Category: Sáng Tác
Cỏ khác
Khi buồn bã nói lời chia biệt cỏ
anh đâu biết mình đã lầm
Cỏ khác chứ không khác
màu nguyên
vẫn lưới thưới đắm chìm
Mưa thấm động niềm
thiếu trời xanh vặn vẹo biếc
lòng đất thâm u
Có chăm xén …
Tập sống
Cuối cùng thì chị cũng lê bước ra được phòng ngoài. Như đời sống có những quyền lực vô hình nào đó khiến người ta không thể chông chênh mãi hoặc ngã chết một cách dễ dàng. Chị lại ngồi trên chiếc ghế cũ, nay đã sờn thêm một vài chỗ mới. Người và vật. Vai ghế, vai người. Trong vô thức, Tay chị vuốt ve tay ghế, thầm thì… Rồi mình phải tập sống thêm một lần nữa thôi.
Dưới nước
Chúng tôi chăm chú nhìn nàng nhân ngư
sơn trên tường cạnh bồn tắm: vảy
màu ngọc lục mờ sáng, rong biển
Vết loang
Như thể chị đã vắng nhà lâu lắm và có một kẻ lạ mặt nào đó đột nhập, làm xáo trộn mọi thứ đồ đạc trong nhà. Nhìn đâu chị cũng thấy bề bộn, bẩn thỉu. Chị làm việc cập nhật. Tinh thần ý chí của chị được điều khiển bởi một động lực nào đó không rõ lắm, trút xuống đôi bàn tay.
những con thuyền thúng ♦ cõi chết ♦ trời ban
anh úp mặt vào đời em
giấu một miền quê đằng đẵng
giấu những trận bão dông chờ đợi
Ma Chuột
Đêm đêm âm u. Khắp xứ, kẻ có nhà lầu cao lên sân thượng, người nhà tranh vách đất bắc thang leo lên nóc nhà, loại vô gia cư thì trèo lên những ngọn cây cao. Tất cả nhìn về phía núi xa xa, nơi phát ra những cơn gió rít rờn rợn thịt da trên cao, dưới thấp…Khuya, trên những dãy đại ngàn xa tít có những đóm lửa như ma trơi.
Những ân cần khốn kiếp, ♦ Cõi / tôi / khác,
biểu chiều bảo những con quạ đen
thả bóng tối xuống sâu, (thật sâu) hồn ta bí mật.
đám khuynh diệp lở, loét
Bản Hòa Âm Sinh Tử
“Chết là một phần tự nhiên của sự sống, mà tất cả chúng ta chắc chắn sẽ phải đương đầu không sớm thì muộn. Theo tôi thì có hai cách để xử với cái chết trong khi ta còn sống. Hoặc là ta tảng lờ nó, hoặc là ta chạm trán với viễn ảnh cái chết của chính mình, và bằng cách tư duy sáng suốt về nó, ta cố giảm thiểu những khổ đau mà cái chết có thể mang lại.
Down with… tôi(?)
.. gấp điện thoại, tôi nhoài xuống nệm nằm ngửa người lim dim hai mắt tận hưởng mùi canh cá hồi nấu cải muối/ cà chua với thì là thơm lừng [tưởng như vậy là hết chuyện.]
Thế đấy, đây là Nebraska
Bên đường, những lão bà thân quen ấy,
những lán kho đang lung lay, những cửa sổ nhỏ
bị làm mờ bởi bệnh cườm mắt của rơm và mạng nhện
Những Bài Học Sơ Khai
Tôi ghi lại, chép lại tất cả những điều ấy, giống như người ta soạn một cuốn sách học vần cho con nít, trước làm kỷ niệm cho chính mình, sau hầu chia xẻ với những ai tình cờ đọc văn tôi. Nếu được như thế… Mong được như thế…
Chậm ♦ Mùa rụng tóc
Đêm, tiếng chuông mõ trên lầu vẫn vang lên chậm rãi
Đều đều nhịp kinh ngân
Thầm thì như hơi thở
Em phả nghi ngờ khỏi những giấc mơ
Từ trên trời rơi xuống
Từ im lặng ý nghĩa tràn ra,
Những sợi li ti của nó ở mọi nơi—
sợi vàng, lục, sợi xanh.
Tôi thấy được những bộ dạng
Của sự thật—đảo, chim, đàn ông.
Thùng lủng đáy
Hôm qua, ông mơ thấy mình trở lại thời tuổi nhỏ, quảy hai thùng nước gánh mướn trên vai, ông nhanh nhẹn sang hết vai này rồi vai kia như cái thời làm mướn đầy tủi nhục. Chỉ lạ một điều là hai thùng nước cứ chảy ròng ròng dọc đường, ông càng chạy, nước càng chảy nhanh, ông càng lao như bay, nước dưới đáy thùng càng tuôn túa ào ào, đến nơi thì không còn nước nữa.
Phát hiện
Là cái bóng ai vậy nhỉ
Sao lại giống bóng tôi hay là
Hình như cái bóng tôi hay là
Có thể mang đi báo cáo
Tìm sông
Tìm sâu trong đá nghe mùi sóng
ì oạp long bong thuở nào
chọc quá khứ vào bến khe mon men rêu trượt
trơn trợt nghìn xưa em
Giấc mơ hình cánh bướm
Anh định nói với vợ anh rằng nó sẽ là một con bướm mà cô rất thích; tuy nhiên, anh im lặng. Trong trường hợp này, đó sẽ là một lời trách móc. Anh không thể trách vợ. Những cây cải, cũng như cây ớt, bụi hành góp phần làm nên bữa ăn đạm bạc của gia đình. Anh thẫn thờ bước đi dọc luống cải, hình dung con gái sẽ phản ứng thế nào khi đi học về không nhìn thấy con sâu.
Ăn tết ở hội cao niên
Cắt tôi ra miếng bánh chưng,
miếng cơm trắng, miếng mứt gừng thơm nhang.
bổ đôi tôi, bày lên bàn;
nửa để chưng nửa để sang năm bằm.
Vũ điệu của mông
thế giới của căn phòng nhỏ và những cẶP mông
thường thì cẶP mông to đè nhỏ, chèn, ép
cơn ngạt bất ngờ đến từ phía sau, vân vê đồi trái đồi phải rồi rơi chẹp vào khe
về những hệ luỵ tinh thần, cẶP mông thinh
“Đả Đảo Cục Cức” – “Down With the Shit”
Refugees of Art
We knew before we started the challenges of reason
Bringing vision to grey seasons of change
In a community ironically bound by oppression and scare tactics
“Đả Đảo Cục Cức”
Tôi sẽ chống lại anh bằng thứ vũ khí mạnh nhất trong kho thơ trữ tình của mình:
Love. Tình Cảm.
Acceptance. Chấp Nhận.
Knowledge. Kiến Thức.
Empathy. Thông Cảm.
Những Kẻ Sinh Sau
Những kẻ du mục lại băng qua phố
theo đoàn bộ hành, đá huyền của mắt và tóc họ
tô màu phố đậm, khuấy động câu chuyện dân bản xứ
khiến kẻ thi hành luật pháp chạy ruổi rong đường xá
The People Born After
I inherit the shame of the last generation,
and bear the guilt of this generation.
My painless word is a fault,
And my warless paint a crime.
Bên thềm Kỷ Sửu (năm 2009)
Hỡi chú mục đồng chỉ còn trong ký ức trong sách vở hòai niệm
Hỡi tiếng sáo diều trong quá khứ trong thơ văn nung niềm nhung nhớ
Hỡi xóm vắng chiều thưa
Lim dim đôi mắt
Nhìn tóc phất phơ đuôi gà
Kinh,
Bằng sự nhạy cảm tắc ứ, nghẽn ngắc cơ thể,
sự đọc không thể diễn đạt,
bằng lời nói, những liên tưởng đứt quãng, gãy vỡ ngay khi chúng vừa thoát ra khỏi và biến mất,
không để lại dấu vết.

New Comments