Home » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Anh ấy đấy, thương nhớ vô hình và trò chơi đếm số

0 comment ♦ 20.04.2009

 

Sau khi xem xong “Dòng Máu Lạc Hồng”, đọc tất cả những bài viết về Anh và tin tức bên lề truyện phim trên khắp mặt báo, giống như nhiều chị em, tôi thiệt tình kính ngưỡng, muốn bình chọn Anh là người đàn ông có gương mặt hiền lành, dễ chịu và dễ thương nhất cho tới thời điểm hiện nay (tôi bắt đầu tưởng tượng rằng Anh đã “kết mô-đen” và chịu sống chung với… em nào rồi, không bao giờ Anh la mắng to tiếng – dù em đó có cố tình làm cho Anh tức giận. Vốn là “dân kungfu” từng tham gia thi đấu võ đài, làm sao nhẫn tâm “xuống tay” hạ thủ người yêu dấu của Anh. – Tôi chỉ nghe báo nói thế, chứ có đụng độ với Anh bao giờ đâu. Phải chạm mặt nhau một lần, may ra sẽ cảm nhận công lực của Anh thâm hậu ra sao). Hổng biết nói rõ tên Anh, liệu có “gây hậu quả nghiêm trọng” gì không. Thấy trên blog, các fan nữ hâm mộ cũng bày tỏ tình cảm chân thành của họ. Nhưng Bạn đừng bắt tôi so sánh giữa Anh và người ấy, sẽ chọn ai. Nếu rơi vào tình cảnh như thế, thà đi vào chùa trở thành ni-cô, hoặc tìm đến dòng tu nào đó xin làm người nấu bếp, đi chợ…v…v… tới cuối đời luôn, sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Mà nếu xảy ra thiệt, không phải là mơ, tôi sẽ “làm phép thử” cả hai anh. Không hề bắt chước trò chơi tung quả cầu như phim bộ Hồng Kông. Cũng không để xảy ra điều gì đáng tiếc về “chuyện ba người”, mà là… sẽ có một câu truyện-phim do tôi sáng tác. Câu truyện phim kéo dài, anh nào nhận ra và thực hiện đúng những điều tôi mơ ước ở trong câu truyện, nghĩa là…, nghĩa là không có gì hết. Vì câu truyện-phim tôi kể hay viết dường như không biết tới đoạn kết. Với tôi, còn được viết, còn thấy mình được làm phim, là tôi biết mình đang tồn tại trên đời, vẫn hít thở cái không khí cõi dương gian. Khi nào dừng viết (tức là không còn được kể truyện phim) thì vào ngay lúc đó tôi đã đi về bên kia sông (sông Lục Đạo) rồi, đâu phải chọn lựa gì nữa đâu.
Có vài tiếng lào xào ở bên trong trái tim:
– Câu trả lời nghe trớt quớt.
– Cũng có thể xảy ra: một trong hai anh sẽ theo bạn về bên kia sông, thì sao?
– Í zda, nếu biết vậy, thì tôi đổi hướng: sẽ kéo giãn câu truyện-phim dài thêm nữa, cho tới khi trong hai anh, có một người đi về bên kia sông. Hoặc là nghe kể truyện phát chán vì nói nhiều quá, ai bỏ đi trước thì chấp nhận làm người thua cuộc.
Tiếng của người dẫn truyện:
– Câu truyện Bạn xem dưới đây đang là một kiểu làm phim rất ngắn, trở thành à-la mốt bây giờ. Nó chỉ là câu truyện tưởng tượng, xin bạn đừng ngộ nhận. Cho tới giờ này Anh vẫn chưa biết mặt tôi. Và tôi thì … chỉ dám mơ mà thôi- mơ về Anh, hình ảnh người đạo diễn bộ phim “Dòng Máu Lạc Hồng”. Mời bạn xem truyện-phim rất ngắn với tựa đề: THƯƠNG NHỚ VÔ HÌNH.
***
Đó là lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với Anh sau vài lá thư email chào hỏi và trao đổi về chuyện viết kịch bản phim. Không phải là một ngày “mưa bay lất phất và mây trắng giăng giăng” đầy lãng mạn như bài hát “Huyền thoại một chiều mưa” hay là có nhiều hoa điệp vàng trải dưới chân trên đường đến nơi hẹn. Căn phòng làm việc của Anh ấm áp, lung linh ánh sáng của màu nắng vừa mới ló dạng vào ban mai. Nhìn qua cửa sổ căn phòng là dòng sông Sài Gòn xanh biếc, có thể thấy rõ từng đàn cá tung tăng bơi lội. Bầu trời thì trắng phau như tấm màn mà người ta sắp chiếu lên đó bộ phim võ thuật lịch sử: “DÒNG MÁU LẠC HỒNG” đang nổi đình nổi đám. Không có chiếc thuyền nào neo đậu bến sông; con đường lớn kề bên cũng vắng bóng người qua lại. Cũng không nghe thấy tiếng còi inh ỏi, tai nạn kẹt xe và khói bụi. Điều đang mô tả làm Bạn dễ đoán ra rằng nơi Anh hẹn gặp tôi là căn phòng của giấc mơ. Bạn cứ thử hình dung xem, khi một thiếu nữ đem lòng thương nhớ “người ấy”, rất kính nể ngưỡng mộ, không còn cách nào khác để được diện kiến ôm hôn “người ấy” vào lòng, chẳng lẽ phải đòi bố mẹ bán hết cả gia sản ở nông thôn, nhất quyết lên kinh đô tìm gặp cho bằng được người ta…, và Bạn đã biết kết cục câu truyện đó rồi. Tôi không muốn truyện-phim của mình xảy ra tương tự một bi kịch như thế. Đành phải phiêu lưu một chuyến vào trong thế giới mộng tưởng, thử nghiệm tuyệt chiêu võ học “thương nhớ vô hình” ứng dụng trong chuyện tình cảm để cho trái tim bớt đi sự dằn vặt, bứt rứt vì một giấc mơ yêu thương không biết bao giờ mới trở thành hiện thực. Nếu Bạn chỉ mới đoán được dạng thứ nhất của lối ví von như vậy thì cứ hình dung tiếp câu truyện xảy ra ở vườn địa đàng trong Kinh Thánh: Do được nuông chiều, sinh thói kiêu ngạo muốn ngang hàng với Thượng Đế , ông A-đam và bà E-và đã ăn trái cấm và bị đuổi ra khỏi vườn địa đàng. Trong thế giới tưởng tượng của tôi, cửa Thiên Đàng ngày ấy không hề đóng lại. Thượng Đế chỉ làm cho nó trở nên “vô hình”, vì thân xác con người sau khi ăn trái cấm trở nên “nặng nề tối tăm”, mất hết khả năng, sức mạnh phi phàm mà Thượng Đế đã trao ban trong lúc tạo dựng trời đất cùng muôn loài, làm sao nhìn thấy được rõ ràng nữa “Thiên Đàng hữu hình”?. Con cái loài người sau này chỉ còn nhận biết “Thiên Đàng vô hình” đó ở bên trong sâu thẳm tâm hồn khi trái tim nó chứa đầy yêu thương tinh ròng, người ta (hay các Cha Xứ ở trong nhà thờ) thường ví von “thiên đàng trong trái tim” bằng sự cảm nghiệm riêng của từng người; còn dạng “vô hình” tương tự nhưng ngược lại, khi tâm hồn con người chứa đầy chiến tranh hận thù, lòng kiêu ngạo và sự tiêu diệt điên cuồng, biến xác người chết làm con đường trải thảm đến ngai vàng quyền lực dính liền với những mưu mô gian trá, tàn bạo, bất nhân thì trái tim đó đang chứa một “hỏa ngục vô hình”…
Đó là dạng thứ hai của “thương nhớ vô hình” bởi niềm tin và sự khao khát về một điều tốt lành chỉ nghe nói tới chứ chưa nhìn thấy, sờ tận tay bao giờ. Bằng sự tưởng tượng, Bạn sẽ cảm nhận được dạng thứ hai của “thương nhớ vô hình” vừa gợi ý.
Cười rất hiền và bắt tay lịch thiệp chân tình, Anh đi thẳng vào vấn đề:
– Kịch bản phim chuyển thể từ truyện dài của em “Lâng lâng giấc mộng chưa tỉnh” anh vừa viết xong. Em có thể đọc và mạnh dạn nói với anh những cảm nghĩ của riêng em.
Lễ phép đón lấy kịch bản, tôi hỏi:
– Anh chọn ai vào vai nhân vật chính?
– Đã làm một cuộc thi tuyển, chọn diễn viên vào vai nhân vật chính. Nhưng chưa ưng ý lắm. – Anh lắc đầu- Vai diễn này phức tạp quá. Cùng một lúc phải đóng bốn vai khác nhau.
– Thế em thì sao? Anh có muốn tuyển chọn em không?
Đôi mắt Anh dò xét nhìn tôi chăm chăm như đo lường năng lực tiềm ẩn bên trong mà tôi chưa muốn bộc lộ ra hết. Không đợi Anh trả lời, tôi nói tiếp:
– Em có khả năng diễn xuất. Em có thể điều khiển gương mặt mình từ hiền lành dễ thương chuyển sang phẫn nộ tàn bạo dã man như màu trắng chuyển dần sang màu xám rồi cuối cùng thành một màu đen thui.- Anh đồng ý và bảo tôi diễn.
Hít một hơi, tôi bắt đầu điều khiển cơ mặt, dái tai, mũi, miệng, lông mày và nhất là ánh mắt lộ rõ tâm trạng: một gương mặt hiền lành, đôi mắt trong trẻo ngời sáng chuyển sang nghiêm nghị, cau có. Tôi dừng lại ít giây xem phản ứng của Anh. Không thấy Anh tỏ dấu hiệu gì phản đối. Ngay sau đó, tôi cố hình dung ra một câu truyện thương tâm trong đầu cùng với bản nhạc “Thói đời” do ca sĩ Trường Vũ biểu diễn đang ngân lên: “Đường thương đau đày ải nhân gian – Ai chưa qua chưa phải là người…”. Cảm giác nét mặt bắt đầu phủ lên màu xám ngoét u tịch, có dòng lệ chảy ra từ khóe mắt. Khi dòng lệ khô đi, cơn sóng cuồng nộ bắt đầu gầm gừ trong lòng. Rõ ràng trái tim tôi đong đầy cảm xúc, còn Anh vẫn nhìn tôi diễn với vẻ mặt quá bình thản. Cơn sóng cuồng nộ kia đã trào lên khỏi mặt nước, dâng cao như vòi rồng, sắp sửa cuôn phăng mọi thứ ở trên bàn làm việc của Anh quăng xuống sàn nhà. Tôi cố kềm chế không bật ra tiếng thét.
– Mình phải làm gì tiếp theo? Có nên thốt ra câu gì đấy. Lợi dụng lúc này chửi Anh một câu cho hả. Hay đành chấp nhận sự thương yêu đau đớn trong câm lặng. Hai bàn tay tôi bấu chặt vào đùi. Anh không nhìn thấy cử động này. Nó đang diễn ra dưới gầm bàn. Tôi có cảm giác đôi mắt mình đang chứa đầy lửa hận thù, nhìn Anh trừng trừng không hề chớp mắt.
Anh giơ bàn tay lên che ngang và bảo tôi dừng.
– Được rồi. Đừng nhìn anh bằng “đôi mắt mang hình viên đạn”. Chà,… một phát hiện tuyệt vời. Thiên tài. Đúng là thiên tài.
Tôi nghe rõ lời khen, nhưng giả bộ:
– Anh nói “thiên tài – thiên tài” nhanh quá, nghe lơ lớ như thiên tai với thiện tai… – Giọng tôi nghe run. Cơn giận dữ tưởng tượng ban nãy chưa kịp lắng xuống đáy dòng sông phẳng lặng.
Anh cười lớn.
– Thật đó! Một ngôi sao mới xuất hiện trên vòm trời văn hóa nghệ thuật. Một ngôi sao sáng.
Bằng trực cảm, tôi cố đo lường giọng nói và ánh mắt đang nhìn tôi rất hiền lành kia, liệu có chứa sự giả dối hay là đang “diễn kịch”trước mặt tôi.
– Vậy Anh có muốn hái ngôi sao ấy và ôm nó vào lòng ngay lúc này không?- Giọng nói tôi đã trở lại bình thường, nghe rất tự nhiên, kèm theo là nụ cười làm duyên. Nhưng kỳ thực trong lòng tôi đang ướm thử tình cảm của Anh.
Rời ghế và tiến lại gần, hai tay Anh đặt nhẹ lên má tôi. Lòng bàn tay Anh tỏa ra hơi ấm, thẩm thấu vào bên trong da mặt, chạy xuống cổ và muốn đổ hết tình cảm dịu ngọt vào một ngăn tim nhỏ bé.
Tự dưng tôi hơi hoảng:
– Ở trong phòng anh có đặt camera không đó?
– Đặt camera? Để làm gì? Anh đâu có ngu ngốc đến nỗi đưa cho người ta kiểm soát cuộc đời, những sinh hoạt cá nhân của mình. Anh cũng chẳng đăt camera ở trong phòng làm việc của nhân viên. Đó là một sự xúc phạm. Anh chỉ đặt camera ở trong phim trường thôi.
– Anh đừng hiểu lầm. Em chỉ lo cho Anh bị mấy tay săn ảnh dựng nên mấy cảnh xì-căng-đan. Vì Anh nổi tiếng quá mà.
Im lặng một lát, Anh xuống giọng xề, trìu mến:
– Ngay khi đọc xong câu truyện “Lâng lâng giấc mộng chưa tỉnh” của em, anh mừng lắm. Muốn nhìn tận mặt tác giả của nó có đúng là người “chưa tỉnh mộng” hay không…
Lúc này Anh đã ôm tôi vào lòng. Cảm nhận rõ hương thơm đặc trưng của nước hoa dành cho phái mạnh tỏa ra từ chiếc áo thun ngắn tay màu đu đủ lửa. Câu nói vừa rồi là Anh đang ghẹo tôi. Vì nghe Anh nhấn giọng cụm từ “chưa tỉnh mộng” một cách lộ liễu.
– Anh có thể ôm em như vậy trong bao lâu?. -Tôi lên tiếng hỏi, chưa kịp nghĩ ra câu nói hài hước nào đáp lại lời chọc ghẹo.
– Em muốn bao lâu?
– Hai tiếng đồng hồ được không?
Tôi chỉ “nói zdậy chứ hổng phải zdậy”. Làm gì có chuyện này xảy ra. Nếu có, tôi sẽ lựa lời từ chối khi diễn được … sáu mươi giây cuộc đời. Đây là lần gặp mặt đầu tiên, cũng nên thận trọng, giữ một khoảng cách an toàn cho trái tim.
– Ok. Anh bắt đầu đếm giờ nhé!.- Giọng nói của Anh phấn chấn hẳn lên.
– Ừm, hai giờ đồng hồ liền, làm sao em có thể ngồi im mãi chỉ với một tư thế trong hai giờ?
– Vậy anh sẽ chuyển tư thế cho em.
Nói xong Anh úp mặt tôi vào ngực trái, nơi có trái tim thường phát ra tiếng động nghe”thìn thịch”. Có thể lồng vào cảnh quay này một chút ít kiểu nói văn chương: trái tim Anh đang ngân lên giai điệu êm ái ngọt ngào như nước …. “Trên trời có giếng nước trong, con ong chẳng lọt, con kiến chẳng vào”, đó là trái dừa. Cũng nên kiếm cớ ví von cho có vẻ lãng mạn tình tứ. Âm thanh kỳ diệu này, dĩ nhiên chỉ có hai người đang thương nhau mới giải mã được.
– Em đếm số từ 1 tới 100 thì dừng lại, được hông Anh?
– Vậy em bắt đầu đếm đi.
1,2,3 tôi đếm theo nhịp đồng hồ kêu tích tắc treo trên tường. Rất vô tư, không nghĩ đến hình ảnh gì bậy bạ cả.
– Em muốn đếm một mình, không cho anh đếm hả?
Nghe Anh nói xen vào, tôi dừng đếm. Cố giấu vẻ hoài nghi dưới ánh mắt nhìn vô tư, trong sáng.
– Vậy thì Anh đếm số chẵn, còn em sẽ đếm số lẻ. – Tôi đề nghị và Anh đồng ý.
Bốn, Anh đếm. – Năm, tôi đáp trả. Sáu. Anh còn đếm nhanh hơn tôi nữa.
– Nghe nói Anh là “dân kung fu”, có thể biểu diễn cho em xem vài đường lả lướt tuyệt chiêu, được hông Anh? – O.k. – Thế là Anh buông tôi ra và khoa tay vòng tròn, đấm thẳng một phát vào trong không khí. Tiếng phạch vang lên khá to trong căn phòng yên tĩnh. Liền sau đó Anh tâng người bay lên cho đầu đụng nhẹ vào trần nhà, xoay vòng và bung đòn cước cực mạnh tạo hơi gió lùa vào mặt tôi.
– Ối, không, Anh đừng đi quyền. Căn phòng này bé quá. Anh có thể đứng tấn. Những người có nội công thâm hậu chỉ cần mười phút là đổ mồ hôi như tắm.
– Chuyện bé. Anh chỉ cần vài hơi hít thở.- Nói xong, Anh rùn thấp thân hình, trụ tất cả sức nặng cơ thể vào hai chân đang xọac rộng. Hai bàn tay Anh nở xòe, chưởng thẳng về phía trước, nắm chặt, rồi kéo mạnh đặt vào ngang hông.
– Khí công tâm pháp. – Tôi reo lên.
Anh không trả lời. Tôi để kịch bản phim xuống bàn. Tiến lại gần Anh, úp một bên má và bàn tay lên đôi vai đang căng ra sừng sững như núi ngay trước mặt, tôi nói rất khẽ vào tai Anh : “Bảy”- Dường như Anh không nghe thấy. Tôi ghé sát vào bên tai kia, dịu dàng: “Bảy”.- Thở ra một hơi dài, Anh đáp: Tám.
Tôi áp mặt xuống bên ngực Anh có trái tim đang ngân lên một điệu nhạc khác, có thể gọi là bản Romance (vì thường nghe hòa tấu ghi-ta nên tiếng động “thin thìn thin thin” trong ngực Anh dễ làm tôi hình dung ra bản nhạc này). Những ngón tay tôi ngúng nguẩy ghi ra chữ cờ, hát, i ngắn, en-nờ rồi cuối cùng là dấu sắc, rạch một đường khá dài trên người Anh theo điệu nhạc đung đưa tưởng tượng trong đầu. – “Mười”. Anh đẩy hai bàn tay về phía trước và thở ra quá mạnh nên giọng Anh nghe rất lớn, làm bản nhạc“Romance” đang phát ra trong đầu tôi bị dừng lại.
– Mười một-mười một-mười một. Tôi nói nhiều lần như thế, ra vẻ giận dỗi vì chính Anh đã làm đứt ngang một bản nhạc tình tứ.
Bạn bè thường khen tôi có đôi mắt biết diễn tả tình cảm chân thành của trái tim. Hỉ nộ ái ố đều thể hiện rõ ràng qua đôi mắt trong veo ấy. Có đứa khuyên tôi: sau này đường công danh trở nên rạng rỡ, không nên làm lãnh đạo, vì tôi thương ai, ghét ai, thích cái gì, người ta rất dễ đoán trúng. Gặp phải kẻ xấu, nó sẽ tiêu diệt tôi, nếu thấy đôi mắt lộ ra cái sự “ghét cay ghét đắng” vì những trò gian tham xảo trá. Còn nếu gặp được người tốt bụng hiền lành như Anh, cũng phải biết hoán chuyển cái “thương nhớ hữu hình” và “thương nhớ vô hình” qua lại với nhau một cách tỉnh táo và đầy tính sáng tạo. Có như thế mình sẽ tránh được những giờ phút đau khổ vì Anh vắng xa. Tôi tự tin mình làm được. Bởi hai tâm hồn đồng cảm thực bụng yêu nhau, họ sẽ biết cách giữ gìn kỹ lưỡng cái mà mình yêu thương nhất trên đời. Có lẽ đã đọc được một chút giận dỗi trong đôi mắt hồn nhiên đang sáng ngời như vì sao, Anh khẽ đưa tay vẽ số 1 vào má trái, số 2 vào má phải của tôi, hôn lên hai số vừa vẽ bằng những đầu ngón tay. Thật lạ kỳ! Lại một lần nữa hơi ấm của Anh phủ lên mặt tôi, thẩm thấu qua da. Nhưng nó trở nên nóng ran khi chạy xuống cổ và đổ thẳng vào ngăn tim nhỏ bé. Vậy là Anh cũng… chuyển tông, không đếm. Chỉ dùng ngón tay ghi ra số.
Chờ đợi một hồi thấy tôi vẫn bất động, Anh trìu mến hỏi:
– Theo em, khi nào là đến tuổi mộng mơ dành cho người con gái đẹp?- Anh có ý nhắc khéo về con số đếm kế tiếp: mười ba. Đôi môi tôi mấp máy. Với đa số chị em, chắc chắn tuổi thần tiên với nhiều giấc mơ đẹp sẽ bắt đầu diễn ra lúc bước vào tuổi mười ba. Nhưng Anh vô tình không hay biết rằng vào ngày tôi kỷ niệm sinh nhật lần thứ mười ba, người Cha kính yêu nhất trên đời đã từ biệt hai má con ra đi về bên kia sông Lục. Vết thương đau loang màu tím nhớ thương vô hình vào trong giấc mơ tuổi thần tiên ấy, vì thế sau này trở thành thiếu nữ hiền thục, tôi mơ ước chọn được ý trung nhân vừa là bạn đời vừa mang hình ảnh của người Cha thương yêu. Không biết có phải do ý niệm này khiến một bà lão bói tướng số quả quyết đường tình duyên của tôi sẽ mãi mãi rơi vào cảnh “canh cô độc quả”. Tôi ghét xem bói từ dạo đó. Rồi những người đàn ông lần lượt đi qua tầm nhìn của đôi mắt trong veo, tôi phải nghĩ đến duyên phận là do Ông Trời xếp đặt và can thiệp. Thỉnh thoảng tự biện hộ: do thời thế đã thay đổi, văn hóa truyền thống và giới hạn luật lệ đạo đức đã được nới rộng. Những người đàn ông đến với tôi mang theo những âu yếm mật ngọt. Mới được vài buổi hẹn, họ bảo tôi chứng minh tình yêu bằng cách dâng hiến cái quý giá và đẹp nhất của người con gái chưa từng biết đến cửa ngõ vào vườn địa đàng. Gặp trường hợp đầu tiên, cứ ngỡ anh ấy đùa, tôi ngây thơ đáp thật lòng: em sẽ dành chuyện ấy vào đêm tân hôn. Thế là những âu yếm mật ngọt càng ngày càng trở nên gượng nghịu và giả tạo, như thứ trái cây bị “dú” cho chín sớm; như chai mật ong tưởng nguyên chất mà thực ra bên trong chỉ toàn là đường cát trắng cô đặc cộng phẩm màu vào và mùi hương hóa học. Đến anh thứ hai, thứ ba… tôi bắt đầu nhận ra: trong hành vi yêu đương, những người đàn ông đầy bản lĩnh ấy, họ muốn chứng tỏ mình là ông vua tốc độ trên đoạn đường chạy 100 mét, và vì vậy họ cũng muốn tôi phải là nữ hoàng điền kinh chạy nhanh nhất (tầm cỡ Châu Á thôi) cho “xứng đôi vừa lứa”. Tôi chẳng hề mơ mình sẽ làm nữ hoàng tốc độ của họ theo kiểu “thử nghiệm, không cần đạt huy chương”. Nếu có, tôi sẽ chọn đường chạy dài 10 ngàn mét. Các anh cho tôi thiếu lửa cuồng nhiệt nên không thích tham gia đường chạy 100 mét đã khởi xướng. Còn tôi lý lẽ: rằng anh đã lầm, mấy cầu thủ bóng đá chạy suốt 90 phút với quãng đường dài hơn cả chục ki-lô-mét, có ai thiếu lửa cuồng nhiệt đâu…
Trong chuyện ân ái yêu thương và chung sống với nhau, mức độ bền chặt lâu dài luôn mang một dấu ấn kỷ niệm theo suốt đời người con gái…
Dòng chảy suy tư của tôi bị chựng lại khi cảm nhận hơi ấm đàn ông chạm lên trán tôi. Anh đang ghi số 14 và đặt môi hôn rất mềm lên đó.
– Câu hỏi của anh làm em buồn phải không?
– Dạ. Hổng phải. – Cử chỉ và giọng hỏi quan tâm làm tôi xúc động. Đành thú nhận để Anh đừng hiểu lầm.
– Ngày em kỷ niệm sinh nhật thứ mười ba thì Cha em cũng không còn ở trên cõi đời nữa.
Tôi bật khóc. – Anh xin lỗi – theo sau lời nói là vòng tay Anh xiết chặt, sẵn sàng bọc lót trái tim tôi đừng rơi xuống đất vỡ tan thành trăm mảnh thủy tinh. Dù vậy, tôi vẫn để cho những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt xinh xắn. Đôi lúc nó biểu lộ của lòng trắc ẩn hoặc ghi nhớ sự cảm kích, không nhất thiết phải cố kềm chế.
Bàn tay tôi bám chặt vào mặt lưng áo Anh. Vô tình hay theo phản xạ mà ra, ngón tay cái và năm ngón tay kia của tôi bấu lõm tấm lưng con nhà võ, làm thành tín hiệu số đếm 15, ngay cả tôi cũng còn ngỡ ngàng.
Hai ngón tay cái của Anh chạm nhẹ vào những giọt nước mắt trong ngần như pha lê, trang điểm số mười sáu. Chưa từng có họa sĩ nào sử dụng những giọt sơn dầu trong suốt tinh khiết vẽ nên một bức tranh diễm tình ca đầy xúc cảm như Anh đang thực hiện. Và đó là lần đầu tiên trong đời , tôi dựa vào lòng người đàn ông mà khóc. Giây phút cảm xúc lắng đọng, tự dưng tôi bật cười vô duyên vì phát hiện cái mùi rất lạ trên người Anh, nó át mùi nước hoa “man-li” đặc trưng dành cho phái mạnh.
– Sao vậy?
– Em ngửi thấy mùi nước cốt dừa.
Anh giật mình buông tôi ra, dáng vẻ bối rối , co cánh tay trái lên và úp cái mặt hiền lành vào bên trong ống tay áo. Bỗng dưng thấy Anh ngô nghê đáng yêu làm sao.
– Thú thật anh không ngửi thấy mùi gì. Có lẽ ra mồ hôi nhiều quá. Anh đi thay áo.
Tôi níu chặt lấy Anh.
– Em buột miệng nói vậy thôi. Ngày trước, tối nào em cũng phụ Má nạo cả đống dừa khô, chắt lấy nước, sau đó đun sôi nước cốt dừa. Hồi còn đi học, nhỏ bạn ngồi kế bên phát hiện ra em có mùi thơm nước cốt dừa. Em thú nhận với nhỏ là Má em bán gánh xôi chè ngoài chợ. Và từ đó trở đi, sáng nào em cũng phải cúng cho nhỏ một gói xôi dừa. Vì bọn con trai trong lớp biết chuyện mùi nước cốt dừa ỡ trên người em, thế nào cũng chòng ghẹo… em sẽ không ngẩng đầu lên nổi vì mắc cỡ. – Nghe tôi kể, Anh trố mắt nhìn. Làm bộ mặt khờ, lắc lư cái đầu, Anh rê mặt vào cổ tôi, như thể kiểm tra xem có đúng là người tôi thơm mùi nước cốt dừa hay không. Anh vừa rê mặt xuống bộ ngực căng tròn, nơi có thể hội tụ cả tinh hoa của vũ trụ; nơi có một trái tim khao khát yêu chỉ biết chứa Cái Đẹp và Cái Tình, nhưng vào ngay lúc đó hai bàn tay tôi bụm lấy mặt Anh. Da mặt Anh chan đầy mồ hôi. Ngón tay tôi hứng lấy một giọt đọng trên trán Anh đưa vào môi mình. Vừa miệng như nước canh bí. Đôi mắt dò xét của Anh đang cố đoán ra tôi sẽ hành động gì tiếp theo vì đang nhìn thấy một cử chỉ hết sức tự nhiên giống con gái mới lớn vào bếp, tập tành sáng tạo nếm thử một món ăn lạ. Tôi lấy ngón tay đụng vào những giọt mồ hôi trên gương mặt Anh như người kiểm tra sản phẩm. Mười bảy giọt mồ hôi phẩm lượng y chang nhau. Vậy là Anh hiểu tôi đã đếm xong số của mình.
Tiếp đến, Anh vẽ số một vào môi tôi, rất nhẹ nhàng. Vẽ xong số tám lên môi Anh, hai chóp mũi đã chạm vào nhau thì tôi cúi gầm mặt xuống. Biết rõ Anh sắp úp số 8 và số 1 mới vẽ chạm vào nhau.
Hình như … người con trai muốn hôn bạn gái thì chàng phải chủ động nói lời tỏ tình. Anh chẳng thốt một từ “yêu” nào đã muốn hôn môi…, í chà, tôi đành phải tìm cách để Anh đừng rơi vào trạng thái hụt hẫng. Chứ Anh biết rằng, một khi tôi đã chấp nhận gửi gắm toàn bộ đời mình cho người yêu dấu, thì dẫu làm cái bóng của chàng là chuyện rất quan trọng, nó quyết định sống-còn của lang quân. Bởi một người đàn ông đang tồn tại trên cõi dương gian này mà không có cái bóng (của nữ) đi cùng, người ấy đích thị là con… m…a.
Tôi dùng môi lướt một đường dài trên ngực áo ở bên phải Anh, rồi vẽ chữ “g” từ vai trái kéo rê xuống qua ngực, nhưng đuôi của nó lại đá trở lên và kết thúc một dấu đỏ tròn trên cánh tay áo của Anh. Trông điệu nghệ như một người vẽ thư pháp. Há! Ngạc nhiên quá đỗi. Anh có hỏi chắc là tôi sẽ nói dối vì sợ Anh hiểu sai thì nguy. Đó là mùi cà phê Moka thoảng bay khắp phòng. Tôi rời Anh ra và đi lơ ngơ nhìn lên cúi xuống, kiểm tra xem mùi hương cà phê xuất phát từ đâu. Và rõ ràng nó không xuất phát từ Anh. Áp mặt vào kịch bản phim Anh vừa mới đưa cho tôi, những trang giấy cũng thơm mùi cà phê.
Tôi sững sờ, mùi hương cà-phê cứ thoảng bay quanh quẩn.
Nhớ có lần nào trong đêm ngủ, một “vị hoàng tử” trẻ tuổi đến bên tôi và ban tặng cho một nụ hôn. Đang chuẩn bị đón nhận hương vị ngọt ngào, mùi cà phê thoảng bay tới. Tôi nói như reo: một người yêu dấu, có hương thơm đặc trưng mùi cà-phê. Tuyệt! Dù là đàn bà con gái, tôi vẫn “chơi” mỗi ngày hai cữ: trong giờ nghỉ trưa và trước bữa ăn tối (pha lại nước dảo từ phin cà-phê của Má). Mùi hương thoảng bay trong giấc mơ vừa kể, hóa ra lúc đó là Cha tôi đang pha cà-phê vào 6g sáng. Uống xong, Cha bắt đầu tỉa tót chăm bón mấy cây cảnh ngoài sân, rồi đi đến sở làm. Sau ngày Cha tôi mất, thỉnh thoảng tôi vẫn cảm nhận Cha về thăm nhà dưới dạng một hương thơm lạ. Tôi reo lên với Má: Cha về thăm Má con mình. – Chẳng hề hoảng sợ mà khắp cả người tôi cứ nổi da gà. Tôi đưa cho Má sờ. – Cha mày thương nên về thăm mày. Chứ tao có ngửi thấy mùi gì đâu.
Tôi luôn tin rằng có một mối dây liên lạc nào đó giữa người đã khuất và người còn sống trên cõi đời. Họ vẫn luôn phù hộ cho những người thương yêu trong gia đình.
Và nhớ tới giấc mơ nụ hôn với người đàn ông xa lạ (mà tôi đã tự phong cho anh ta là “hoàng tử”), tôi có vào một trang web chuyên giải đoán giấc mộng, nghe phán một câu xanh rờn: mơ thấy ân ái cùng người xa lạ chứng tỏ chủ nhân đang có tư tưởng ngoại tình. Sai bét. Chuyện xảy ra khi tỉnh giấc mộng: bạn trai đi cưới người khác (hai bên sui gia đã hứa hẹn, chờ vài năm tôi đủ tuổi kết hôn theo luật định, sẽ tiến hành làm lễ dạm hỏi. Một lần anh ta giả bộ rủ tôi chơi trò “cô dâu-chú rể”; sống thử vợ chồng, diễn ra tới màn ảnh đòi … “làm chuyện ấy” trước ngày cưới. Tôi la chí chóe, chạy ù về nhà như có ma đuổi. Vì quê độ nên người bạn trai đó đã khoanh tay lễ phép, thưa chuyện với người lớn xin hủy hôn ước).
Giờ này nhìn Anh, tôi sắp sửa bật khóc. Tôi không muốn Anh nghĩ tôi là người thiếu nữ kỳ lạ (tưng tửng), cố tình tạo ra kiểu “xì-tin đẫm lệ” gợi lên lòng trắc ẩn của đàn ông.
– Anh làm em nhớ tới Cha em… Anh có thấy khó chịu vì trông em bỗng dưng… ngớ ngẩn? -Tôi ấp úng – Em không biết giải thích sao cho Anh hiểu…
– Anh thiệt không dám nói quá lời. Anh đang cảm nhận em muốn tìm một người vừa là bạn, vừa là chồng, vừa mang hình ảnh của người Cha luôn sẵn sàng bao bọc che chở em. Anh rất … rất muốn được như vậy.
Tôi òa lên khóc to. Người con gái thấy mình hạnh phúc đâu chỉ vì lấy được tấm chồng đẹp trai tài giỏi giàu có. Nàng thật sự hạnh phúc vì có người bạn đời hiểu và cảm thông được tâm trạng của người phụ nữ. Hết giờ làm ở công ty, về nhà là công việc nội trợ, chăm sóc bữa ăn cho chồng con. Có một nhà khoa học nào đó nghiên cứu và kết luận : công việc nội trợ của người phụ nữ hao tổn năng lượng nhiều hơn 10 lần so với công việc của người đàn ông làm 8 tiếng một ngày ở công ty.
Mùi hương cà phê chợt tan biến. Bây giờ tôi đang ngửi thấy mùi nước cốt dừa. Dế mèn ơi, một ngày nào đó, “lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi”, mình bị nghiền trở lại cái mùi này thì sao hả? Má tôi đâu còn bán xôi dừa ngoài chợ nữa. Chẳng lẽ mỗi sáng vắng Anh, tôi sẽ chạy ra đường Cống Quỳnh điểm tâm bẳng dĩa xôi xiêm thơm béo mùi nước cốt dừa ? Dường như linh cảm mách bảo tôi về một điều khác, cho biết sắp tới giờ… chia tay hoàng hôn.
“Em phải về thôi, xa Anh thôi.…
Hoàng hôn im lặng cũng theo về…
Em mang theo về tình yêu và nỗi nhớ
Em mang theo về con tim cô đơn…
Gửi lại cho Anh trái tim thắp lửa
Gửi lại cho Anh một nửa vầng trăng…”

Chiếc áo thun đu đủ lửa đã chuyển sang màu sậm. Ngực Anh ướt nhẹp không phân biệt được là do mồ hôi của Anh hay những giọt nước mắt của tôi.
– Anh hát một bài cho em nghe nhé! Khi ta hai mươi, được không?
Hiểu ý Anh nhưng tôi nũng nịu: Sao Anh không hát theo yêu cầu của Bạn nghe đài?
– Em muốn yêu cầu bài hát gì?
– The Godfather – Cho quên thú đau thương.
“Tình như thoáng mấy tình đến cùng ta âm thầm không ngờ
Tình như cánh hoa tình chiếm hồn ta đâu ngờ là tình
Tình như mưa gió thoảng vào trong tim
Tình như cánh chim bay đến trong ta sao nghe bồi hồi…”

Anh thuộc làu bài hát này, bằng lời Việt và cả tiếng Anh.

“Speak softly, love and hold me warm against your heart
I feel your words, the tender trembling moments start
We’re in a world, our very own
Sharing a love that only few have ever known

Wine-colored days warmed by the sun
Deep velvet nights when we are one

Speak softly, love so no one hears us but the sky
The vows of love we make will live until we die
My life is yours and all because
You came into my world with love so softly love”

Tôi được dìu đi từng bước chậm theo điệu hát của Anh

“Tình như đớn đau tình xé lòng nhau muôn đời không lành
Tình như ngất ngây tình đến cùng nhau mang nhiều tuyệt vời
Tình như giông bão dập vùi hư hao
Tình như tiếng ca theo gió phương xa cho nhau lời chào..”.

Mũi giày xinh xinh hình chữ “V” ghim lên đôi chân trần. Vậy mà Anh vẫn lướt đi nhẹ tênh.

“… có biết đau thương mới hay là tình
Say đắm trong đời thì mới là yêu…”

Ôi, những bước chân của tin yêu và hy vọng. Anh đang đưa tôi vào khu vườn tình yêu.

“Đời không thiết tha vì có tình yêu không còn là đời
Người không xót xa vì mất tình yêu không còn là người
Đời ta muôn kiếp thả hồn theo yêu
Tình như khói sương bay thoáng trong mơ ngàn đời vu vơ…”

Anh đã hát xong. Tôi nhìn ngắm gương mặt Anh cứ như là lần cuối cùng được thấy nhau trong đời. Ánh mắt nào đang lưu luyến. Bàn tay tôi âu yếm cặp lông mày hình chữ nhất, kéo dọc xuống cái mũi dài. Bây giờ ông Bụt hiện ra và chỉ khuyến mại một điều ước thôi, tôi sẽ xin Ông làm cho chúng tôi được sống bên nhau trọn đời. Chắc chắn tôi sẽ sinh cho Anh một thằng con trai giống Cha nó như đúc. Và “thuận vợ thuận chồng”, Anh tiếp tục đồng ý, tôi sẽ sinh thêm cho Anh nhiều đứa con, thông minh khỏe mạnh, học giỏi, ngoan ngoãn…, và có thể lập thành ba đội bóng chuyền mỗi khi gia đình chúng tôi đi dã ngoại ngoài bãi biển…
Lại nghe Anh hát khẽ:
“Còn hai con mắt khóc người một con
Còn hai con mắt một con khóc người.”
Ngộ hén! Đàn ông đã yêu rồi, tới giai đoạn hiểu được tâm trạng và ước muốn của người con gái, vậy mà hổng chịu nói 3 chữ ngắn gọn, bằng tiếng Mỹ cũng được, liền sau đó là ban tặng nụ hôn. Làm như hát tỏ tình dễ hơn nói. Thì ra đàn ông trông bản lĩnh bao nhiêu, lần đầu tiên gặp người con gái dấu yêu của đời mình, càng trở nên nhát như… con gái! Hay là cả hai đều nhát?.
Có tiếng lào xào trong trái tim:
– Ảnh mà nhát hả? “Bé cái lầm” đó nha!
Tôi bật cười.
– Anh sai rồi.
– Sai ?
Một người ra câu đố, bao giờ cũng muốn mình là người chiến thắng. Vì câu đố có rất nhiều lời giải. Muốn cho người trả lới đúng hay sai là do chính mình quyết định.
Tôi muốn bắt nạt Anh nên quyết định : Anh sai rồi. Tôi nói, cố tình làm duyên cho từ “sai” (sai: phát âm đúng tiếng Việt – không phải là “say” nói theo giọng miền Nam).
“Mình với ta tuy hai mà một
Ta với mình tuy một mà hai”…
Kết thúc bài hát, tôi nhéo một cái nhẹ vào chóp mũi Anh.
Ánh mắt Anh màu đen long lanh chuyển sang tinh quái.
Lý trí tôi phán đoán nhanh nhạy. Thôi tiêu. Chẵng phải số đếm tiếp theo của Anh là 22 sao? Hai con số ấy chồng vào nhau, nó sẽ là màn múa minh họa xuất sắc đáp trả cho bài hát của tôi… Thế đấy. Niềm vui mừng chiến thắng hôm nay, ngày mai xem lại, những thành quả thu lượm còn rất nhiều thiếu sót sơ hở. Khắp cùng đều lộ ra điểm tử huyệt. Cái “gót Asin” đâu chỉ nằm ở nhượng gân chân, nó ẩn hiện đầy trên thân mình, từ mũi móng chân lên tới đỉnh đầu. Trong lúc lý trí tôi đang diễn giải dài dòng “bên lề điện ảnh”, Anh đã ra tay hành động. Còn hơn cả sự phán đoán của tôi. Anh cởi phăng chiếc áo thun đã ướt chèm nhẹp, lộ ra một thân mình vạm vỡ. Bộ ngực mạnh mẽ đàn ông lấm chấm li ti giọt mồ hôi, dễ dàng hình dung ra những hạt mè bám trên hai cái bánh tiêu căng phồng, bóng loáng mùi dầu chiên.
Nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay tôi, lần này, chính Anh đạo diễn cho bàn tay búp măng biến thành chiếc cọ mềm lông thỏ, quét lên ngực Anh số 2 to đùng. Mặt tôi đang đỏ au lên thì phải. Làm sao giấu được cảm xúc khi những ngón tay chạm vào chiếc gối êm, mê ly trên đời. Bất kỳ người con gái nào cũng muốn tựa đầu vào đó, nhất là mỗi đêm phòng ngủ vắng hơi người đàn ông dấu yêu của lòng mình…
Bàn tay kia của Anh sẽ chủ động vẽ số 2 y chang lên ngực tôi. Tiếp đến Anh sẽ áp chúng vào nhau cho nó làm một. Vì chẳng phải tôi vừa hát “tuy hai mà một” là gì. Rồi sao nữa? Giống như hai tấm kính, chỉ cần một miếng được thấm nước, nó sẽ dính chặt khi nhập sát vào nhau. Khắc nhập, khắc nhập. Ai nói câu này ta? Nguyễn Đông Thức. Ái, không. “Cây tre trăm đốt”, phim truyện cổ tích. Nhưng Anh và tôi không phải là trăm đốt cây tre.
Hành động của Anh không hề khiếm nhã. Nhưng chối từ trò chơi đếm số vào lúc này, tình cảm Anh muốn dành cho tôi có bị tổn thương không? Rất có thể sau đó chính mình cũng sẽ bị tổn thương. Còn nếu muốn tiếp tục thì phải xử lý làm sao đây? Mèn ơi, tự dưng O.k- đồng ý vào vai diễn mà kịch bản đầu đuôi ra sao cũng không được biết.
Tình tình tình tinh tình tình tinh…
Tiếng chuông điện thoại di động của Anh để trên bàn làm việc liệu có giúp tôi thoát khỏi tình huống nan giải?.
Anh chần chừ.
Đôi mắt tôi vẫn nhìn Anh. Nó không nói gì cả. Ánh mắt hiện lên những con chữ của dòng chảy suy tư và ước mơ yêu thầm, nhớ trộm từ bấy lâu, có cách nào giúp Anh đọc ra? Bây giờ nó đang phát hình ảnh: tấm lụa đào bay phất phơ trước gió. Rồi chuyển cảnh là vườn hồng đã mở cửa. Đang chờ người vào. Đã dọn sẵn lối đi nhỏ. Và chỉ dành riêng cho một người mà thôi. Chính là Anh đó.
Tình tình tình tinh tinh tình tình…
Cả hai cảm nhận tiếng chuông báo có một cuộc gọi quan trọng.
Và Anh là người lên tiếng.
– Anh nghe điện thoại nhé?- Tôi gật đầu nhưng không rời Anh. Đầu dây bên kia là giọng đàn ông, báo có cuộc họp gấp. Ông chủ tịch Hội đồng quản trị của Hãng phim “Bảy viên kim cương” đang chờ Anh ở một khách sạn bên Singapore, đồng ý tài trợ cho bộ phim “Dòng Máu Lạc Hồng” phần 2. Chỉ cần Anh ký giấy. Đã đặt vé máy bay. Anh phải có mặt ngay phi trường để làm thủ tục.
Thế là cảm giác đã mách bảo đúng.
Tôi buông Anh ra và nói Anh đi thay đồ. – Có cần em soạn giúp va-li không? – Cám ơn em, hành lý không cần mang theo gì. Đã có người lo rồi.
Từ phòng trong trở ra, trên người Anh là bộ veston màu đen quá lịch lãm. Đúng như ông bà mình nói : người đẹp vì lụa. Nhưng với tôi, gương mặt hiền lành rất đàn ông kia vẫn là tuyệt vời nhất. Lụa tơ gấm vóc, hay bất cứ thứ gì quý giá chẳng thể sánh bằng.
Chiếc cà-vạt xanh đang cầm trong tay. Anh lóng ngóng tròng vào cổ. – Để em.- Tôi vừa thắt, vừa kể chuyện gia đình tôi lúc chuẩn bị đi dự đám cưới đứa em họ, Cha tôi làm chủ hôn. Lần đầu tiên tôi thấy Cha quá bảnh trai, sang trọng trong bộ “cánh “ ấy. Má tôi đã giúp Cha thắt cà- vạt. Ánh mắt “hai Anh Chị” nhìn nhau vẫn còn tình tứ nồng nàn. Nhanh tay, tôi bấm cái máy ảnh. – Clack-. Ánh sáng bao trùm, rõ mồn một. “Lỗi tại tôi”. “Hai Anh Chị” bỗng dưng ngượng nghịu. Tôi chạy tới ôm chặt lấy “Anh Chị”. Cảm giác có một gia đình thương yêu thật là hạnh phúc, thật là bình yên.
Tôi tiếp tục gợi chuyện, muốn Anh thoải mái chuyến đi vì chuyện chia tay đột ngột và trò chơi đếm số chưa kết thúc.
– Vậy là em sẽ chuyển cái “thương nhớ hữu hình” sang cái “thương nhớ vô hình”.
Anh chau mày, nghiêm nét mặt:
– Em giận hờn, sao nói anh như vậy? Anh sống dai lắm. Đừng trù ẻo Anh “đai” nha.
– Dạ không, Anh đã hiểu lộn rồi.
– Hiểu lộn là sao? – Dường như Anh cố kềm chế không to tiếng.
– Trong trí tưởng tượng của em, thương nhớ vô hình có 3 dạng: Dạng thứ nhất là mọi sự mọi vật, kể cả con người đã từng gắn bó với mình, thì hiện giờ không còn ai nhìn thấy trên đời nữa. Nhưng Anh thì vẫn luôn tồn tại trong tâm trí em, chưa chi đã la…
– Anh không la.- Nét mặt Anh vẫn ngầu. Tôi cười mỉm chi cọp, vân vê sợi tóc mai, ngừng nói trong giây lát. Đây chỉ là động tác thăm dò người đối thoại có muốn nghe mình giải bày tiếp hay không.
– Em nói đi.
– Anh làm mặt nghiêm quá. Y như thầy giáo già khó tính đang khảo bài học trò…
– Có thể do anh chăm chú nghe em giải thích. – Anh cười hiền lành, động viên.
– Dạng thứ hai của thương nhớ vô hình là bởi lòng tin và sự khao khát mà hình thành trong tâm tưởng. Ví dụ như Thiên Đàng, Niết Bàn, Vườn Địa Đàng, Vườn Diệu Quang nè. Ví dụ như Đức Chúa, Đức Phật, ta chỉ nghe nói tới các Đấng ấy là những bậc tốt lành thánh thiện, chưa từng nhìn thấy bao giờ… Khi đau khổ, gặp khó khăn, thành tâm cầu xin thì Các Ngài ban cho mình sức mạnh vượt qua. Ừm, còn thương nhớ vô hình dạng thứ ba, có nghĩa là, nghĩa là… dạng thứ ba, Anh đoán ra chưa? – Anh nhướn mày, lắc đầu.
Tôi lấy hơi rồi sổ một tràng như trả bài cho Thầy giáo:
– Dạng thứ ba của thương nhớ vô hình là con người, cảnh vật thiên nhiên, rừng núi, biên cương, hải đảo xa xôi… vẫn đang tồn tại trên cõi trần ai, nhưng vì một lý do nào đó: đường xá ngoằn ngoèo khó đi; do luật lệ con người tự đặt ra, ràng buộc nhau nghiệt quá; do bị giặc xâm chiếm- bọn giặc này bây giờ ranh ma quỷ quyệt lắm, tụi nó cũng xử dụng chiêu vô hình, khó ai nhận ra; do phải đấu tranh với cái siêu ngã của những người đạo hạnh muốn giữ trọn vẹn nền luân lý nước nhà, vân vân và vân vân. Rất nhiều lý do. Người ta không thể gặp mặt, không dám tỏ bày tình cảm công khai, không thể chung sống với nhau. Ngay cả đất cha ông để dành cho con cháu cũng không được bén mảng tới đó. Anh hiểu ra chưa nè. Chẳng hạn như những người Việt xa xứ, làm tối mặt tối mày chưa kiếm đủ tiền lì xì cho họ hàng người thân ở bên này, nên chưa dám về. Hình ảnh Huế – Sài Gòn –Hà Nội chỉ là ký ức. Nhớ người thân yêu quá thì gọi điện thoại, gửi email. Tỉ dụ như Anh họp xong, sau đó Anh bay thẳng về Cali, thế là em không thể gặp mặt Anh nữa. Em phải hoán chuyển cái “thương nhớ hữu hình” sang “thương nhớ vô hình” ; đành xử dụng tuyệt chiêu “thương nhớ vô hình” ở dạng thứ ba mà an ủi trái tim dễ tổn thương của mình.
– Anh hiểu rồi. Em có những ý tưởng rất lạ. Thương nhớ vô hình ở dạng thứ ba của em có rất nhiều thứ để bàn, để dựng thành phim. Nói chuyện với em, thật là thích. Anh vui lắm nhé!.
” Và con tim đã vui trở lại.
Tình yêu đến cho tôi ngày mai.
Tình yêu chiếu ánh sáng vào đời.
Tôi hy vọng được Ơn Cứu rỗi…”
Anh huýt gió và hát khẽ, đúng giai điệu bài hát của nhạc sĩ Đức Huy. Sắp xếp cho gọn bàn làm việc, thấy đôi mắt tôi ánh lên vẻ buồn thánh thiện, Anh vỗ về:
– Họp xong, sẽ gọi cho em. Rồi tụi mình tiếp tục đếm số. Không là 1 trăm, mà sẽ là 1 ngàn, 1 triệu luôn.
– Không, em sẽ không đếm số qua điện thoại.
– Anh đâu có ng… ố… ố đến thế. Ý anh định nói là em hãy chọn một địa điểm yêu thích nhất. Thu xếp xong công việc, anh đưa em tới đó, chịu hông nè?
Tới lượt Anh làm duyên, củng cố, an lòng người đẹp. Nhưng tôi không thể vui mừng. Tôi đâu muốn nhìn thấy Anh thất vọng. Anh làm vẻ mặt hồn nhiên như đứa trẻ không hề hay biết mình đang ở trong một giấc mộng. Họp xong, có gọi cho tôi, Anh chỉ nghe tiếng í ò e, số máy này đang tạm khóa… xin quý khách vui lòng gọi lại sau. Tôi muốn tiết lộ sự thật, sợ Anh buồn. Nó không phải là bí mật. Nó giống như là một niềm đau mà không phải bất cứ người đàn ông nào cũng chịu lắng nghe. Họ sợ. Thế đấy, người ta hay cổ vũ: yêu nhau thì hãy sống thật, hãy nói thật. Đến khi nói thiệt lòng dạ, cho thấy bộ mặt thực thì đổi giọng: Chịu hổng xiết. Thà đừng nghe thì hơn. Thà cứ sống trong ảo mộng còn thú vị chán.
Ra khỏi căn phòng của giấc mơ, liệu tôi còn đủ sức tưởng tượng, quay trở lại gặp Anh lần nữa?. Mà trời đất nào dun dủi Anh ở bển về đây làm phim, ai bảo tôi đi coi “Dòng Máu Lạc Hồng”?. “Người đâu gặp gỡ làm chi…”. Hy vọng lại trỗi dậy vươn lên với niềm khao khát sẽ đến một ngày thật gần, người yêu phim được nhìn thấy những cảnh Hưng Đạo Vương oai phong lẫm liệt chỉ huy trận Bạch Đằng, mấy chiếc cọc nhọn khổng lồ chọc thủng thuyền quân giặc – cho chúng bay tường tận: đừng ỷ mình có võ nghệ cao cường đi “khè” thiên hạ, trở thành phường bá đạo. Xứ sở này không dễ bị bắt nạt, thôn tính; rồi sẽ thấy cảnh Hai Bà Trưng cưỡi voi rượt đuổi lão thái thú Tô Định mưu mô nham hiểm. Đàn bà con gái hóa thân nữ hào kiệt, quyết giữ gìn từng tấc đất cha ông, trên đời có mấy nơi. Năm nào cũng xem hoài cảnh mấy thằng giặc Mỹ ngu ngơ, đần độn bị giết dễ dàng như “con giun, cái kiến” thấy mà tức cười. Phim chiến tranh dạy dỗ nghiêm chỉnh giống như phim hài kiểu “Mit-tờ Bin”. Đành vậy thôi. Tôi phải rời khỏi căn phòng giấc mơ. Anh là người bận rộn và mê phim. Chẳng phải Anh từng trả lời phỏng vấn: không còn được làm phim, tôi sẽ thấy mình bất hạnh. Nếu là phóng viên, tôi sẽ hỏi nhỏ: Anh có thế giới mộng không? Anh có trí tưởng tượng, có niềm đau chôn kín giống như nhỏ bạn em không? Nếu tất cả những điều đó cùng một tần số khi cả hai đang nghĩ tới nhau, chuyện gặp lại Anh ở một nơi hẹn mà tôi được quyền quyết định sẽ xảy ra. Người con gái tự nguyện tìm đến người đàn ông yêu dấu đời mình, ban đầu do lòng kính nể, ngưỡng mộ tài năng, điều đó có gì đáng trách. Và khi “nó” đã thương rồi, sẽ là mãi mãi. “Je n’ai pas change” , tên bài hát Pháp (Em vẫn không đổi thay). Dù tình cảm chân thành bị từ chối, mình sẽ được ủi an là do duyện phận ở đời; có thể do miệng lưỡi dư luận thích đàm tiếu, chia rẽ. Đôi lúc quá trớn, dư luận đưa người ta đến bước đường cùng phải tự sát. Dư luận bị kết án: phạm tội giết người vì cố ý. Nhưng ai là người đại diện công lý bỏ tù cái dư luận độc ác? Nè, dòng chảy ưu tư ưu tiết gì đấy, coi chừng tràn sang lề trái. Đang nói chuyện yêu hay ốm thế hở. Ờ. Cám ơn. Một người trưởng thành, đã sẵn sàng yêu là phải biết chấp nhận đau thương mất mát, chia lìa… Dù có được sống chung, “sinh lão bịnh tử” mà, một trong hai người sẽ giã biệt dương thế, và từ “thương nhớ hữu hình” trở thành “thương nhớ vô hình” dạng thứ nhất.
Anh quay vào phòng trong tìm kiếm đồ để quên, cũng khá lâu, tôi lên tiếng chào tạm biệt và chạy ra khỏi căn phòng. Chỉ nghe tiếng vọng:
– Anh sẽ tiễn em đi một đoạn.
Qua khỏi ngưỡng cửa của căn phòng giấc mơ sẽ chìm vào màn đêm bao phủ. Mây gió đưa tôi về chốn cũ, băng qua những ngôi nhà nằm trong con hẻm quanh co, xẻ ngang xẻ dọc giống như mê lộ, dân nhập cư mới tới ở trọ, đảm bảo sẽ đi lạc đường chục lần. Người xem phim sẽ tự tưởng tượng, bởi đó là đêm đen ai còn nhìn ra gì. Cùng lắm nghe được tiếng off. Chuyện làm cho màn ảnh tối thui, dễ ợt! Không cần tới kỹ xảo của Hollywood.
Kho tàng phim truyện thế giới chưa tới lúc cạn kiệt.
Vẫn còn hai người chưa muốn trò chơi đếm số phải kết thúc.
Khán giả thấy cảnh đen thui lâu quá định bỏ về. Đừng. Không bị “sự cố”gì đâu. Còn chiếu tiếp mấy cảnh quay rời rạc giống như là đoạn générique.
Johann Huizinger, một triết gia lỗi lạc chuyên phê bình lịch sử, viết : “Con người sống trong ảo mộng, và vì mọi thứ đều là ảo mộng, nên con người hiểu được màn đêm siêu hình.” Điều ông ấy nói, sức tưởng tượng của tôi vẫn chưa chạm tới. Tôi không phải là nhà chiêm tinh; cũng không muốn trở thành chuyên gia giải đoán mộng. Nếu đủ năng lực, tôi chỉ muốn sản xuất một bộ phim mà nhân vật tôi trong đó đều thấy tất cả mọi thứ, con người và sự vật đang ở thế giới ảo mộng như một phương thuốc làm quân bình trạng thái. Không phải tự kỷ ám thị. Giới lao động bình dân hay trí thức xem, thấy đơn giản – dễ hiểu. Và trò chơi đếm số cùng với một người yêu dấu, biết đâu có lúc sẽ làm cho chính mình nhận ra vẫn còn tồn tại trên cõi nhân gian. Giữa thế giới thực và mộng, tưởng cách xa nhau và được phân định rõ ràng như cột mốc biên giới hay một con sông, một tên đường, nhưng cứ phải lệ thuộc, bị trói xích vào những luật lệ do chính con người tự đặt ra, mà trái tim nó đã quẳng hết những lời khuyên hữu ích xuống dòng sông Thị Vải, dường như không thèm đong đầy tình cảm yêu thương tinh khiết. Và như vậy, có nghĩa là…, nghĩa là …
Một tiếng nói leo:
– Nghĩa là không có gì. Không có gì hết. Nghĩa là trớt quớt.
Dù sống trong mộng hay thực, cho đến tận cuối đời, người ta mới minh định rõ ràng thì cũng chưa quá muộn, khi mình tin rằng con người sẽ bước sang một thế giới mới (hoàn toàn không còn là ảo mộng nữa) lúc từ giã chốn dương trần. Chết chưa phải là hết (đời).
Người dẫn truyện-phim:
– “Không cần biết em là ai “ – là thực hay mộng,- “yêu em vì chỉ biết đó là em”… – Một nữ nhạc sĩ tưởng tượng phiến đá biết sầu muộn vì chuyện tình yêu, huống hồ chi là con người do Thượng Đế kỳ công tạo dựng, chẳng lẽ nó không biết cảm thông chia sẻ trong tình thương yêu người anh em đồng loại. Bịnh tật, đói nghèo, và bao nhiêu nỗi lo toan bất an như những cửa ải tưởng chừng sức người không vượt qua nổi, đành đoạn giả lơ, thuận theo một thứ tôn giáo bịp bợm (ma giáo). Bây giờ phải gánh gồng thêm những nhục mạ, nguyền rủa, cay cú triền miên, dải đất cong cong nghe tiếp bài ca “Kẻ thù ta” của Phạm Duy:
“ Kẻ thù ta đâu có phải là người.
Giết người đi thì ta ở với ai.
Kẻ thù ta tên nó là gian ác.
Kẻ thù ta tên nó là vô lương, tên nó là hờn căm, tên nó là hận thù, tên nó là một lũ ma. (Thế thì)
Kẻ thù ta đâu có phải là người.
Giết người đi thì ta ở với ai.
Người người ơi thương xót người nhỏ bé.
Người người ơi thương xót người ngây thơ. Thương xót người bị mua. Thương xót người bị lừa.
Thương xót người thương xót chúng ta. (Thế thì)
Kẻ thù ta đâu có ở người ngoài.
Nó nằm đây, nằm ngay ở mỗi ai.
Kẻ thù ta tên nó là vu khống.
Kẻ thù ta tên nó là vô minh, tên nó là lòng tham, tên nó là tị hiềm, tên nó là sự ghét với ghen. (Thế thì)
Kẻ thù ta đâu có ở người ngoài.
Nó nằm đây, nằm ngay ở mỗi ai.
Người người ơi yêu mến người mãi mãi.
Người người ơi yêu mến người khôn nguôi. Yêu mến người đầy vơi. Yêu mến người đêm ngày.
Yêu mến người tay nắm lấy tay. Thế thì
” Kẻ thù ta đâu có ở người ngoài.
Nó nằm đây, nằm ngay ở mỗi ai.”
Nó nằm đây, nằm ngay ở mỗi ai. Là con số hai.
Có lộn tuồng không vậy. Đây làm gì có xổ số lô tô. Cảnh tiếp theo là bọn giặc xâm lăng xuất hiện, cha nội ơi!. Làm lại đi. Uý, đang chiếu phim gì mà có Vân Sơn Hoài Linh vậy ta. Quảng cáo chen ngang. Bịnh tật, đói nghèo, dịch cúm gà, heo tai xanh, sữa bột có chứa độc tố và bao nhiêu nỗi lo toan bất an như những cửa ải tưởng chừng sức người không vượt qua nổi, đành đoạn giả lơ, thuận theo một thứ tôn giáo bịp bợm (ma giáo). Thế là bọn giặc xâm lăng đã xuất hiện. Chúng không đeo mặt nạ đầu trâu mặt ngựa, không đốt nhà, không hãm hiếp con trai con gái nhà nghèo trước bàn dân thiên hạ, cố tình gây ra cơn sóng cuồng nộ khiêu khích người bản xứ. Lần này chúng đã biết xử dụng tuyệt chiêu “vô hình vô ảnh” chẳng ai thấy bằng con mắt phàm trần (ai dám tự nhận mình là Tiên Bụt, hay noi gương Thánh Gióng); trông tụi giặc đó “cũng là người bình thường” như mấy kẻ kinh doanh bất lương làm nhiễm bẩn dòng sông rồi đền vài chục triệu đồng là xong; cũng có thể đổ thừa cho mực nước biển dâng cao, khí hậu biến đổi toàn cầu. Nhiều nguyên nhân lắm từ “trển” rớt xuống, thiên địa ơi! Cứ nuôi hận thù và gian dối bịp bợm mãi thì xô đẩy nhau vào thăm địa ngục của Diêm vương một lần cho biết mùi. Cảnh mười tám tầng địa ngục hả? Ở Suối Tiên đã dựng sẵn. Mà khỏi cần xuống dưới đó tham quan, trên đời này đang tồn tại “hỏa ngục vô hình” trong nhiều ngăn tim nhỏ bé đấy, Bạn có cảm nghiệm như vậy chưa?
Chỉ còn hai người thương nhau tiếp tục trò chơi đếm số.
Kho tàng truyện- phim chưa cạn kiệt.
Hết đời quân vương bạo tàn, tiếp nối bọn giặc xâm lược và con rắn độc khác tới làm “chúa sơn lâm” trong khu rừng muôn thú, minh họa đúng một câu truyện ngụ ngôn của Ê-dốp. Dù ác nghiệt, thế lực bóng tối không thể tiêu diệt Tình yêu và Ánh Sáng Nghệ thuật. Cảnh quay này đâu cần nhờ tới kỹ xảo của Hollywood.
Vẫn còn hai người đang ở trong Tình yêu và hẹn nhau một nơi chưa từng có ai đặt chân tới.
Trong thế giới của Cái đẹp – Cái Tình, người ta không thể tự mình làm cho chính mình xấu thêm được nữa. Một ai đó đã nói như thế. Thôi thì, muốn làm người vẫn phải cố sống tử tế, rán chịu đựng, tự thực hành khẩu hiệu “TRÍ TUỆ – CẨN THẬN – THÀNH THẬT – Ý CHÍ”. Và tiếp tục đi…
“Đường thương đau đầy ải nhân gian
Ai chưa qua, chưa phải là người…”
Thương nhớ vô hình ở dạng thứ ba thường là vậy đó.
3-2009
THÁI TRẦN

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)