Articles by Trịnh Công Sơn
Trong hội họa, Đinh Cường là thi sĩ của hoài niệm
Trong những đêm mùa đông, băng qua khu vườn rộng ẩm ướt mưa ở Bao Vinh, trước khi gặp Cường bao giờ tôi cũng phải “diện kiến” với một con mắt đỏ lập lòe của ngọn đèn dầu trên am thờ. Đó chính là cái point riche (điểm tráng lệ) của đêm đen mà về sau này tôi vẫn thường bắt gặp trên tranh của Cường.
In Serendipitous Pain / Trong Nỗi Đau Tình Cờ
Loved you with my true heart
Loved you fullest – rain or shine
yêu em trái tim thật thà
yêu đầy mùa nắng mùa mưa
Meditations on Love / Tình sầu
Love as an artillery shell that blinds
the heart.
Tình yêu như trái phá
con tim mù loà.
Bend Down, Come Close / Cúi xuống thật gần
In this moment’s magic,
after twenty years, a chance for love.
Trên phút giây nhiệm mầu
Hai mươi năm xin còn một sớm thương nhau
Three by Trịnh Công Sơn
The remaining eye looks at the lightness of life
Sees you as fleeting, like dappled sunlight
Con mắt còn lại nhìn đời là không
Nhìn em hư vô nhìn em bóng nắng
In the Evening You Walk/Em đi trong chiều
You walk in the evening / Em đi trong chiều
A life without solace / Một đời khôn nguôi
A life of private yearning / Một đời riêng ai mong ai
Mười Tám Năm
Ði ngược dòng thời gian, tôi thấy em trong bào thai của mẹ. Và tôi, tôi ở trong bào thai của một xã hội, một chế độ hoàn toàn lạ lẫm với tôi. Em thì được sinh ra nhưng tôi thì lại được tái sinh trong một cuộc đời khác.
Diễm from days of Long Ago
Days, months of those years that were long ago, the girl kept walking under the rows of camphor trees
Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái ấy vẫn đi qua dưới những vòm cây long não
Người Già Em Bé (1965)
Cách diễn dịch của ca sĩ Hồng Nhung đặt bài hát vào bối cảnh lịch sử của thời quá khứ. Trái lại, ta có thể nói cách diễn dịch của Khánh Ly, dù xuất hiện trước Hồng Nhung, đặt bài hát trong bối cảnh thực tại.
the old man and the child
Câu mở đầu của bài hát Trịnh Công Sơn đã là một thử thách cho người dịch, “Ghế đá công viên dời ra đường phố.” Tại sao ghế đá lại bị dời ra đường phố? Ghế đá này ở đâu, lúc trước ở trong một công viên tọa lạc ngay trong thành phố, hay ở một chỗ nào khác?
Nhạc Trịnh Công Sơn
Joan Baez đã gọi Trịnh Công Sơn là “Bob Dylan của Việt Nam.” Trong phim Mùa Hè Chiều Thẳng Đứng (Vertical Ray of the Sun) của Trần Anh Hùng, nhạc Trịnh Công Sơn đi cùng dải ghi âm với nhạc của Lou Reed, Arab Strap và The Married Monk. Một nhóm nghệ sĩ xuất sắc, lẽ dĩ nhiên, và cũng là một sự so sánh có nhiều ý nghĩa, nhưng Trịnh Công Sơn lúc nào cũng là người hoàn toàn độc lập.


New Comments