Category: Sáng Tác
Khi nhớ một chiếc giày cũ
con đường 33 cây số về hướng nam tôi lái xe mỗi ngày thành một thói quen
không tâm điểm
mỗi ngày những cây số mang tôi
chạy qua một sân khấu bỏ trống
Cá tính / Exclusive Personality
Tôi là “con bé sau trước mỏng như giấy các tông”
(chúng nên biết điều hiển nhiên cũng dễ đánh lừa)
I am “the-flat-as-a-board chick”
(they should know better since looks can be deceiving)
Chạy tự do
Hôm nay tôi không ngồi quán cũ nữa, mà đi qua một quán mới. Chỗ này nhiều người qua lại, nhưng quan trọng là không mái che, không nhạc. Buổi sáng ở đây dễ chịu lắm. Tôi từng khen chủ quán về góc ngồi lý tưởng này, chị ta cũng gật đầu cám ơn. Chỉ cần vậy thôi tôi quyết định ghé lại đây.
Ngày Virus ♦ Đại hạ giá
Chiếc computer ngắc ngứ sáng nay
những email tràn dịch màn phổi
kéo theo cơn co giật thảng thốt
màn hình
tôi lây từ chị.
Dậy lúc 5 giờ
Nọ nay hễ phê cần sa một hồi là paranoid, rà soát lại, em thấy đó! không tiền, bạc không công việc làm đã đành mà đường chân trời ngoài kia tôi cũng chẳng có nốt, may còn cái ăn, thử coi, đôi ba thứ có hiện thời, chữ, một nhúm, lồn nay được mai mất biết đâu lường, thì ích gì với đời này chứ!
Thị Trấn Biên Giới
Buổi tối, khoảng 9 giờ hơn, cửa tiệm ăn mới được mở ra lần đầu tiên. Một đôi nam nữ hiển nhiên là khách du lịch bước vào. Họ đưa mắt nhìn chung quanh, tất cả các bàn ăn đều trống. Không có bóng dáng một thực khách nào. Người đàn ông hơi hoang mang, đang định nói gì với cô bạn gái thì chủ tiệm ăn bước ra chào khách.
ý nghĩ – đỉnh rỗng
tôi như tháp lở
ý nghĩ mọc lên
rễ râu tóc nâu xám xanh trầm
ý nghĩ thở đi lại trụi trần
không lớp màng bảo vệ
Tuyên “ngân” thơ vần
Vần có thể rất xa nhau, bạn không thể nghe thấy chúng, nhưng chúng nghe thấy nhau, như thể nói thầm vào một cái điện thoại đồ chơi làm bằng hai chiếc ly giấy và một sợi dây.
Bỏ Đ. êM
Khi không còn sờ được lặng đêm
nỗi buồn bị ruồng bỏ
xác thân bị ruồng bỏ
ngôn từ bị ruồng bỏ
tĩnh tịch bị ruồng bỏ
cực khoái bị ruồng bỏ
(Ba) bài thơ thứ nhất ♦ Đạo đức
Gã dậm chân thình thịch và quát mắng
Gã im lặng và lủi
Gã dạy đời
Gã lắc vòng và vẽ mặt
Gã xin ăn và tiếp tục lắc vòng và tiếp tục múa cột
những bài thơ rời giữa các trường ca – 5
Anh vẫn mải làm thơ
Chỉ kịp biết cặp mông nở
Mở ra cùng
Suốt chặng đường
trong túi xách cô gái dấu ô
và ghế xe buýt chật đông mông cô ép
nói chuyện về các nhà thơ
“đúng là thế,” tôi nói với hắn,
“theo tớ thà là tất cả bọn họ
đi cướp nhà băng hay bán
ma túy và làm ơn cho
tớ một vodka-
7?”
Văn nghệ, gặp nhau giữa quảng trường
Nhìn lên sân khấu, giữa chốn văn minh hiện đại mà tôi lại nhớ về trường xưa ở quê nhà trong những ngày sắp hết niên học với văn nghệ bãi trường. Cũng một sân khấu đơn sơ, rất thủ công nghệ kiểu học sinh. Chúng tôi đã lên múa, hát cho nhau nghe.
Dấu tỳ ♦ Lòng núi ♦ Dấu vết vô hình
Đi vào lòng núi
Nghe hư vô lớp lớp những tiếng rền như thành luỹ kỳ bí. Đêm
Chiếc áo dát vàng chói loá
cũng không làm sáng những hang, hố tối.
Từ loại
Bức tượng gỗ Laocoon trút bỏ ngọn núi trên
vai mình vào thời gian, gồng gánh đám mây đen.
Ngọn cuồng phong thổi từ mũi đất. Giọng nói cố níu những câu từ
gào thét kinh hoàng nơi giới hạn suy tư.
là con người
Đôi mắt người đàn bà trong gương sáng nay nhìn nàng đăm đắm sẽ vĩnh viễn biến mất? Người đàn bà với đôi mắt lung linh nến, hơi thở bạt ngàn gió đến trong từng giấc mơ của nàng không còn tồn tại ở trần gian này? Ngân như con cua lột, đánh mất cái vỏ, loay hoay chạy, không tìm được hang để ẩn núp.
ba trăm sáu lăm ngày ♦ thủy tiên
365 ngày ngày nào anh cũng quên
cuốn sách lẫn vào tủ áo
hộp diêm lẫn vào chậu hoa
365 ngày ngày nào anh cũng nhớ
Thay mặt một liệt sĩ trong Chiến Tranh Biên Giới 1979
Bài thơ này chẳng thể nào ngâm
Khi chữ nghĩa đứng xếp hàng giận dữ
Xin lỗi cặp chân nào trắng thế kia đang lẳng lơ khiêu vũ
Xin lỗi luôn móng vuốt bọn xâm lăng đang vẽ lại bản đồ
Mày là một thằng mẫu mực ♦ Tự giãi bày
đó là sự thể hiện phản bội đời sống
sự thể hiện của nghệ thuật tàn tật
lê lết luồn cúi để được trưng diễn trên sân khấu để hợp thức hoá đời sống đau
thương trong vở hài kịch
Bản tuyên ngôn cuối cùng
1. Chúng tao đã thấy mày.
2. Chúng tao biết mày là ai.
3. Các ý tưởng của mày đều không có giá trị gì.
4. Mỹ quan của mày xuẩn ngốc.
Tình yêu và danh dự và xót thương và tự hào và cảm thông (phần 2)
Tôi tin như thế này: chúng ta chỉ tha thứ bất cứ sự hy sinh nào của cha mẹ khi nó được thể hiện không vì chúng ta. Với ba tôi, không có cái tên nào khác – chỉ có tên tôi và ông đã đặt tên tôi để nhớ lại miền đất mà ông phải rời bỏ. Sự hy sinh của ông đã hoàn tất, an bài, nó ràng buộc ông vào tất cả mọi chuyện đã xảy ra. So sánh với điều này, tôi đầy dẫy khiếm khuyết.
Gần hơn sự tưởng tượng ♦ Trước điểm dừng cuối cùng
Bên trong ngôi nhà nhìn bức tường nứt.
Bức tường của ngôi nhà.
Bên ngoài là sự im lặng của bức tường.
Tình yêu và Danh dự và Xót thương và Tự hào và Cảm thông và Hy sinh (Phần 1)
Ba tôi biết cách vụt tôi bằng roi mây hai mươi lần mà chỉ để lại một vạch đỏ bầm chạy ngang trên mông tôi. Sau đó, lúc ông xoa dầu cao con hổ lên vết thương, tôi bật khóc, nhưng lại tức mình đã khóc. Có lần mẹ tôi buột miệng nói mùi sầu riêng làm tôi buồn mửa, ba tôi bắt tôi ăn trước mặt khách.
Đi tìm điều đã mất ♦ Tôi không phải làm gì
2006, Nguyễn Viện xuất hiện trên ngọn khế Hàng Xanh
như một con sáo
dạy tôi
ăn bánh
trả tiền
TUYÊN NGÔN BỌM SẢN
NGƯỜI BỌM SẢN CHỈ TIN VÀO ĐIỀU HỌ MƠ THẤY CHỈ KHI NÀO NÓ THÀNH SỰ THẬT.
CON CÁI CỦA NGƯỜI BỌM SẢN PHẢI ĐƯỢC NUÔI DẠY THEO BỌM SẢN CÁCH.
Cây gậy phép! ♦ Kí ức! ♦ Hoàng hôn…
Cây gậy phép cuối cùng cũng chỉ một khúc xương
Khúc xương sườn của buổi đầu nhân loại
Ai cần ai?
Diễm from days of Long Ago
Days, months of those years that were long ago, the girl kept walking under the rows of camphor trees
Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái ấy vẫn đi qua dưới những vòm cây long não

New Comments