Category: Sáng Tác
Tiếng cười
Một trong những câu cửa miệng của A là “nói chung” và “không (hay là chẳng) có gì”. Cái gì cũng “nói chung là không có gì”. Nhưng nhiều khi lại chẳng phải như vậy. A cứ nói thế thôi, song có khi cái “chung” lại trở thành một cái rất “riêng” cũng như cái “không (hay chẳng) có gì” thì thực chất lại là cả một vấn đề. Vâng, dù lớn hay nhỏ, song đã là “vấn đề” thì bao giờ cũng vẫn là “vấn đề”.
Vườn Măng Cụt
Ông hạ mắt nhìn xuống cặp môi, cặp môi đều đặn, hơi cong, thoa một lớp son mỏng mầu hồng. Ông cố hình dung ra cặp môi thời còn trẻ của bà, cặp môi chắc tươi như bông hoa mận, cặp môi theo như bà nhớ, ông đã cúi xuống hôn trong vườn măng cụt (Chắc là vội vàng lắm, vì hôn trộm người yêu của bạn mình)
Mùa đông ở sông Cu Đê
có hai con sông đi chung đường
ngập ngừng xuôi về biển
trong mùa đông
và ký ức cánh rừng đỗ quyên
sao băng
em như dòng sông thu mình lại sau mùa bão lũ cần mẫn thắp lên gương mặt những mùa màng
chiều tan mưa trong mộng mị cầu vồng ta mải miết đi về phía sóng long đong tay trắng tóc sương
Lời tình chắp vá
Bàn tay mỏi rớt
đến ly cà phê cũng không thèm quậy
ôm ảo ảnh mảnh lưng thon đuổng
tuyết vãi mù mịt cuối con đường không tăm hơi
mải miết những câu cú quạu quọ
Nơi chốn
Một sự thương cảm mênh mông ở đâu chợt ùa vào tâm hồn nàng như ngọn gió lùa vào mái lều trống phộc, xác xơ. Chỉ tội cho cả hai vì sự chập lại ấy xem ra không đem lại một mối cảm động sâu xa hay một kỷ niệm êm đềm đáng kể. Nó tệ hại, nó dở dở ương ương, nó sượng sùng như một nồi cơm nấu hỏng. Hạnh quay mặt vào vách, lấy ngón tay đồ theo những hoa văn trên tấm giấy dán tường không dám nhìn người đàn ông sau lưng mình loay hoay, khổ sở với cái xấu hổ không che đậy được.
khi đón, chào năm mới ở Garden Grove, California,
phố kinh tế:
những giải đèn cô dâu, tháng chạp.
cười chuyên sâu.
chờ chú rể đại hàn.
Đứt đoạn và liên tục ♦ Mắt khác
năng lực của đời sống
nhiều khi là yên lặng
không. cuối cùng là yên lặng
của cánh cửa mở ra phía chưa biết tên
khi bóng tối những ngôi sao
dâng lên chầm chậm
Khi ra tới hành lang
cả một nghệ thuật đánh bóng
hồ sơ khi chủ thể ra đi
không thể lộn ngược
hay lăn về làm như đi trở lại
con đường chết
Tô Thị
Và trong công cuộc chiến đấu thần thánh nồi da xáo thịt trước năm 1975, xa hơn một chút là năm 1959, có một người vì quá mê chuyện Tô Thị, quá thần tựong Tô Hoa, quá kính ngưỡng cái chủ nghĩa bán đất đổi tên mà dâng gần hết biên giới, lãnh hải, đảo Trường Sa, Hoàng Sa cho hậu duệ Tô Hoa…
Lạnh/ấm quê người
Nhìn lên mà xem: bên trên lò sưởi là một kệ sách đủ thứ Tây Tàu Anh Mỹ, đủ thứ lý thuyết hồi ký bút ký truyện ngắn truyện dài, đủ thứ chữ nghĩa từ ngây ngô ngớ ngẩn lạc hậu đến rất bí hiểm rất cách tân và đôi khi rất không cần phải hiểu. Nhưng không có cái nồng, cái ấm rất riêng của bếp lửa.
bắt đầu
Nàng trút cởi bí mật úp trên vách đá và trầm mình vào im lặng tìm sự an toàn
mật mã chiếc chìa khóa mở cửa một nỗi đau kinh hoàng
căn nhà của một người đàn ông và ba người đàn bà
Ngã Ba
Ông ta mặc ba chiếc áo dài ngắn khác nhau chia thành ba tầng rõ rệt. Chiếc áo trong cùng dài nhất, phần ló ra ngoài dài phủ mông, bạc thếch không còn phân biệt được màu sắc. Tầng thứ hai là chiếc áo thun màu đỏ sậm, ngoài cùng là chiếc áo sơ mi bẩn thỉu nhàu nhò.
Thử dịch tình yêu
Em thử dịch tình yêu ra tiếng Huế
tình yêu suốt ngày đội nón bài thơ
tình yêu bị nhốt vào chùa Thiên Mụ
rồi cô gái nào cũng thành cung nữ
và tình nhân của nàng là ông vua
những người đàn ông O đầu & những người đàn bà O môi O mắt
vào banana republic góc bán quần áo đàn ông
thấy năm người mẫu đàn ông không đầu
tôi nghĩ phụ nữ bây giờ cũng chẳng cần
một người đàn ông có đầu óc
Hai bài thơ về Bùi Giáng
Bây giờ trong cõi chiêm bao
Ông say ông tỉnh, ông chào cỏ cây?
Có chào nhau giữa bụi đầy
Có cô Trí Hải phô bày ngón thon?
Bây giờ giữa Lá Hoa Cồn
Ngàn thu rớt hột sinh tồn lai rai
Sắc màu
Cậu bé vừa bước sang tuổi mười lăm. Cái tuổi các thiếu niên ưa khám phá những vẻ đẹp xung quanh mình và thần thánh hoá chúng. Điều này cũng không có gì lạ. Anh và tôi, chúng ta đều trải qua. Chỉ có điều, lý tưởng của các cậu thiếu niên thường rất khác nhau, nó làm nên nhân cách riêng.
Mùa xuân trong thành phố ♦ Mùa đông
Và hương nhớ nhung của ngày qua
dường như bắt đầu dường như kết thúc.
Dẫu cho đường nhựa nhiều hơn đường đất
mọi vật không bao giờ yên lặng.
Collecting Dreams
Two Dreams, both are soft, alluring and translucent like pieces of candy. He put them in his mouth, started to smile but then spat them out. They were cool and sweet like pieces of chilled watermelon, but they soon turned bitter, the taste of certain medication that his mother used to bury inside a banana for him to take whenever he suffered from high fever.
nghịch lý là cuộc đời
nhiều nghịch lý giữa trò chơi thách đố
với đức tin ức đoán khiến ta cười
số mệnh là thù cũng vừa là bạn
cứu vãn được gì khi nước mắt rơi
Giải Thuật
Giải thuật là một thứ nhức đầu, bởi vậy khi tự chuyển linh hồn mình qua một thân xác mới, một thân xác cứng đơ bị treo lơ lửng giữa không trung, tôi mới có dịp suy nghĩ về thứ hình vẽ đường đi rối rắm, phức cảm của nó; gọi là thuật toán cũng được, gọi là thuật văn cũng xong.
Đếm nhẩm bóng thời gian ngoảnh lại
chiếc lá khô uốn mình bay lên không
theo con trốt nhỏ bay vòng vòng
đã mấy tuần loay hoay tìm kiếm
thấy ngọn cây nhà mà về không xong
Tao là nấm mồ của tao
Khi mọi người đều tung hô những vị thánh khuất mặt
tao – một khuôn mặt bằng da bằng thịt lúc nào cũng có thể bị chà đạp
dưới bàn chân của những kẻ có thế quyền và tiền
cố tung hô những thứ cặn bã bị bỏ rơi bên lề đời sống
Tiếng sột soạt kỳ diệu
Đó là sự cọ xát của các lớp vải? Hay của vải và da thịt? Hay của gió? Nhưng có lẽ chính xác nhất là sự cọ xát thính giác của anh vào âm thanh của chiếc váy kỳ diệu ấy. Một chiếc váy thanh tân, trinh khiết đến độ bầu trời mùa xuân non mởn cũng không sánh nổi. Một chiếc váy có tính cách, có tình ý.
Rơi tự do
anh là gã hát rong
mà lúc nào cũng buộc phải mang khẩu trang
nên trong một cơn say nhừ tử
tự cắt lấy thanh quản mình
Những chiếc móc trên dây phơi đồ
như những bờ vai người trần truồng gầy guộc
treo lơ ngơ giữa buổi chiều còn sót lại
trên sợi dây đời oằn mưa nắng
cái đầu nhỏ hơn so với bờ vai rộng
cũng chính là nơi để móc thân mình vào sợi dây lơ lửng

New Comments