Tôi tưởng tượng cái chết của cha tôi. Nó lớn hơn
một cái hộp bánh mì. Nó lớn hơn một chiếc Ford
Escort, hơn một cái khinh khí cầu Zeppelin, đen và to
và di chuyển chậm chạp, ứa ra khắp một khán trường
ở Oklahoma. Nó lớn hơn bất cứ khán trường nào, hơn cả
Oklahoma. Cái chết của cha tôi lớn hơn
một hành tinh, lớn hơn những cái giếng trọng lực
mà những thế giới tạo ra, mà những ngôi sao quậy thành sau
cơn co nổ. Nó lớn hơn tất cả các ngôi sao.
Nó chiếm trọn không gian, trọn chiều kích, trọn
cái đang là hay đã từng là. Nó ghét mọi thứ
nó không là. Nó tạo không gian mới, vật chất mới
từ tất cả cái nó là. Cái chết của cha tôi chiếm lấy
hình thể và hư không và nói, “Hãy có ánh sáng.”
Và thế là có ánh sáng. Nó nói, “Hãy có
những thế giới.” Và thế là có những thế giới. Nó nói,
“Hãy có một cái vườn và một người đàn ông trong đó.”
Và thế là có người đàn ông. Người đàn ông là cha tôi.
Ông ngó quanh, thán phục trước cái mà
cái chết của ông đã tạo ra, rồi bắt đầu đi tìm
một người nào đó, bất cứ người nào, để mà chia sẻ nó.
Theo nguyên tác tiếng Anh “I Imagine My Father’s Death” trong tập san Poetry, 5/2008
.