Category: Sáng Tác
Món Quà
Đêm đó, trong vòng tay Juanita là lần đầu tiên tôi nhớ lại ngày bị hiếp, không phải nhớ mặt thủ phạm, không phải nhớ mùi thủ phạm, không phải nhớ nỗi đau nằm trên băng ca, mà nhớ màu trời xanh trong khi người ta khiêng tôi lên xe cấp cứu,
Ký Ức của Người Loạn Tính
Tôi là đứa con trai. Một đứa con trai. Tôi chỉ mặc sơ mi và quần jeans. Tôi đang để dành tiền. Bằng đủ mọi nghề tôi có thể nghĩ ra, ngoài cách rửa chén nhà hàng và đi lau chùi phòng vệ sinh công cộng. Làm những công việc như vầy mà phải lấy băng dính quấn chặt quanh ngực khó chịu kinh khủng. Nhưng tôi cần tiền mua thuốc uống để khỏi có kinh hàng tháng. Nếu có nhiều tiền hơn tôi sẽ đi bác sĩ chích thêm hoóc môn.
trích [Rừng trái ngọc đỏ] – kỳ 1
Đỗ Lê Anhdao & Lê Đình Nhất-Lang chuyển ngữ
“Ừ, có thể một phần vì tao tò mò nhưng một phần khác vì tao ở với mày là vui nhất, hơn bất cứ ai khác. Chuyện tình nên là như vậy, biết không, một người tình cũng là một người bạn chứ không phải mấy cái chuyện lãng mạn kia.” Nó hôn tôi một nụ hôn mềm dài. Nó nói thật. Trong những lúc như bây giờ, những phân tích trí thức chỉ vô lý nên tôi gạt đi những lo nghĩ về điều gì sẽ xảy ra và hôn nó, cổ, vai, và trở về môi.
vô đề
khi mặc vào tôi phát hiện cô gái đối diện tôi mọc râu. cô gái bên cạnh mất đi cặp vú. và năm người còn lại
tôi toan hỏi hai người đàn ông không có khuôn mặt bằng đất nhưng rồi thôi. tôi rủ họ có muốn cùng lên đường không. họ bảo không. không cần thiết đàn ông hay đàn bà. họ bảo vì chúng tôi yêu nhau
Chuyện Người Quan Hoạn
Những người đàn bà vất vả tìm tòi. Những ngón ngọc vạch cả đám rừng thưa tìm dấu vết trên thân thể con vật khác giống. Quan hoạn nằm im. Lửa bừng hai má. Lửa mờ hai mắt. Thái Giám ơi mắc mớ chi mà ốt dột rứa tề. Hai cái má đỏ au như say rượu. Hai bắp đùi no tròn. Cái bụng bập bềnh. Chiếc rốn trũng sâu. Những sợi lông măng lướt phướt trên làn da bụng mịn màng.
Tình ca Eva hậu hiện đại
họ đi về những nơi đâu
mà không nhốt nổi bóng tình chung
dường như họ chỉ biết thay phiên nhau liếm hỏa ngục / nuốt bóng tối
bằng đôi môi
nhục thể
người bạn đồng nghiệp ca hai
Có hôm, đang nằm mơ màng, anh bỗng linh cảm có ai đang nhìn mình. Anh hé mắt nhìn. Anh giật mình khi thấy Matt đứng tì tay trên cửa phòng, chăm chú nhìn anh. Anh bẽn lẽn ngồi dậy, cảm thấy như bị bắt quả tang làm một việc gì tội lỗi. Anh bối rối không biết phải ăn nói làm sao, thì Matt im lặng mỉm cười, nhìn anh yên lặng, khuôn mặt Matt trông hiền lành một cách lạ lùng.
Trả Lời Câu Hỏi Của Đàn Ông “Tôi làm được gì cho phong trào giải phóng phụ nữ?’
Lưu Diệu Vân chuyển ngữ
Mặc áo đầm, với lớp thun bó và băng vệ sinh bên dưới, và mang giày cao gót dưới chân, và bước xuống đường Telegraph.*
Mặc áo đầm, với lớp thun bó và băng vệ sinh bên dưới và mang giày cao gót ở đường Telegraph và hãy thử chạy.
tình yêu không giới tính
sau cùng những ly rựơu buổi tối đều thành viên thuốc ngừa thai
vì tôi không muốn để lại bất cứ dấu vết nào
về những quan hệ bất chính
của tôi và các vì sao
Bay
Thương khóc nhoè cả bộ mặt được trang điểm kỹ lưỡng. Ông bắt tay André, và, đột ngột, ôm chầm lấy rể, vỗ vỗ lưng, lặp đi lặp lại lời xin lỗi. Thương thút thít trong vòng tay ông, nồng mùi thơm cuả nước hoa, son phấn và keo xịt tóc. Hình như chưa bao giờ ông kề cận con đến như vậy. Thương. Không phải ông đặt tên cho con.
Thơ Audre Lorde
Đỗ Lê Anhdao chuyển ngữ
Và tôi biết khi vào trong nàng tôi là cơn gió cao bay trong rừng sâu của nàng những ngón tay rỗng thầm thì tiếng mật ong chảy ra từ tách vỡ xiên vào những lưỡi trên đầu vú trên lỗ rốn và hơi thở tôi hú vào những lối vô nàng từ hai lá phổi đang đau.
Trong Bóng Tối
Tóc anh vàng và sợi nhỏ, vầng trán cao, sóng mũi thanh tú, chiếc cằm hơi nhọn, da anh tai tái, những chân râu xanh nhạt mới nhú lên đêm qua, chắc là sáng nay anh chưa cạo trông anh chỉ khoảng 23 đến 25 tuổi, thân hình anh mảnh dẻ, cả người anh toát ra một vẻ yếu đuối như đang cần một sự nương tựa, bàn tay anh để trên lòng có những ngón dài, xanh nhợt nhạt.
những thiên vị tình cảm không biết trước
có lẽ tôi đã bắt đầu ngoại tình với nàng
vì tôi đo được chiều sâu hứng thú dục tình nàng giao cảm bằng
nhiệt độ
chứ không phải
bề dày
“Está bien”
Suốt ngày họ đập và xoắn và kết những thớ dây thành một loại thừng chắc và mượt tôi chưa từng thấy. Tôi biết ngay ông là Giê-su, qua những tấm ảnh đã xem, và gương mặt ông cũng mang cùng cái nét yên bình. Và, dĩ nhiên, bàn tay và bàn chân ông có những lỗ hổng.
Cuối Cùng, Không Còn Lại
Tuổi chúng tôi cách nhau năm một, tâm tính nhiều điểm bất đồng, nhưng có nhiều gắn bó trong quá khứ: thuở nhỏ học cùng trường, đi về chung mỗi ngày. Tôi sống động, bất chấp như ve; Luận nhu mì, cần cù như kiến. Sau tú tài đôi, tôi ra nước ngoài; Luận ở lại, nhập ngũ. Vài năm sau chiến tranh, Luận đi tù cải tạo, được thả rồi vượt biên.
Quá Trình Thành Trùng
Lưu Diệu Vân chuyển ngữ
Ngay khi chúng tôi trở thành đàn ông
anh trai tôi và tôi đã mặc váy.
Chúng tôi túm vạt váy trước thành lều
cho dương vật mới cắt da quy đầu của chúng tôi
Sau Lớp Tối, 10:35 giờ đê;m, UCLA – Cảm Tình Mua Lại Mất
Lần này tôi không đi tìm tình dục: một người đàn ông khoảng bốn mươi mấy (bóng của tình yêu cuối) một bối cảnh Cal Ripkin …
Huyết Nhân Ngải
Loại ngải quý đó em, ban ngày, lá nó xanh bình thường, nhưng đêm thì ửng đỏ, chi hoa, cuống hoa mảnh như không có thật, hoa đỏ bầm, nhỏ li ti, lửng lơ nở vào những đêm trăng thu. Lúc ấy không gian chậu cây như đang xuất huyết, như đang đẫm lệ.
Dạ Vũ Hóa Trang
Chàng là người đàn ông trong bộ y phục của dân viễn tây trong phim Wild Wild West, mang một khuôn mặt với những nét Á Đông trông rất thu hút . Nàng trong quốc phục Đại Hàn, mặt hơi vuông, lông mày cong, tóc chải quấn cao ra sau và cài một cái trâm.
Gọi Hồn Triết Gia / Dead philosopher’s apologia
Đàn bà chỉ được tuân lời mà không nên thắc mắc!
họ ép gả tôi cho một tên đài loan mặt rỗ đầy phẫn nộ
khoản tiền cưới chỉ đủ xây một ngôi mộ khang trang
Tuyết
Năm đầu tiên ở New York chúng tôi thuê một căn chung cư nhỏ gần trường Công Giáo, do các người nữ tu Từ Thiện đảm nhận công việc giáo dục. Đó là những người phụ nữ khỏe mạnh mặc áo thụng dài, đội khăn vải làm họ có vẻ kỳ cục, giống như những con búp bê đang thời kỳ tang chế
Nỗi Khổ Tâm Của Người Rét Buốt
Tôi bó gối im lặng chờ đợi. Gió giật buốt rét từng cơn. Manh áo mỏng không đủ che chắn, tôi lấy rơm làm đệm ngủ. Vùi thân trong lớp rơm dày, tôi chờ lũ trẻ ra chơi với tôi. Đó là thú vui duy nhất của cuộc đời. Không nhà cửa, họ hàng thân thích, tôi nằm giữa cánh đồng hoang, ăn cỏ dại và uống nước mưa.
Chân dung
Pleiku mắt ướt bờ mi cong
tấm khói vô hình xổ dọc, ngang
nhát cọ vàng lụi phố , hờ khuôn mặt
buồn đưa chốn xa xăm
nét chồng nét, màu chồng màu
khoảng khắc phía chân mây
chiều mọc râu trên hoàng hôn cỏ – mưu sinh
chiều mọc râu trên hoàng hôn cỏ
lún phún từng cọng thở dài
chiếc lá gỏ ngày trở lại
bằng ơ hờ
lũ ốc bưu vàng lăn qua ngày trắc trở
Nghe bên thềm phố
Vào thời khắc đầu ngày, bên nhà hàng xóm, khoảng bốn giờ, bác cán bộ về hưu nấu sữa đậu nành. Ánh lửa run rẩy, tiếng củi lép bép; đôi lúc bay lên những dây sáng li ti trong ánh tối của các khoảnh khắc ngày chưa bắt đầu đêm chưa tắt.
Mắt nâu
mở mắt ra đã nghe lời em vọng về nức nở
đời này dài sao tình yêu của tụi mình ngắn thế
nhỏ nhoi
lạc lõng
dám đi thật xa không ?

New Comments