Home » Archive by Category

Category: Sáng Tác

Mưa kỉ ha` ♦ Trắng đêm

19.09.2008

Ho xù xụ, không
là tôi xù xụ đêm, muốn
xô muốn đẩy trụ đèn phố
vàng to hó mắt, muốn
cắn muốn xé xống áo em

Khúc ballad trầm tĩnh ở biển

19.09.2008

anh đừng anh, đường chỉ tay còn tô khéo, nhiều nụ hoa nở
bóng tối đậm nét sân gạch cũ, gió từ nhiều cánh đồng có mùi tan vỡ
đường gạch nối giữa con đường-mòn-vết-nghiến-răng-cực-khoái
da thịt mùa xuân chằng chịt vết sẹo hở

Sài Gòn, đêm hoả hoạn

18.09.2008

Ôm đầu ngồi bệt xuống nền mộ lạnh. Bao hình ảnh quay tròn, xoay tít, thít thắt. Vòng gai úp chụp xuống. Vương miện khổ hình đồi Sọ. Máu hay mồ hôi đang túa ra từ mỗi chân tóc, ròng ròng chảy tràn qua mặt, ướt đầm cổ áo, cánh tay, khoảng lưng. Tôi nhớp nháp trên từng phân vuông da thịt, tôi cần nghe tiếng nước sàn sạt xối bên sàn giếng, tôi cần được tẩy rửa cho thoát khỏi cả sự nhục nhã lẫn nỗi căm thù cứ ám ảnh mãi bao năm, cứ đè chặn lên quá khứ èo uột đã bao lần gắng gượng thoát vùng tối ám vươn tìm ánh sáng.

khuyết tật

17.09.2008

french roast extra large
thề
thức suốt mùa hè
vé khứ hồi không hoàn trả

đi tìm bản kinh thánh cuối

5.09.2008

  tôi
Tôi là thầy tu dòng Tín Giáo xuất thân từ chủng viện lâu đời nhất thế giới. Tôi là người chép kinh thánh, viết bằng tay, cuốn …

chiếc giường màu đỏ

4.09.2008

anh còn không nơi đó để buộc dây níu chiều gió nóng mùi cồn chanh giải cảm cho em
và những câu chuyện nhằm lạc hướng sự buồn nôn không khí chật chội sắp vắng anh

Phiên tòa

28.08.2008

Những ý tưởng trong đầu óc hắn loãng tan dần, chỉ còn lại nỗi băn khoăn về người con gái có cái mụn ruồi ở ngực bên phải. Tội nghiệp, nếu như cái mụn ruồi đó mà hóa ung thư, thì tội cho con nhỏ đó quá. Nhưng dù sao phải công nhận con nhỏ có bộ ngực đẹp nhất trong bọn. Thiệt tình!

lễ bế mạc một mùa hè

27.08.2008

cái tổ chim vĩ đại
thắp mấy chục ngàn ngọn đèn
chai vang thứ hai chỉ còn 5 cent
(lúc lang thang trong Bev & Mo
mua 20 chai với giá 10 chai
đã bắt đầu thấy lâng lâng)

xứ động vật vào ngôi

22.08.2008

Trong đường phố từng phần hoang vu không chỉ mỗi cái đầu lâu này. Nhiếu nhà đã tháo cửa bán. Nhiều nhà đã bán hết hai phần ba mái tôn. Cuộc sống ấm êm thu lại cha mẹ con cái trên một chiếc chiếu đêm. Trăng, và, có thể mưa, ngay trên nền bếp tro than

Tuyết Sài gòn

10.08.2008

Những tấm hình trắng xám đen
tèm nhem vết thời gian cắn
dấu vận mệnh ăn
sài gòn từng có trận bão tuyết vượt biển

Con Ve Sầu

9.08.2008

Chính ra thì người thanh niên mỉm cười lần đó đã là sáu năm về trước. Giờ đây, nụ cười ấy chỉ còn lảng vảng trong không gian xung quanh tấm ảnh, đang nhìn xuống hắn như nhìn một cái gì thật xa xăm, khi rõ khi nhoà sau khung kính loang loáng. Mặt giấy còn mới mà đã hơi vàng úa, vì khí hậu tương đối ẩm của vùng này

Tai Họa

19.07.2008

Chỉ còn hai ngày nữa, hắn sẽ có mặt ở đây. Hắn, bằng xương bằng thịt, sẽ đi đi lại lại trong căn phòng thơm mùi nước hoa của nàng. Hắn sẽ dừng lại trước cái tủ đựng đầy băng nhạc kia, nhìn lướt qua những tên băng, lắc lắc cái đầu như không tin ở mắt mình.

Những kẻ đi săn ♦ Tháng Ba

♦ Translated by:
24.06.2008

Một đêm tối hút – những con phố thuộc về lũ mèo
Lũ mèo và bất cứ vật nhỏ nào chúng tìm thấy để giết
Lũ mèo tinh nhanh như tổ tiên chúng trên những quả đồi
Và cũng đói như tổ tiên của chúng.

Giữa mùa hè

17.06.2008

Vào những đêm như thế này chúng tôi bơi trong mỏ đá,
bọn con trai chế ra những trò đòi phải lột quần áo bọn con gái
và bọn con gái chiều theo, vì chúng có những tấm thân mới từ mùa hè trước

câu chuyện của người đàn ông và người đàn bà

15.06.2008

câu chuyện được lập đi lập lại giữa người đàn ông đó và người đàn bà khác sẽ không bắt đầu hay kết thúc theo luật lệ tầm thường của trò chơi cảm xúc

Bình minh

12.06.2008

Đứa nhỏ thức dậy trong phòng tối
la lên trả con vịt cho con, trả con vịt cho con

bằng một ngôn ngữ không ai hiểu chút gì—

vô đề

9.06.2008

bóng tối là một chất khí màu đen qua những đôi mắt nhắm
cũng là một chất lỏng uống được cho những kẻ mất ngủ
khi nhà …

Cái Ác

7.06.2008

Một người đàn ông ung dung bước dọc theo lối đi của toa xe lửa hạng nhất tiến lại phía cửa toa. Tuyến đường giờ này hơi vắng khách. Rải rác trong những chỗ ngồi tách biệt, một vài người hành khách đang ngủ gật, rì rầm trò chuyện, hoặc nhìn ngắm quang cảnh đơn điệu của vùng đất ngoài cửa sổ.

Trước tượng đài Brodsky

6.06.2008

Nơi đây, Saint Petersburg,
những ô cửa chiếu hình kí tự
những thiên thần rủ cánh suy tư
những nhà thơ nằm co tròn trên bãi cỏ
những triết gia mò chai lọ trong thùng rác công viên

Con yêu ai nhất

5.06.2008

Nó lay lay cánh tay mẹ, ngước nhìn mẹ nằn nì, nhưng mẹ vẫn lạnh lùng không thèm nhìn nó. Chưa bao giờ nó thấy mẹ xa lạ như thế, như một người hoàn toàn khác. Bỗng dưng người nó lạnh toát vì sợ hãi, thì ra mẹ không yêu nó nữa, mẹ muốn đuổi nó đi. Nó không biết phải làm sao, không biết phải trốn đi đâu bây giờ.

Nhà Trẻ

4.06.2008

Bà hiệu trưởng ngả người lắc lư theo điệu nhún của chiếc ghế ngựa. Quanh bà là giường của những đứa lớn và ưa quậy trong giờ ngủ. Nhưng có mặt bà thì chúng hóa ra rất ngoan, nằm sấp im thin thít, chẳng cần ai xoa lưng hay vuốt tóc. Sự hiện diện của bà như một phép lạ, biến trẻ hư thành những thiên thần. Chúng nằm chán rồi ngủ khò, ít ra thì ngủ cũng thích thú hơn là nằm như tượng dưới ánh mắt đe dọa của bà.

café diem

4.06.2008

Ở một nước tân thời hậu Xuân Thu có tên nọ không tiền, không nhà, một ngày đẹp trời nhẩn nhơ vào phố Tàu. Đi qua quán cà-phê vỉa hè bên cạnh hàng cháo lòng, …

Phòng triển lãm mùa đông

3.06.2008

Tôi không bao giờ muốn tìm hiểu thêm về những ám ảnh của ký ức. Không ai tìm thấy dấu vết cuối cùng vào, và những người đi lạc trong sương rồi sẽ tìm ra lối về. Điều này, chính những cảnh sát địa phương vẫn thường xác nhận. Đã bao năm rồi, tôi chờ đợi một con đường nhỏ bên kia hồ – con đường đã hiện lên trong đôi mắt chị. Cho đến bây giờ, tất cả vẫn chỉ là giấc mơ và ảo giác của mùa đông….

vời vợi non cao

2.06.2008

Anh vội mở mắt. Cái trần nhà chữ nhật nhập nhòe hình ảnh con nhện giăng tơ. Khuôn mặt kỳ dị của ông nha sĩ tròn tròn, meo méo. Anh chống tay ngồi dậy, luống cuống lắc đầu làm những giọt nước mắt rụng xuống khoảng ngực áo sơ mi, cũ và nồng mùi thuốc tẩy.

Dị Mộng

18.05.2008
TauAoTuong_thumb.jpg

Khu sanh phần trên vườn đồi thì cỏ mọc đầm đìa chung quanh và bên trong các kẽ đá. Lớp cát trắng đã thành đất và hang ổ của ếch nhái. Hàng bạch đàn cao vút, đổ bóng. Buổi trưa, con nhà làm rẫy thường vào đó nghỉ mát, chuyện trò những câu trần gian. Đêm trăng, bọn trai gái rủ nhau ra tình tự, tiếng gió và tiếng mây, họ nằm lăn trên nền xi măng lạnh thay da đổi thịt cho nhau, những cánh hoa tí ngọ về đêm ngất lịm. Ngôi mộ, phải có một xác chết làm chủ nó mới đúng nghĩa mộ, vậy mà cụ, chính cụ Lội – hãy còn tung tăng trên cõi đời.

Thứ 7

4.05.2008

Hắn vẫn ngồi im lặng quan sát sự vật. Hình như cái gì cũng to lớn khác thường. Những tàn lá xanh bỗng đổ ụp lên đầu các mái nhà. Hắn cảm thấy nhàm chán tất cả. Mà cái gì đang bò trong đầu thế kia ? Cái gì ?

Buổi chiều hôm ấy em ở đâu

2.05.2008

Buổi chiều hôm ấy em ở đâu
Khi trái đạn nổ tung thời niên thiếu
Khi mẻ lưới tử thần

Mùa thu cuối cùng

1.05.2008

Đã có kẻ nào trong trường Y, trường Nha, trường Kiến trúc yêu Thụy và được yêu lại như mình đâu. Mình là trường hợp tiêu biểu cho định nghĩa về hạnh phúc của Shakespeare rồi. Kinh-tế là kiến-trúc hạ tầng cơ sở; từ kiến-trúc hạ tầng đó, sản sinh ra các kiến-trúc thượng tầng như văn hóa, chính trị, tôn giáo…

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)