Category: Sáng Tác
5 bài thơ ba mươi giây
rụng một đám tóc nhỏ
gã lướt dao
cổ tôi
thì ra bọn họ vẫn chưng mặt đẹp
bày trò gì
gã lấy một ít ráy tai tôi
đau nhói
Những người già trong làng
Ngày tôi còn bé, mỗi buổi trưa đi học ở đình phải qua chỗ quẹo, nhìn thẳng vào mảnh vườn cứ thấy chờn vờn lũ bướm ma có sải cánh màu đen sậm lao vào nhau lăn lộn trong một cái vòng xoáy không có đáy. Thỉnh thoảng một con rơi tõm vào giữa vòng xoáy đó, chới với trôi tuột xuống mặt ao xanh lét thứ rêu tù. Chỉ chờ có thế, một cái mõm từ thời hồng hoang nhô lên, nhanh và gọn hết mức.
Ở tầng thứ 7
Tất cả mọi thứ ứ trồi
Tầng kín thứ 7
Everything made their ways up
To the 7th hidden floor
CƠN TRỤY TIM ĐỎ
Tây nguyên nát bét
mưa nước mắt, nhật nguyệt cũng nhàu rỉ
xếp lại chiếc váy màu hy vọng bầu trời
đỏ lên thôi vì thánh thần ngu muội
B13 ♦ B15
Tôi xốc lại balô
Không kiểm tra hành trình một lần nữa
Chỉ thấy những bụi cũ xổ ra
Tung mù ngạt thở
điếu khúc
Họ đang ở đầu mùa xuân
Những người con trai như những thân mộc buồn ngấm ngầm
Những người con gái là cánh hoa đen
nhụy trắng
tiết ra những dòng mật trong như nước mắt
nói chuyện với bạn ta
mày có tin tưởng vào một chân lý tuyệt đối
chính thể nào dẫn dắt loài người chạy vòng quanh theo cái đuôi con chó
có phải là lỗi lầm thời đại chúng ta ?
Đường Một Chiều nói với Ly
(đọc Đường Một Chiều của Nguyễn Mộng Giác)
Đường một chiều, đường độc đạo, khó thoát hiểm Tôi thấy Ly mười bốn tuổi bước ra khỏi ngôi nhà án mạng …
Trích văn Mùa biển động: chương 72 & 75
Theo lệnh thì đúng 11 giờ trưa mai, ông Văn phải trình diện ở trụ sở chính quyền cách mạng phường để đi học tập trong thời gian ba ngày. Lệnh miệng do một công an nhân dân đến tận nhà căn dặn là phải đem theo vừa đủ quần áo lương thực cho ba ngày mà thôi, không được thừa, để tránh mang xách cồng kềnh làm trở ngại việc di chuyển.
Trích văn: Mùa biển động chương 70 và 71
Hỡi những hình dạng vô nghĩa, những đường gỗ mốc ngoằn ngoèo. Chúng mày muốn nói điều gì? Không có gì để nói cả! Những giọt mưa mùa đông chảy ngoằn ngoèo trên những tấm ngói cũ lăn theo sức nặng không do mình có, không cần biết sẽ lăn đi đâu.
Thư gởi cho đám mây xa
Bạn đọc có thể thắc mắc tại sao trong thư Hà không nhắc gì đến ba cả. Hà vẫn nhớ ba, thương ba, phục ba. Nhưng trước khi đi, má dặn nếu có viết thư, đừng nhắc gì đến ba hết. Sợ công an kiểm duyệt thư đọc được, sẽ bắt ba đi học tập trở lại. Má bảo thế.
Dốc nhân sinh
Ở góc quán, chỗ gần bụi trúc La Ngà trơ trụi già nua, chỉ có hai người khách. Người mang kính đen từ lâu ít nói, mỗi lần nói lại quá nhỏ; nên từ xa, có cảm tưởng người gầy ốm tóc muối tiêu đang phân trần với một pho tượng. Pho tượng ngồi thu cả hai chân lên nệm ghế nhung, hai tay ôm lấy gối, nhìn mãi về phía chiếc xe đạp thồ dựng ở gốc trúc cỗi.
Bên Lề Chữ Nghĩa
Nếp nhà khiêm tốn nép mình bên một con đường nhỏ yên tĩnh, cạnh một trong những đại lộ náo nhiệt nhất của thị trấn Westminster, mệnh danh là thủ đô của nguời Việt tị nạn. Tôi muốn nói đến nhà của anh Nguyễn Mộng Giác.
Bầu ơi thương lấy bí cùng
Chờ cho vệ binh đi tìm bóng mát, vài người lén lượm những viên đá căm thù đó lên, tâm trạng cay đắng như tử tội muốn được nằm ngửa để nhìn lần cuối lưỡi máy chém. Không phải đá! Chỉ là những bức thư chữ viết chi chít, nhiều lá còn nguyên các ngấn lệ, gói bên trong một hòn cuội nhỏ tròn trĩnh.
Blog lực
Viết cho ai, viết cái gì, viết như thế nào… là những câu hỏi dù ông không cố ý phạm tội, tiềm thức ông ngày càng đặt ra nhiều. Như thể, trước khi đưa ra mỗi entry, ông phải trả bài trước mặt thầy giáo tiềm thức – một vị thầy rất khó tính trong môn nghệ thuật thu hút đám đông.
Một sự hình dung
Tôi đã nói trong những ngày hiện diện nơi đây: thời hạn tôi sắp hết rồi. Tôi đã nuốt hết hơi thở cuối cùng và tôi phải khăn gói bước đi để hồi phục lại mọi thứ. Lúc đó tôi mới biết được rằng, tôi có tiếp tục chờ nữa hay không, tôi có tiếp tục đến nhìn họ như thế kia?
những buổi chiều lửa
Mỗi ngày khi chiều rũ xuống thì lửa bừng lên, như thế. Nó chờ một giờ khắc chập chùng nhất của một đời người để mà hực lên – hay chính vì những giờ khắc ấy mà lửa nghe được lời kêu gọi, hãy đốt đi, đốt hết đi, những mồi lửa này, để chẳng còn sầu muộn nữa.
Hạnh Phúc – Thức Dậy – Soi Gương Sớm Mai
Ngồi một mình đọc sách
Ngồi một mình làm thơ
Ngồi một mình ngắm ngiá
Hạnh phúc dễ sợ!
họ cũng là lớp bột hư ảo
nơi đây: im vắng, cafe, hoa sắp chết, rượu, sách, nhạc, giấy, bút, những bức dang dở và màu mè lặng ngắt: cùng với cuộc sống đẹp, mùi hương nơi này không bao giờ quên nổi.
Tiểu Sử của Chuông – Valentine day cho Thiên Thần – Nguyệt
Thơ tôi bỗng mọc
Một quả chuông linh từ
Đời sống là ngôi chùa nhỏ
Tôi thức vang mỗi ngày
Một ngôi nhà
Bao giờ cũng vậy, khệnh khạng ra buồng ăn việc trước tiên tôi rót cho mình ly rượu đỏ, vớ bất cứ đia nhạc nào ngay tầm tay bỏ vô đầu cd ngồi nhịp,
nhịp uống khan.
Những giấc mơ
Lúc bắt đầu ở đôi môi
Tôi đã mơ về xa hơn
Lúc sóng tràn qua đôi mắt
Khởi nguyên giấc mơ triều dâng ngóc ngách tâm hồn.
Truyện Vũ Hổ, người làng Nhân
Vua tiến sâu vào vựa lúa, thấy một vườn hoa tuyệt đẹp…. Giữa vườn hoa có một lán nhỏ, thanh tao. Trong lán, một thanh niên đang cầm bút. Vua rùng mình: phong cách, gương mặt thanh niên ấy y hệt như mình thời niên thiếu. Vua mừng rỡ, dơ tay vẫy, cất tiếng gọi. Thanh niên biến mất.
76
Như thế, em đã bước ra từ buổi chiều vàng
Suối róc rách trong chiếc lá
Có sắc tím của tiếng vĩ cầm còn đọng lại
Khúc lam điền dế gáy rân
Như thế, buồn làm chi? Em ngoan!!!
Hãy mở cửa ngực chiều
Sóng vùi trong cát sóng vùi trong nắng
Huyết Âm Tụng
Ẩn trong máu là lời gào lớn
Thấm xương da tóc ớn mày môi
Âm vang đã mất mạng rồi
Còn Phương Ý rưng xác trôi tuyệt mù
Đâu vội giục gì trăng sớm lu
Đầu xanh sớm bạc lửa lên mù
Hỡi ơi đau cả Âm và Huyết
Tan hết trần gian mộng chớm gù
Âm Vọng Huyết Âm
Xé tờ giấy kiếm hư vô
Róc câu thơ tìm bóng ngày…
(Huyết Âm # 69)
Tờ giấy là một bè mây trắng. Lúc nửa đêm:
Lung linh hồn quê cũ
Mây trắng phủ khắp trời
Nhớ trăng khô hết máu
Muôn …
Mỵ Nhãn và Dã Trư
Mắt cô lớn, lông mi rậm, dài, cong vút tỏa ra từ hai mí, và luôn luôn ướt át bởi giọt nước mắt lấp lánh đong đưa ở cuối khóe mắt. Điều đặc biệt nhất là cặp mắt cô không nằm ngang mà nằm theo chiều thẳng đứng.

New Comments