Home » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Mày là một thằng mẫu mực ♦ Tự giãi bày

0 comment ♦ 5.03.2009

  
 

 

Mày là một thằng mẫu mực

 

Mày là một thằng mẫu mực
cái mẫu mực được tô son từ
thánh thiện chó má
đạo đức chó má
thần tượng chó má
đã lừa phỉnh những thân phận trôi dạt trong cuộc sống bấy lâu

Trong một cuộc đời đã tàn tạ
tao bước đi song hành với bóng đen của mình
trên vùng đất đã cằn cỗi
l[th]ang tuổi đời qua những nẻo đường mộng và mơ mà
chỉ có những tiếng chó tru sau lưng là có thật

Ở đây
sự im lặng của bóng đêm cũng dối trá
ngôn lời giữa ánh sáng chói loá cũng dối trá
và ngay cả hành động cũng chỉ là trò ngụy trang cho một sự thật đầy dối trá
tao phải tự cắt mình ra làm trăm mảnh để trả lại/ để bù lấp những thiếu thốn của
sự thật trong cuộc sống
trong khi mày vẫn là một thằng ưỡn ngực oai vệ

Tao phải đi qua
những bức tranh lạnh cóng nằm lăn ra đó chờ chết
những hơi thở thối rữa nằm chờ giờ chung cuộc với lượng độc
giả ngoi đầu thoi thóp
và cả những bức tượng đã đông máu lạnh

đó là sự thể hiện phản bội đời sống
sự thể hiện của nghệ thuật tàn tật
lê lết luồn cúi để được trưng diễn trên sân khấu để hợp thức hoá đời sống đau
thương trong vở hài kịch
tao quyết biến tao thành kẻ xa lạ
phỉ nhổ vào tao
và hé môi cười mỉm khinh miệt cho cuộc đời chó má
mà mình phải vác mang một mặt nạ khốn khổ ấy

Mày vẫn là một thằng gương mẫu
trong khi tao tấn công chính tao bằng một chiếc dao găm ghim thẳng vào trái tim
và mổ xẻ đầu óc
như một sự đóng dấu có mở tiệc ăn mừng
thể hiện cho một tình yêu
bị khủng bố
trong những giáo điều đã là chó má
đã bắt con người dậm chân tại chổ
hay đi lòng vòng rồi soi gương

Mũi nhọn lịch sử đâm sau lưng
tao phải nhẩy vọt
để đi vào giữa những linh hồn bị tẩm độc
tao phải giơ tay chống lại những công kích từ thế lực vô hình
ngay cả ảo tưởng của mình
như con nhện giăng tơ
để rồi làm mồi cho chính cái bẫy của mình

Nhưng dù là gì đi nữa
cuộc sống quanh tao vẫn sống động
những con người gặp nhau vẫn là để chôn sống nhau
những luồng văn hoá tự đâm đầu vào nhau
gây tai nạn
tao phải đếm mộ phần
tao phải đếm xác chết
và tao cũng sẽ là kẻ hành quyết mình theo cách đó

còn mày ư! vẫn là một thằng mẫu mực
mẫu mực chó má
mẫu mực chỉ là cục cứt — cái mặt nạ khốn nạ của đời sống này thôi.

 

 

 

Tự giãi bày

 

1.

Tự giãi bày những huyễn hoặc
về duyên và phận đời
tôi dự phóng về

nơi tôi sống và hoạt tồn
hiện thực bấu víu vào giấc mơ
dàn dựng vở kịch
làm trò hề cho dòng suy nghĩ của nhóm người

tôi tháo gỡ chính tôi

nơi mà các vấn nạn đời mình xoay vòng
như chong chóng trong đời sống
cuộc đời và sự nghiệp dính trên
đôi môi đã nứt nẻ
đôi mắt đã mỏi mòn
và cả đôi chân mệt mỏi đã lạc bước từ thời bé dại

tôi giễu cợt cho chính cuộc đời tôi
ngay cả việc ngắt đi chiếc bóng mình
để tạo dáng một con ma
để vờn / để đùa
hay kéo cả những người mà tôi gặp phải
nhập vào cuộc vui chung

vì lẽ

– cái vô tình của chúng ta
khi không để ý về thái độ và lời nói
đã trở thành trận cười nhạo cho người đời

– tướng hình của chúng ta
và việc giải nghĩa cho sự giàu / nghèo trong một xã hội biến đổi bất thường
có thể làm cho căn bệnh của đám đông trở chứng

– giấc mộng của chúng ta
bị những cơn lửa hung hãn của đời sống thực dụng đốt trụi lông cánh
ném chúng ta khỏi mãnh lực của niềm đam mê

và trong cuộc vui ấy
tôi đã biến mất

 

2.

Tôi trở lại sự bắt đầu
mà cái khởi đầu là tôi đang nhìn tôi
người mà ngay lúc này thôi không phải là tôi nữa
mà lúc trước đó và lúc sau này nữa
có lẽ
đã khác nhau như thể không biệt phân

                       *

Tôi kết tinh từ vỏ bọc trống trơn
kết nối với chiều sâu là vô cùng tận
tôi bị ném vào cuộc đời vì một sức hút lạ kỳ
và mọi thứ được gọi là tinh hoa của văn minh nhân loại chất hàng đống vào đó
bưng bít hơi thở cho một khoảng không vô lượng
không lý do
và có thể là những thứ muốn nuốt những thứ
qua ham muốn và mãn nguyện
mọi thứ bắt đầu đi vào quỹ đạo
dần dà mọi người cũng biết đến tôi

nhưng đến giây phút mà mọi thứ
nhẹ tênh đã trở nên nặng nề
không là vô ý
tôi tự tay cào bỏ cái vỏ bọc của mình
và tất cả những thứ đã tích tụ được loãng ra
cuốn trôi trong vòng xoáy ma lực đời sống

và tôi là cả thế giới
một người mù cũng trông thấy tôi
một người điếc cũng nghe được lời tôi nói
một người câm cũng trò chuyện với tôi được
ngay cả một người không còn tồn tại nữa cũng đến
và trú ngụ trong tôi
một sự rùng mình nhẹ nơi tôi cũng làm cho thế giới
rung động và thức giấc
tôi soi tìm tôi ở tất cả mọi người
và đâu đâu cũng thấy tôi
đến khi tôi bắt đầu hoài nghi về sự hiện hữu của mình
là lúc tôi hoang mang cùng cực
là lúc tôi cô đơn cùng cực
tôi chạy trốn cả giấc mơ và hiện thực
tôi bỏ mặc cả thế giới
người thân đi tìm tôi
bạn bè hỏi han tôi
ngay cả mọi thông tin đại chúng cũng đăng tin tìm tôi — kẻ thất lạc

trong khi
tôi lại đi tìm tôi
không mảy may nhớ chút gì về họ

 

3.

Nửa đêm giật mình tình giấc
tôi bừng mở đôi mắt
trước một thế giới đã là thân quen rồi
tôi quay lại trong tôi thuở ban đầu
tìm thấy đôi bàn tay dài
cái bàn tay đã cào bỏ đi chính vỏ bọc của tôi
nó — chính nó
và tôi có quyền xác nhận đó là đôi bàn tay mình
tôi dùng nó để sờ chạm khắp thân thể
và tất cả đã thuộc về tôi
nó hiện ra như nó là

khoảng không vô cùng tận
nơi tôi đến khoả lấp mình
ở trong đó
có một cảnh tượng

một ông già ngồi bất động
ré thầm tiếng khóc trẻ thơ.

 

 

Articles by Michelia

Comments


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)