thơ
Mưa kinh
Cơn mưa đêm qua giờ vẫn còn. Đổ như trút nước vậy. Vậy mà nhà vẫn cháy. Cháy đen thui mới kỳ. Mưa như lời kinh của mẹ tôi mỗi tối, đổ dồn trên cuộc sống.
Phố ngày em đi
đi thôi / cô bé / ở đây không có chỗ cho tình yêu bén rễ / đi về nơi em thích /một chút nắng mưa nhẹ nhàng / một chút mê đắm quê mùa /lấy chồng /sinh con đẻ cái /dạy bọn trẻ câu chuyện cổ tích rằng
trích tiểu thuyết – Quyên
Sương bắt đầu lan ra bảng lảng như khói mỏng, chập chờn làm người ta liên tưởng, cảm giác như có chiếc khăn voan màu xám lửng lơ bay quẩn trên các nóc nhà. Mái nhà tôn hấp hơi ẩm, anh ánh trong đêm trăng.
Anh ấy đấy, thương nhớ vô hình và trò chơi đếm số
Không có chiếc thuyền nào neo đậu bến sông; con đường lớn kề bên cũng vắng bóng người qua lại. Cũng không nghe thấy tiếng còi inh ỏi, tai nạn kẹt xe và khói bụi. Điều đang mô tả làm Bạn dễ đoán ra rằng nơi Anh hẹn gặp tôi là căn phòng của giấc mơ.
Ngụ ngôn về một đàn cừu
Một đàn cừu non mong ước sao đời bình yên
Đừng có chiến tranh đầy tang tóc ưu phiền
Nhớ ngày xưa thời cuồng điên bắn giết
Đạn súng ngoại bang không cần tiếc tiền mua
Nước bóng và dầu thơm ♦ Ta đóng con thuyền…
Ai biết
nước bóng
và dầu thơm của
một người
vừa bước qua
giữa những món
đồ khác của nàng.
Em và tôi/thầy chạy
Tôi thấy mình vùng thoát khỏi vũng trăng ban sơ.
– vũng trăng ban sơ ở đây không hề có ý gì khác ngoài sự non nớt, giả như đọc lên mà liên tưởng đến tựa cuốn tiểu thuyết “trăng nguyên sơ” của nam dao tức tiến sĩ nguyễn mạnh hùng
Thật tình / Truly
chúng ta sẽ có thể
du hành trên chuyến vĩnh hằng
nhởn nhơ chuỗi giấc mơ
sống an nhiên trong giả dối
của nhau
Người Hà Nội
Gã hấp tấp đáp như một cái máy, trong khi phân vân không biết bà chị đã chồng con gì chưa. Người đàn ông nào có thể trở thành đức lang quân của bà chị được nhỉ. Mà sao cặp kính cận của bà chị lại to đến thế chẳng biết nữa, hệt như của nhân vật chính trong phim “cô gái xấu xí.”
những bài thơ rời giữa các trường ca – 13
Trong thơ
em cởi hết mình
Kể cả những kỹ xảo cuối cùng của thi pháp
Trên giường
em kín vô cùng
Tự vấn
lơ lửng trên vòm cây
trước khu vườn… nhìn xuống…
Ta tự treo cổ mình… đêm qua
bằng sợi dây thòng lọng
Một sự lừa dối / A Deception
Ảo thuật gia có một cánh tay, tay kia biến mất trong một tai nạn sân khấu khi màn trình diễn vượt thoát hầm nước đi sai với dự tính. Lúc đó là những năm trước Copperfield, trước Siegried và Roy, trước cả Houdini.
Tiếng chó sủa
Tiếng chó sủa lại ép vào giấy bạc
Mua cuộc đời, bán chác cả địa danh
Dán ngập lên khoảnh giếng, một bầu trời
Cả tia nắng cũng chờ tay ban phát
Tiếng gấu, gấu đua nhau như gánh hát
Trịnh và Trịnh
trịnh và trịnh
ô kìa cả nguyễn
trịnh nào trịnh hơn
và nguyễn nào hơn
một bàn tay mò ra khí quyển
âm giai co ngoắt
Chỗ ngồi
Vì tôi vào quá bất ngờ, có lẽ chỗ ngồi này đã không kịp thu lại vẻ chán chường mà nó đã phô bày thoải mái trong đêm. Bằng chứng là đã nhiều ngày nay, quang cảnh đã vậy…

New Comments