THÔI MIÊN
tặng dân tộc tôi
Cô nhấc không nổi
Một vật nặng như non
Cô 50 cân
Khi cô choàng tỉnh giấc
Cuộc đọ sức đã qua rồi
Trong tay cô chỉ là chiếc muỗng mà thôi
TRÊN VỈA HÈ SÀI GÒN
tặng Nguyễn Văn Trị, Nguyễn Đặng Mừng
Ba lần ánh mắt gặp nhau
Từ bàn bên kia
Một lần ngẫu nhiên
Một lần dò hỏi
Một lần ngạc nhiên
Ba lần ánh mắt gặp nhau
Ba lần ngã đầu lên
Hòn đá trên đường.
TRONG BỆNH VIỆN
Nghe tin em sinh con đầu lòng
Anh mang đến tặng mười hai hoa hồng
Có lúc đang đùa ta bỗng lặng thinh
Lắng nghe đều đều nhịp thở sơ sinh
Khi anh đứng lên nói lời từ biệt
Một con kiến bò ra từ bó hoa mới cắt
Một con kiến vàng
Bò lang thang qua giường nệm trắng
Articles by Nguyễn Đức Tùng
- Tháng Năm - 28.05.2026
- Tháng Tư - 16.04.2026
- Tháng ba - 20.03.2026
- Tháng Hai - 20.02.2026
- Tháng Một - 21.01.2026
- Tháng mười hai - 15.12.2025
- Tháng Mười Một - 20.11.2025
- người đi chân đất - chương 10 - 01.07.2025
- Sữa - 25.06.2025
- người đi chân đất - chương 9 - 24.06.2025
- Năm Mươi Năm Thơ Việt Hải Ngoại - 18.06.2025
- người đi chân đất – chương 8 - 09.06.2025
- người đi chân đất–chương 7 - 29.05.2025
- vịnh thái lan - 14.05.2025
- Mẹ Tôi - 09.05.2025
- người đi chân đất – chương 6 - 08.05.2025
- người đi chân đất – chương 5 - 01.05.2025
- người đi chân đất – chương 4 - 15.04.2025
- người đi chân đất – chương 3 - 09.04.2025
- người đi chân đất - 25.03.2025
- MÃO XUYÊN, THƠ QUEER - 13.03.2025
- người đi chân đất: chương 1 - 12.03.2025
- Hai Truyện Cực Ngắn - 17.02.2025
- Stanley Kunitz, nghệ thuật kể chuyện - 04.01.2025
- Mùa thu đọc thơ Đỗ Quang Nghĩa - 22.11.2024
- hình ảnh trong thơ - 07.11.2024
- Nguyễn Viện, đã đến Phía Đông Âm Phủ - 03.10.2024
- tháng tám - 28.08.2024
- người nữ trong truyện nguyễn thị minh ngọc - 22.08.2024
- NGƯỜI KHẤT THỰC - 26.06.2024
- Đỗ Hồng Ngọc, cuộc đời đầy kinh ngạc - 29.05.2024
- tưởng niệm Alice Munro (1931-2024) - 20.05.2024
- Mùa xuân, tuyết tan - 25.03.2024
- mộc tinh - 18.03.2024
- Nghĩ Về Ai Của Đặng Thơ Thơ - 07.03.2024
- Bữa Tiệc - 28.02.2024
- đá - 20.02.2024
- di loan - 24.01.2024
- Nhã Ca, người đàn bà nào cũng đẹp - 10.01.2024
- Những năm tám mươi - 20.12.2023
- Buổi Trưa Nguyễn Đình Toàn - 11.12.2023
- Người thợ rèn - 29.09.2023
- Mùa dâu chín - 05.09.2023
- LÂM THỊ MỸ DẠ, THƠ LÀ CÁI ĐẸP - 10.08.2023
- note III - 20.07.2023
- Notes 2 - 06.07.2023
- Notes - 09.06.2023
- Đôi Giày Bata - 31.05.2023
- NHỮNG ĐỨA CON CỦA CHIẾN TRANH - 19.05.2023
- ĐÁ CÒN TƯỞNG NHỚ - 27.04.2023
- Nguyễn Viện, nghệ thuật tiểu thuyết - 18.04.2023
- NHỮNG NĂM HAI NGÀN - 31.01.2023
- TRÀ XUÂN - 20.01.2023
- LẠC ĐƯỜNG - Thư gởi con trai - 06.01.2023
- Chiquitita - 18.11.2022
- Nhớ Cung Trầm Tưởng - 13.10.2022
- Thanh Thảo, hát giữa gió mưa - 10.10.2022
- Mặt hồ êm ả - 30.08.2022
- GIỚI THIỆU THƠ DẠ THẢO PHƯƠNG - 11.08.2022
- Đọc thơ Nguyễn Hàn Chung - 11.07.2022
- Đọc thơ Hoàng Vũ Thuật - 21.06.2022
- Đinh Thị Như Thúy, đã có sai lầm ở đâu đó - 26.05.2022
- MẸ TÔI - 09.05.2022
- ngón tay - 06.05.2022
- thầy bói - 05.05.2022
- thủy táng - 27.04.2022
- NGƯỜI ĐÁNH MÁY CHỮ - 02.03.2022
- Quán hớt tóc - 26.01.2022
- Nguyễn Hưng Quốc, gây sự với hư không - 20.01.2022
- Cái hộp giấy - 04.01.2022
- CUỐN SÁCH ĐẦU TIÊN - 08.12.2021
- Đọc thơ 34: Đỗ Quyên, cho ta khóc một hệ người - 29.11.2021
- HALLOWEEN - 01.11.2021
- Nguyễn Linh Khiếu, Nếu ta có một nắm đất - 19.10.2021
- NGƯỜI SĂN ĐUỔI CÔ ĐƠN - 28.09.2021
- Một Ngày Không Quên - 13.09.2021
- THƯ GỞI CON TRAI NHÂN NGÀY TỰU TRƯỜNG - 10.09.2021
- Vu Lan nhớ mẹ - 24.08.2021
- Nên tiêm loại vaccine nào? - 20.08.2021
- Nghĩ khi chờ ở biên giới Hoa Kỳ - 19.08.2021
- Bài thơ Afghanistan - 18.08.2021
- Nếu Cần Hãy Hỏi Alexa - 12.07.2021
- Thư gởi con trai nhân Ngày Lễ Cha - 21.06.2021
- Như Quỳnh de Prelle, mùa vĩnh hằng - 01.06.2021
- Vô cùng dịu dàng hoàn toàn nguy hiểm - 28.05.2021
- CÔ MÙI CÒN KHÔNG - 04.05.2021
- Tô Thùy Yên, ngọn gió lạ thường sẽ thổi tới - 26.04.2021
- Nguyễn Viện, Tụng Ca Nhục Cảm - 16.04.2021
- Đọc Truyện "Muối Của Rừng" Của Nguyễn Huy Thiệp - 02.04.2021
- TRẦN MỘNG TÚ, MÌNH EM MỘT NGÔN NGỮ - 23.03.2021
- Nguyễn Đình Toàn, Khi Em Về Trời Xanh Và Gió Mát - 12.03.2021
- XẬP XÒE ÉN LIỆNG - 24.02.2021
- Mười Bài Haiku - 10.02.2021
- Bài Thơ Đồng Tâm - 30.01.2021
- cánh bướm - 21.12.2020
- Trăng màu mận chín - 09.12.2020
- Mao ở Vũ Hán - 24.11.2020
- khi còn bé tôi đọc sách - 11.11.2020
- MA - 03.11.2020
- KHI CHỒNG BẠN GỌI BẠN MỘT TIẾNG RỒI IM BẶT - 18.09.2020
Một bài thơ gây tranh luận như thế này khiến tôi vui và, muốn làm thơ, có cảm hứng .
Ai nói thơ bây giờ không ai đọc ?
Theo tôi,xin hãy thẳng thắn viết ra bằng Việt ngữ, chứ tại sao ông Phan Ngọc lại dùng
ngoại ngữ “extremist” hay “extrémiste”?
Cùng một danh từ nhưng tùy theo quan điểm chính trị và văn hóa mà người ta phán
xét người khác. Cực đoan là 2 chữ mà nhà cầm quyền trong nước gán cho 1 thành phần
gọi là chống cộng cực đoan.Họ có mục đích coi thường ý chí cũng như bôi nhọ tinh thần
chống độc tài CS.của cả tập thể cộng đồng người VN.tỵ nạn ở hải ngoại.
Ngược lại,những người nằm vùng trước đây và đồng đảng thường được phe họ gọi một
cách trìu mến là “kiên cường,ngoan cường”,dù những kẻ này đã nhúng tay vào máu của
đồng bào miền Nam qua nhiều đợt khủng bố ở VNCH.trước 1975,trước cả Al Queda !
Tôi thiển nghĩ hãy chấm dứt trò chơi chữ nghĩa này bởi vì ai phán người khác cực đoan
tức là kẻ ấy gián tiếp phán rằng chính nghĩa..sáng ngời đang thuộc về…phe ta !
Thưa ông/bà actionminded,
1) Nếu tôi thưa với ông/bà rằng Hai Bà Trưng không thể hiểu quí nickname thì có phải là duy ý chí không? “Chưa tìm ra chứng cứ không có nghĩa là không có” : vậy chắc thời Hai Bà có thể có chứng cứ là dân ta đã biết nói tiếng Anh? Vào thời đại Cao Bá Quát-Tùng Thiện Vương có những vị ngự sử đàn hặc cả nhà vua, có những điều phạm húy mà ông đồ nào cũng phải dặn dò học trò ghi tâm khắc cốt không thì liên lụy cả đến thầy, có những chữ không được để cạnh các chữ dính dáng đến vua chúa v.v..mà nhà nho phải “tự ý đục bỏ” nhưng không có một chức quan nào dành cho ông Tô Huy Rứa. Trong một bối cảnh lịch sử như vậy, ông/bà xem là có chuyện biên tập thì tôi xin vui lòng chịu thua ông.
2)Trong phần phản hồi của tôi – xin được nhấn mạnh trong phần phản hồi của tôi –, tôi không có ý kiến phán xét về chủ trương biên tập nhưng ở những chỗ khác cả trên Da Màu lẫn trên talawas tôi chẳng những đã góp ý mà còn viết thành bài chủ hẳn hoi về chủ trương biên tập. Vì độc giả Hoàng Mai hỏi về xuất xứ một câu thơ mà tôi biết là tương truyền do Cao Bá Quát sáng tác nên tôi bảo câu thơ đó do dân gian loan truyền là của Cao Bá Quát. Ông/bà lại cho là tôi nhắc tới Cao Bá Quát là ám chỉ này nọ!!!
3) Ông Phan Ngọc nhận xét tôi “hơi sợ” khi nhắc đến nhân vật A vì chắc tôi còn ngán các “extrémistes”. Tôi trả lời ông Phan Ngọc về khía cạnh này và khía cạnh này chẳng dính dáng gì đến chuyện biên tập và/hoặc Thơ đến từ đâu cả.
Thưa ông Trần văn Tích,
Xin ông bình tâm. Theo như phản hồi của ông thì, xin lỗi, hình như tôi làm ông hơi mất kiên nhẫn. Xin phản hồi nhanh gọn ba câu trả lời của ông (phần ông Trần văn Tích viết được in nghiêng):
1) Chứng cứ nào tôi có thể quả quyết rằng Thơ đến từ đâu của Cao Bá Quát không hề bị biên tập là chẳng có chứng cứ nào cho biết bài bạt liên hệ bị biên tập cả. Nếu actionminded có chứng cứ thì xin vui lòng cho biết.
Ông trả lời như thế thì huề vốn quá. Chính ông phán rằng “Dẫu viết dưới thời phong kiến phản động nhưng “Thơ đến từ đâu” của Cao Bá Quát không hề bị biên tập.” nhưng khi tôi hỏi vặn lại thì ông lại trả lời như thế. Rất có thể ông sẽ cho rằng vì Tùng Thiện Vương và Cao Bá Quát đã có những trao đổi văn học nhuần nhã với nhau nên việc biên tập là không có nhưng với tôi nó chưa đủ sức thuyết phục. Xin ông nhớ cho rằng “chưa tìm ra chứng cứ không có nghĩa là không có”. Tôi rất muốn nghĩ là không có chuyện biên tập vào thời đó nhưng đó là duy ý chí, đó là chưa kể đến chuyện “tự ý đục bỏ.”
2) Ông nói “[ông] không có ý kiến phán xét về chủ trương biên tập trong phần phản hồi của [ông]” nhưng rõ ràng gần đây các phản hồi đều bắt nguồn từ việc cuốn “Thơ đến từ đâu” được xuất bản và bị kiểm duyệt tại Việt Nam. Một lần nữa, tôi có cùng nhận xét với ông Phan Ngọc khi cho rằng ông chưa dám đi thẳng vào vấn đề. Nhất định ông sẽ phủ nhận chuyện này nhưng, xin lỗi, trong vô thức ông chưa đủ can đảm để nói thẳng lên suy nghĩ của mình. Việc ông nhắc đến Cao Bá Quát rõ ràng là ám chỉ đến việc kiểm duyệt cuốn “Thơ đến từ đâu” nhưng không hiểu sao ông lại khẳng định rằng ông không có ý kiến phán xét. Thật là khó hiểu quá!
3) Chuyện có thể làm dê tế thần cho “họ” tôi xin miễn được góp ý.
Dĩ nhiên đó là chuyện của ông. Lý do tôi nhắc đến chuyện này để ngầm mách ông rằng cái kiểu nước đôi để “yên bề gia thất” của ông cũng chẳng yên thân được với nhóm “extremists” nào hết.
Xin cám ơn phần đóng góp của ông/bà actionminded và xin được trả lời ngắn gọn như sau :
1) Chứng cứ nào tôi có thể quả quyết rằng Thơ đến từ đâu của Cao Bá Quát không hề bị biên tập là chẳng có chứng cứ nào cho biết bài bạt liên hệ bị biên tập cả. Nếu actionminded có chứng cứ thì xin vui lòng cho biết.
2) Tôi không có ý kiến phán xét về chủ trương biên tập trong phần phản hồi của tôi.
3) Chuyện có thể làm dê tế thần cho “họ” tôi xin miễn được góp ý.
Thưa ông Trần văn Tích,
Ông nhận xét rất đúng. Ai cũng hiểu “con thuyền Nghệ An” là gì nhưng không dám nói vì “dĩ hòa vi quý” hoặc thiếu tự tin vì không có đủ “nói có sách mách có chứng” như ông nên không dám nói. Một lần nữa cảm ơn ông về dẫn chứng hết sức rành mạch và thú vị này nhưng tôi có hai ý kiến nho nhỏ với ông như sau:
1. Chứng cứ nào ông có thể quả quyết rằng Dẫu viết dưới thời phong kiến phản động nhưng “Thơ đến từ đâu” của Cao Bá Quát không hề bị biên tập? Theo tôi nếu tác phẩm của mình được biên tập đúng và đưa đến/phục vụ được nhiều người đọc thì có sao đâu.
2. Tôi cảm thấy không được thuyết phục khi ông cho rằng “bà con bên talaoách cấp lai xăng hành nghề “extrémiste” từ lâu nên [ông] đâu có ngán “extrémiste”. Theo tôi nếu ông chưa “extrimist” đủ theo ý họ thì coi chừng có ngày ông cũng bị đem tế thần đấy!
Trân trọng.
Đây là lần thứ hai độc giả Phan Ngọc góp ý là tôi hơi sợ. Lần trước ông nói rõ ràng hơn khi cho rằng có lẽ tôi sợ những người “extrémistes”. Tôi xin thưa rằng khi viết về nhân vật nổi đình nổi đám trong thời gian 1975-1979, tôi chủ trương hạ bút lưu tình. Thứ nữa, có những chi tiết về gia đình, gia cảnh, tiểu sử, hoàn cảnh (kể cả hoàn cảnh kinh tế tài chánh) của nhân vật liên hệ hoàn toàn nằm ngoài tầm hiểu biết của tôi; chúng khiến tôi rất dè dặt khi phẩm bình về hành trạng của đương sự. Ngoài ra, tôi đã được bà con bên talaoách cấp lai xăng hành nghề “extrémiste” từ lâu nên đâu có ngán “extrémiste”. Cuối cùng, tôi viết bài phê phán người khác nhưng để rõ tên họ cha mẹ đặt cho, nên không có gì phải sợ.
Xin cám ơn ông Phan Ngọc rất nhiều về những lời ban khen liên quan đến cung cách tôi viết về văn.
BS TVT viết về văn thì sâu xa, hấp dẫn , mặn mòi như nước mắm…Quảng, khác với ông viết về chính trị, nhân cách chi chi…đó có hơi lạng quạng. Hơi sợ.
Đọc phản hồi của TVT tôi mới biết Cao Bá Quát và Tùng Thiện vương là hạng khá tâm giao. Một người làm quan một người chém đầu, chắc tại …chống biên tập.
Tôi e chỉ có văn chương là mãi lâu, còn tranh cãi chính chị chính em chỉ là lâm thời nhảm nhí cả chăng?
Trích thơ…NĐT…như vầy.
“Đùi thon ngực nở tóc buông mềm
Cả bọn đều lặng im
Bất kỳ đàn ông nào gặp em
Đều muốn sống thêm cuộc đời nữa
Một cuộc đời chẳng ra gì”
Nhưng bác sĩ Trần Văn Tích và tôi già chắc không có trong số đó.
Phan Ngọc
Thời đại internet mọi sự diễn ra nhanh như chớp mà sao hai ngày rồi, điều thắc mắc của bạn đọc Hoàng Mai vẫn chưa được bạn đọc thothan giải đáp? Hoặc câu hỏi của ông/bà Hoàng Mai chỉ là một cái bẫy nên chẳng ai muốn mắc? Dẫu là gì đi nữa thì có người hỏi, tôi xin trả lời.
“Câu thơ Thi Xã, con thuyền Nghệ An” tương truyền là do Cao Bá Quát sáng tác. Đời vua Tự Đức, kinh đô Huế có hai vị hoàng tử là Nguyễn Miên Thẩm tức Tùng thiện vương và Nguyễn Miên Trinh tức Tuy lý vương. Nhị vị lập ra Tùng vân thi xã cũng gọi là Mặc vân thi xã làm nơi hội họp xướng hoạ của các danh sĩ. Trong nhà Tùng thiện vương khách văn thơ họp mặt hàng ngày không bao giờ dưới năm mươi người, trong đó có cả Nguyễn Văn Siêu, Cao Bá Quát. Dân gian đồn đại rằng ông Cao Bá Quát không ưa thi văn của nhóm Mặc vân thi xã nên làm hai câu thơ : “Ngán thay cái mũi vô duyên / Câu thơ Thi xã, con thuyền Nghệ an”. Thuyền Nghệ an là thuyền chở mắm nên bốc mùi hôi thối khó chịu.
Nhưng thật ra Cao Bá Quát không có thái độ khinh mạn như vậy đối với Tùng thiện vương. Khi Cao Bá Quát bị đày ra làm Giáo thụ phủ Quốc oai, Tùng thiện vương đã làm một bài từ theo điệu Dương châu mạn nhan đề là Ức Cao Chu Thần (Nhớ Cao Chu Thần) rất cảm động, thành thật. Chu Thần là hiệu của Cao Bá Quát. Về phần mình, Cao Bá Quát cũng sẳn sàng viết bài bạt cho tập thơ của Tùng thiện vương với lời lẽ trân trọng, xác đáng, tuy ý kiến ngắn ngủi nhưng thực sự là một bản tuyên ngôn về thơ. Dẫu viết dưới thời phong kiến phản động nhưng “Thơ đến từ đâu” của Cao Bá Quát không hề bị biên tập.
Xin hỏi bạn thothan (hoặc bạn nào biết) “con thuyền Nghệ An” nghĩa bóng là gì vậy?
Thơ Nguyễn Đức Tùng nhiều bài có người đọc xong thích ngay, nhưng có người đọc chẳng hiểu gì cả, đâm bực.
Đây là cái epreuve ? Âu cũng là chuyện vui vui.
Hình như gần đây thơ một vài người khác như Chân Phương…cũng thế.
Phan Ngọc
Ngày xưa thời Bảy Viễn của Bình Xuyên làm trùm sòng bạc Đại Thế Giới ở Chợ Lớn, có mục cờ bạc đánh số đề. Mỗi ngày xổ 1 lần, những người chơi đề thường hay đọc thai đề để đoán con số sắp xổ trong ngày. Thai đề là những câu thơ, thường thì thơ của thai đề cũng “trí tuệ” lắm, nghĩa là đọc lên không hiểu gì cả. Người chơi đề tha hồ mà đoán, đến khi đề xổ xong, đọc lại thai đề thì thấy “cũng” có lý phần nào.
Thơ trí tuệ nầy của ông NĐT thấy cũng giống thai đề ngày xưa thôi, đợi khi nào hòa giải xong thì thơ mới được giải mã.
Hóa ra lả thơ đang “hoạt động bí mật” nên cứ thấy tác giả rồi độc giả, người thì “thách” tìm ra được phần trí tuệ, kẻ lại gợi ý phải ” đi” theo đường “vượt cạn” mới ngộ ra!!!
Để nối tiếp “truyền thống” dùng uyển ngữ để phê bình của các bạn Trần Đăng Mi, Haorua1983, Phù Sa Việt, Nhatdiep, tôi xin phát biểu thiển kiến của mình rằng:
Đọc “thơ” Nguyễn Đức Tùng tôi cảm thấy như đang ngồi trên “con thuyền Nghệ An.” Vâng, các bạn đoán đúng đấy bốn chữ đó xuất xứ từ: “Câu thơ Thi Xã, con thuyền Nghệ An.”
Cám ơn anh Nguyễn Đức Tùng đã lên tiếng. chứ nếu chỉ là cuộc “vượt cạn” như có người nghĩ thì sao anh lại đề tặng dân tộc tôi?
Đúng là:
“lịch sử Việt Nam là những cơn thôi miên lập lại.
Nhiều cơ hội đã bị để lỡ.
Thật ra, chúng ta đã có thể làm được nhiều điều hơn là chúng ta tưởng…”
Cũng hơi chua xót khi choàng tỉnh, cô mới biết cái vật tưởng nặng như non cũng chỉ là cái muỗng mà thôi…
Dear các bạn Trần Đăng Mi, Haorua1983, Phù Sa Việt, Nhatdiep,
Tôi nghĩ lịch sử Việt Nam là những cơn thôi miên lập lại.
Nhiều cơ hội đã bị để lỡ.
Thật ra, chúng ta đã có thể làm được nhiều điều hơn là chúng ta tưởng.
Tuy nhiên:
“He has done the best that in him lies in giving it form, and he must leave the interpretation to the others and to the future” (Carl Gustav Jung, The Poet, 1946)
Thế nhưng:
“The poet needs to reach out to people he or she has not met” (Anne Stevenson, 1989)
Mặc dù:
“If someone on a train asked me what I did for a living, I’d say I was a tax inspector, rather than a poet. I’m shy about it” (Douglas Dunn, 2000)
Nguyễn Đức Tùng.
Bạn HaoRua 1983!
Bạn, hoặc, người Phối Ngẫu của bạn, có bao giờ: Vượt Cạn, chưa?
Bạn hiểu Từ “Vượt Cạn”?
Nhất Diệp.
trần đăng mi viết:
thơ trí tuệ quá, nhưng khó hiểu.
nguyễn đức tùng viết:
Nếu có nhã hứng, xin bạn nói rõ hơn một chút nữa, ví dụ như bài nào khó hiểu và khó hiểu ở điểm nào.
Tôi xin có chút ý vặt:
Đã nói khó hiểu là khó hiểu (bởi thi ca chỉ để cảm nhận, khác với toán học phải chứng minh)
Nếu biết khó hiểu ở điểm nào tức là bài thơ hết trí tuệ rồi…
Tôi đồng ý với các bạn Trần Đăng Mi, haorua1983 thơ rất trí tuệ, trí tuệ đến nỗi khó có ai hiểu nổi, mà không ai hiểu nổi thì tác giả viết cho ai? Cho chính mình ư? Chắc gì mình đã hiểu nổi những gì mình đã viết!!
Phù Sa Việt
THÔI MIÊN
tặng dân tộc tôi
Cô nhấc không nổi
Một vật nặng như non
Cô 50 cân
Khi cô choàng tỉnh giấc
Cuộc đọ sức đã qua rồi
Trong tay cô chỉ là chiếc muỗng mà thôi
Bài này tôi không hiểu.
Cám ơn bạn Trần Đăng Mi.
Đã lâu mới trở lại Da Màu, thấy sinh hoạt vui, nhộn nhịp quá.
Nếu có nhã hứng, xin bạn nói rõ hơn một chút nữa, ví dụ như bài nào khó hiểu và khó hiểu ở điểm nào.
Tác giả không hi vọng giải thích, nhưng biết đâu chúng ta, và những vị khác nữa, có thể cùng nhau soi sáng một vài khía cạnh, từ đây.
Thân mến,
Nguyễn Đức Tùng.
thơ trí tuệ quá, nhưng khó hiểu.