Articles by Michelia
Khi hoang mang
Ôm trái tim mình tôi lên dây cót, lên nhịp đập
Giai điệu của trống Baranưng kéo nghi lễ về với người
Giai điệu của đàn Kanhi vỗ về những linh hồn
Giai điệu của trống Ghinăng vang rền đến tinh cầu xa xôi
Khoảng lặng sau lưng em
Ừ! nụ hôn đã xô lệch hơi thở của chúng ta
hơi thở mà những linh hồn lang thang không chốn nương tựa
dưới gầm cầu đang rình nghe và
con đường đang chết cóng vì lạnh và mệt
Lễ của lễ hội
những kẻ chối tội làm nên nghệ thuật sống
những thằng điên trở thành học giả
những kẻ khổng lồ có xu hướng béo phì
những kẻ tầm thường có nguy cơ mất tích
có cả bè lũ ngu ngốc im lìm lắng nghe
Khúc Tấu Rối Bù 49
trong cơn khốn cùng người đời tự làm nên vận mệnh đời nhau
phế tích cha ông bỏ mặc
linh hồn tộc người bôi bẩn
những cặp mắt to nhìn trừng trừng về phía lợi lộc
Ở thời điểm mà màn đêm lên men
nhưng đó cũng là nơi
mà nguồn đam mê có đó nhưng thoáng rất nhanh
rồi ta trở về căn nhà
nơi ta hoài nghi những gì đã xảy ra
Mi và Ngôn Lời của Mi
Nhưng mi đến để nhìn xác chết tôi
còn về phần ngôn lời
ngôn lời tìm không ra kẻ thù của nó
nó giãy giụa gục chết
Mày là một thằng mẫu mực ♦ Tự giãi bày
đó là sự thể hiện phản bội đời sống
sự thể hiện của nghệ thuật tàn tật
lê lết luồn cúi để được trưng diễn trên sân khấu để hợp thức hoá đời sống đau
thương trong vở hài kịch
Lý tưởng sống
Khi đến lúc loài người cần khẳng định mình
tôi thấy những chiếc quan tài
đang di chuyển
và điều này làm cho mọi thứ rung bật lên
ngay cả quả đất cũng nứt nẻ để tạo hố huyệt dành riêng cho nó
Tao là nấm mồ của tao
Khi mọi người đều tung hô những vị thánh khuất mặt
tao – một khuôn mặt bằng da bằng thịt lúc nào cũng có thể bị chà đạp
dưới bàn chân của những kẻ có thế quyền và tiền
cố tung hô những thứ cặn bã bị bỏ rơi bên lề đời sống
Thoáng qua người y
tỉ tỉ khuôn mặt khác đã khuất /
đôi tay trần nâng đỡ lấy mọi lời danh dự /
chỉ một tiếng phủi tay nhẹ /
niềm tin lúc lắc /
tình người đã tử nạn trước vách tường lẽ sống
9 bài thơ
Những cái ngã bi tráng đứng vững trong lòng đất mẹ /
tôi giữ tên tuổi của vài vĩ nhân khuất mặt /
và dè dặt từng người một /
bất thình lình trong một đêm im lặng
3 lý do để tôi cắn vào tôi
Lý do đầu tiên tôi cắn vào chính tôi – vì trong hỗn mang của đời sống, tôi tự đặt niềm tin vào chính tôi – chứ không đặt vào cái điều dí dỏm nơi qui luật một xã hội nào hết – nên tôi quay lại cắn chính tôi để tin rằng tôi còn có cảm giác sống và tin vào dấu vết cuộc sống của mình.
Tôi cảm thấy…
Tôi cảm thấy đê hèn, vì tôi: kẻ mang những
cảm xúc bất đồng
làm thuê làm mướn cho chính linh hồn đang đoạ đầy của mình
để rồi cô đơn và hoang mang giữa
cuộc đời.

New Comments