Đôi khi, một người như Dạ Thảo Phương làm cho tôi yêu Hà Nội.
đôi lúc thèm cuống quýt được chạy về Hà Nội
ngồi vỉa hè, ấp má một chén trà nóng
cho lòng lại được bình yên
Đó là một Hà Nội thanh bình, trang nhã. Đó cũng là một Hà Nội mục nát, tan hoang.
ước
một ngày thức dậy
ban công ngập rác thối
lá non rữa nát
những hoa hồng teo quắt
con chim bên chùa Bà Đá thôi hót
tốt nhất – đã chết
bình nước trên bàn cũng cạn
chuông Nhà Thờ Lớn
câm
Thơ chị khởi đi từ tự truyện và mơ màng (memoir and reveries). Đó là sự nối kết giữa quá khứ và hiện tại, sự soi chiếu một khoảnh khắc trong hiện tại bằng nguồn cảm xúc và suy tư từ những năm tháng bạn đã sống qua. Thơ xuất hiện trước sự viết. Trước khi chúng ta đọc một bài thơ như văn bản trên giấy, hay trên màn hình, thơ đến như một âm thanh. Chữ viết có tính cố định, khi bạn trở lại chúng vẫn nằm ở đó. Việc đọc lớn lên, làm cho bài thơ xuất hiện như âm nhạc, không cố định như vậy, chúng thay đổi theo thời gian. Thơ của Dạ Thảo Phương vang lên một thứ nhạc điệu riêng.
anh hỏi da thịt em ngát sen tự khi nào
anh ơi, từ những ngày tháng tuyệt mù em chưa biết anh
em đã là sen, từ trong bùn tối
Chị tra vấn ý nghĩa của đời sống, các mối quan hệ gia đình và xã hội, tình yêu và tình dục. Chúng có thể không phải là những câu hỏi trực tiếp nhưng xuất hiện bàng bạc, làm cho thơ chị trở thành không phải một bản tường trình về đời sống mà là những biểu hiện của đời sống ấy, tiếng nói của nó, sự vận động của nó, các thách thức của nó. Sinh ra ở một vùng văn hóa riêng biệt, đối với tôi là diễm lệ và mặc cảm, và yếu đuối trước sự dung tục vốn là bản chất của một xã hội áp đặt hoàn toàn xa lạ với dân tộc, tự mình thoát ra khỏi những ràng buộc của văn hóa ấy, vượt lên, phát hiện. Đó là nỗi buồn xuyên qua những số phận, sự đau đớn được nén lại tạm thời, sự ngã xuống và hồi phục. Chị không phải là người biết thua cuộc trước số phận, thường xuyên trở lại từ bên lề, đập cửa, kể lại câu chuyện đời mình.
quá đỗi yêu Màu
nàng phủ nhận Mắt
trong cơn mơ mù loà
những xanh, đỏ, cam, đen trần truồng nhập sâu vào hình khối
đam mê
quyết liệt
buồn thương
quá đỗi yêu Sống
nàng thở cùng nhịp với Chết
thở gẫy bút
kiệt màu
thở hoan lạc của dao nhọn
gỗ đau
Sự thuyết phục của thơ Dạ Thảo Phương đối với người đọc vốn nằm sâu trong những mơ ước của con người. Có một ý nghĩa khắc nghiệt vang lên sau những chữ hiền hòa. Những bài thơ gần đây của Dạ Thảo Phương kết hợp được sự mô tả các hoàn cảnh và cái nhìn triết học đối với đời sống, hấp dẫn người nghe bằng dòng chảy mãnh liệt của các hình ảnh đẹp và tan vỡ. Chị không phải là một người theo chủ nghĩa tối thiểu, nhưng một số bài thơ ngắn, những đoạn thơ ngắn, có sức mạnh áp đảo. Bài thơ của chị thoạt đầu tưởng như giản dị, nói về hi vọng và khổ đau, nhưng càng về sau các hình ảnh trong thơ càng chuyển động. Chúng đạt được xung lượng cao nhất về cuối và gần như bao giờ cũng vậy, chạm được tay vào cánh cửa của phát hiện, niềm vui cuối cùng của thơ ca.
khi bạn bị lạm dụng trên giường bệnh viện, tôi nói
hãy viết một bài thơ
khi bạn bị cưỡng hiếp, tôi nói
hãy viết một bài thơ
khi bạn bị đuổi khỏi ngôi nhà của mình, tôi nói
hãy viết một bài thơ
khi con bạn bị bạo hành đến chết, tôi nói
hãy viết một bài thơ
Thơ bây giờ, tôi hình dung là thơ của những người trẻ tuổi như thế, ở Hà Nội, ở Sài Gòn, ở Mỹ, ở châu Âu, của những Dạ Thảo Phương.
Thơ bây giờ chơi đùa với sống chết, chơi mải miết với những kì vọng của người đọc. Lật một bài thơ trữ tình của họ, phía sau nhìn thấy bản mô tả tỉ mỉ của cống rãnh, của giấc mơ, của ác mộng tập thể.
Dạ Thảo Phương có những ý tưởng thơ bất ngờ. Tôi mong chúng được gieo xuống ở những chỗ bất ngờ hơn nữa, nhất là những đoạn khởi đầu và kết thúc. Thơ chị có thể trở nên thách thức hơn nữa, lẽ ra. Đối với cái gì? Đối với quá khứ, đối với tội ác, đối với các cấu trúc xã hội chống lại con người, đối với lương tâm của người đọc.
Chị không thể che đậy sự duyên dáng của mình, vẻ yêu kiều kì lạ của những chữ mà chị nhặt lên như nhặt những chiếc lá và phơi chúng ra trong mùa thu. Thơ chị có những đoạn cô đọng, dày đặc lại, và vì vậy nếu gặp được người đọc của mình, chúng bung nở ra như trà khô quắt trong nước sôi. Thế giới hôm nay hình thành quanh chữ tôi của chúng ta, thực ra thì bao giờ mà chẳng vậy, nhưng thời này cái tôi ấy dường như bệnh hoạn hơn, ồn ào hơn, mà cũng vững chãi hơn. Những bài thơ của chị tiếp diễn nhau, như một quá trình, như một chuyển đổi từ không gian thành thời gian, từ thị giác thành thính giác, và ngược lại, là một kết hợp giữa các tứ thơ và các chữ, sự hài hước châm biếm lẽ ra còn phải sắc bén hơn nữa và sự thơ mộng tràn đầy, lẽ ra còn phải tự tin hơn nữa. Có một chủ nghĩa hiện thực cứng rắn trong cái thơ mộng của chị. Có một thứ âm nhạc của nó, dẫn đường. Vì lẽ ấy, tôi nghĩ Dạ Thảo Phương đã đi những bước thành công chắc chắn, mặc dù không đều, và mặc dù chị viết không nhiều lắm.
Lẽ ra, và mong rằng, chị viết nhiều hơn nữa.
Nguyễn Đức Tùng
1. họa sĩ mù
(tặng Lý Trần Quỳnh Giang)
quá đỗi yêu Màu
nàng phủ nhận Mắt
trong cơn mơ mù loà
những xanh, đỏ, cam, đen trần truồng nhập sâu vào hình khối
đam mê
quyết liệt
buồn thương
quá đỗi yêu Sống
nàng thở cùng nhịp với Chết
thở gẫy bút
kiệt màu
thở hoan lạc của dao nhọn
gỗ đau
đêm đêm
những bức tranh rời khỏi tường
tự lột bỏ khung và toan
hoang mang gọi nàng những căn phòng luôn quá chật, những hành lang luôn quá dài
ngày ngày
xoá gương mặt nàng bằng khói thuốc
những mơ ước buồn cười
những lo buồn vớ vẩn
vừa xoá, vừa khóc
vừa trông vời một khuôn mặt
một đôi mắt
không màu
không độ dài
chiều sâu
gầy guộc thu mình trong chiếc áo len sẫm màu, biến thành một buổi chiều tháng Mười lặng câm
nàng –
người đàn bà tự chọc mù cơn mơ
hiến dâng cho một cơn mơ khác
***
2. người đàn ông màu xanh
người đàn ông màu xanh
mái tóc nâu màu xanh
đôi mắt nâu màu xanh
nụ cười mỏi mệt màu xanh
đăm đắm nhìn em từ góc tối của ngôi nhà cổ
bị cầm tù trong màu xanh của anh
những con cá bơi loanh quanh, mải miết
goi đến rách giọng cá
màu sắc thực của mình
cả bể nước lạnh lùng trong suốt một màu xanh
cả bể nước lạnh lùng sôi réo một màu xanh
ngạt thở trong màu xanh của anh
những cây Tử Y điên cuồng, tuyệt vọng
căn phòng chìm trong lốc lớn
tất cả đều đứng im
từ dưới những chiếc lá đang oằn mình trong hai màu xanh
những bông hoa xanh không hình hài, không tiếng khóc
ngằn ngặt toả hương
chúng gọi tên anh
gọi tên em
gọi tên những ảo tưởng màu xanh
chúng hỏi đường trốn đến một nơi
em không sao nghe rõ
bị cầm tù trong màu xanh của chính mình
anh gọi em
nhưng tiếng gọi của anh cũng màu xanh
em sợ…
***
3. sen, chiều nay
tay anh ấp lên ngực em
tay em ấp lên tay anh
chúng mình tựa vào nhau
trìu mến, lơ đãng
những bông sen nhuốm u buồn một buổi chiều cuối hạ
anh hỏi da thịt em ngát sen tự khi nào
anh ơi, từ những ngày tháng tuyệt mù em chưa biết anh
em đã là sen, từ trong bùn tối
hồng cô đơn
bối rối vì vẻ đẹp vô ích của mình
Sống, là nở
dù biết nở là lụi tàn
toả hương là đau
nhưng có lựa chọn khác không anh?
chẳng bận tâm chiếc váy lụa xanh
chẳng bận tâm chiếc áo lót hồng
chẳng bận tâm thế giới loài người quá nhiều loại trang phục ngoài kia
tay anh tìm ngực em
những đầu ngón trìu mến gọi búp sen, búp sen
môi anh tìm làn hương đầu tiên
anh ơi,
em đã đợi anh quá lâu
đợi tên em ngát trên môi anh
từ những ngày tháng tuyệt mù
em đã là sen mà chưa biết
tay anh ấp lên ngực em
tay em ấp lên tay anh
lặng lẽ, mình là sen
qua đầm nước này là thế giới quá nhiều xe cộ và mặt người
quá nhiều vọng động, mù loà, em không hiểu nổi
anh, em không muốn bị mặc cả hay tôn vinh
không muốn níu kéo thời gian của mình trên bức ảnh với những con người màu mè, xa lạ
những con người làm em hoảng sợ
vì họ hoảng sợ câu hỏi về chính mình
ấp em trong tay, anh thề
mình là sen
thuần khiết đến khi tàn
là sen bên nhau
nốt chiều nay.
***
4. Hà Nội, mùa xuân cuối cùng
hai tháng trước, uống cà phê trên sân thượng phố cổ
cành bàng khẳng khiu như khuỷu tay thiếu phụ triền miên mất ngủ
giờ bàng đã rập rờn lá
mướt mát như lũ con gái mới lớn
mùa xuân năm ngoái
nhà đối diện dựng tạm chiếc gương ngoài ban công
giờ vẫn chẳng buồn treo lên
khung gỗ bạc sơn
bình thản giữa đám đồ đạc cũ
mắt gương mưa mờ bụi mưa lại rửa trong, nhìn cây bàng qua mấy lần đổi màu lá, nhìn những đám mây
không CV
lại một mùa xuân, từng xa tới mức không nghĩ đến, giờ sắp qua
tôi sẽ rời bỏ thành phố này trước mùa hè
chị hàng hoa sen quê Hà Bắc sẽ thôi đạp xe chậm lại khi qua cổng sắt xanh ngôi nhà số 6
hoa sen
bạn đã ủ mình trong bùn tối, qua suốt mùa giá rét để đến với tôi bằng sắc hồng rỡ ràng mà u ẩn
bạn đã nhìn tôi như gương, vỗ về nỗi cô độc
bạn đã đối với tôi gần gụi hơn cả người tình say đắm nhất
giờ sẽ nở đến tan vỡ ở một ngôi nhà khác
anh cũng sẽ vùi mặt vào bầu ngực khác, tìm kiếm một mùi hương phập phồng khác cho nỗi sợ hãi thời gian của mình
lòng ta biết thế, mà không buồn sao
lòng ta biết thế, mà sao không buồn
không buồn
thành phố nơi mình sinh ra, ở hơn nửa đời người vẫn không có ngôi nhà nào là của mình
thành phố triệu triệu người, không một ai sẽ nhớ
người buồn nhất, chắc là bà lão bán trà chanh ở vỉa hè ngã tư Nhà Thờ
(bà lão luôn cười rất tươi rồi lén cho vào trà rõ lắm đá
tôi ngồi lắc cốc ngắm đá tan, chờ anh nhắn tin P đang ở đâu
không buồn
tôi biết, và mong bạn bè quên mình thật nhanh
không buồn
tôi biết, và mong mẹ sẽ quen thật nhanh
đứa con nào cũng yêu mẹ, và cũng thành phụ bạc
Sống
thì phụ bạc
không buồn
không buồn
không hề buồn
lòng chỉ như tấm gương cũ bị bỏ quên góc ban công
thật im, trong khung gỗ bạc sơn
***
5. muối một ngày lạnh
chiếc áo khoác mặc ba năm, sớm nay bỗng thành xa lạ
xa Hà Nội tám tháng, đã ngại nhớ ngày về
Hà Nội, như cơn mơ dài và rất thật
lỡ mở mắt
là không chạm tới được
“thành phố vẫn vậy thôi, mọi người cũng thế
chỉ vài điều không còn như xưa”*
vẫn vậy thôi
nhà cũ cổng sắt sơn xanh, ban công cũ vương lá khế rụng
chỉ bài trí đã khác
phòng tắm nghe nói vẫn treo tấm gương nhỏ hơi lệch về phía có tiếng tim đập
chỉ người tắm, mình không quen
ngã tư Nhà Thờ, vẫn cây bàng mùa đông lá đỏ như bị ai đâm
quán trà xu đối diện vẫn mở
đôi lúc thèm cuống quýt được chạy về Hà Nội
ngồi vỉa hè, ấp má một chén trà nóng
cho lòng lại được bình yên
vẫn vậy thôi
ghế nhựa xanh đỏ, phích Tàu, chủ quán thô lỗ
mà giờ lố nhố khách đi xe sành điệu tập làm nốt nghệ sĩ
bậc thềm vẫn nhỏ, chỉ khuyết người bạn hay mặc áo dạ nâu, cổ dựng cao, vạt áo dây một chấm sơn dầu màu cà phê
ngón tay bạn mảnh gầy, chai vì dao khắc gỗ
một lần lẳng lặng ủ ấm tay mình
một người bạn bao năm chẳng nói lời yêu ai, khi tiễn chân vẫn đôi mắt hiền và trong, không dám nhìn mình
lâu
giờ đã sắp chia tay mối tình bốn tháng, bắt đầu một cuộc tình khác nữa
sao thời bố mẹ mình, sống chết chỉ cách nhau một sợi tóc mà mười năm, hai mươi năm lòng người vẫn thế
Giờ ba ngày không online, nick name đã như bia mộ người không quen
tuần nào cũng video call, quên cả nỗi nhớ nhà
thôi nhớ công việc
nguôi nhớ món ăn
bạn thân đã cách lòng mà ai cũng ngại nói
tên người xưa đôi khi vẫn vô tình nghe nhưng không đủ gợi buồn
sáng nay
đạp xe một mình trong tuyết, chợt nghĩ đến từ “Hà Nội”
chỉ vậy, mà bật khóc
nước mắt lăn một đoạn rất ngắn
mặn và trắng như muối
trên gương mặt vẫn tên mình nhưng đã không thể như xưa …
* Lời Hà Trương
***
6.
giọt nước
trên bậc cửa
một sáng xuân
Lặng lẽ
Bay hơi dần
Trong ký ức người thân
***
7.
trăng
khi hao khuyết cũng tự mình đầy đủ
***
8. câm mù
một mèo hoang
một mèo hoang
trên mái nhà
dưới chân ta
cả loài người say ngủ
***
9. chó hoang
bị vứt lại bên đường hay tự mình muốn được vứt lại?
bị lạc người hay đã tìm được chính mình?
nhớ buổi tối rộn tiếng cười trẻ con
lò sưởi thơm tiếng củi nổ bình yên
mùi thức ăn nóng sốt trên bàn
tấm thảm mềm hôi thân mùi dãi
hay đợi ánh trăng lên
trên những con phố đêm
nghỉ ngơi yên tĩnh không bóng loài người
một loài đầy những cơn tin tưởng mù lòa
những yêu, nhớ viển vông
nhưng hận, ngờ yếu đuối
một mình thức dậy
lúc 6 rưỡi chiều
con chó hoang bị thương tập tễnh lết đi kiếm miếng nước
ta tìm một câu thơ
***
10. ngày thứ ba
dưới mặt trời tháng Mười Một
dưới những tán cây xà cừ trổ hoa
dưới những xe người yêu chở người yêu
dưới những nghĩa vụ đạo đức, những nguy cơ bị phán xét hoặc chia sẻ
dưới tất cả gánh nặng của một ngày Thứ Ba
không thánh thiện
không thơ mộng
tôi, trái tim đàn bà
trái tim nặng nhọc
một bước đập
một bước đau
tôi khóc người tôi yêu
bằng máu những con tôi chưa ra đời
***
11. quả táo tính từ
vây quanh nàng
những người đàn bà
Xinh đẹp – Xấu xí
Đức Hạnh – Hư hỏng
Nhu mì – Sắc Sảo
sự mi lăng hơn lời lời chửi rủa
vây quanh nàng
những người đàn ông
Thành Đạt – Yếm Thế
Thông Minh – Đần Độn
Cao Thượng- Hèn Hạ
lời ca tụng hơn mọi mù câm
người quan tài không tính từ che thân
chiếc quan tài bằng kính
nàng đã cắn phải quả táo có hai tính từ
khu rừng
khu rừng phủ đầy mưa Tháng Hai
phủ đầy tiếng gọi cay đắng của sữa non
dưới bóng ngôi nhà có cửa sổ rộng
lũ trẻ trần truồng
khiêng nàng đi tìm một chỗ vấp
***
12. con bê con
nàng là con bê con
mang cặp mắt bò cái
cơn mưa tinh mơ tháng Bảy
bủa quanh nàng
tiếng vó nặng mùa đông năm ngoái
quánh đặc mùi phân oải và bùn
thịt da mẹ tần tảo thương nàng
họ đối xử bằng roi da, cành cây
bằng xẻng và cán cuốc
bất cứ thứ gì vô tình vớ được
miễn có thể làm nàng chảy máu
mang tình yêu kín đáo- cặp mắt lớn
không chạy trốn, không cả tránh đòn
đôi khi còn cất tiếng rên rỉ
khiến ai nấy hài lòng
nỗi bình thản bướng bỉnh ngân lên trong mỗi nhẫn nhục
sự nhẫn nhục khổng lồ
những người đàn bà ở mảnh đất này cũng không có được
nàng là con bê đau
cứ thấy bóng chiều – tưởng mẹ
cứ thấy khói bếp – tưởng mẹ
cứ nghe tiếng nước chảy – tưởng mẹ
chạy đến một giữa trưa tự biến mình thành một đồng cỏ
dâng lên trong cái man rợ của chúng tôi
***
13. một ngày thức dậy
(tặng Phan Thị Vàng Anh)
ước
một ngày thức dậy
ban công ngập rác thối
lá non rữa nát
những hoa hồng teo quắt
con chim bên chùa Bà Đá thôi hót
tốt nhất – đã chết
bình nước trên bàn cũng cạn
chuông Nhà Thờ Lớn
câm
ước
một ngày thức dậy
không nụ cười
không cử chỉ tốt
không lời tử tế
không trò đùa dí dỏm
không ánh mắt trong
ước
một ngày thức dậy
thất nghiệp
mồ côi
anh chị em
từ
bạn bè
phản bội
ước
một ngày thức dậy
thân lở loét
mặt biến dạng
mồm nồng nặc hôi
răng rụng
sọ trơ
mắt thủng
chân lìa
tay cụt
ước
một ngày thức dây
trong trập trùng phỉ nhổ
không tình yêu anh đợi sẵn
tận tuỵ đến sốt tiết
ước
một ngày thức dậy
mà không thể chết
để hết
lười
sống
kỵ sĩ đen
đôi mắt đen
mái tóc đen
cặp đùi thon, ồ, đen rõ là đen
nữ kỵ sĩ đen
mỉm cười dịu hiền trong vũng máu đỏ
– sao nàng cắt cổ ngựa yêu và cắt cổ chính mình?
– ta tìm một hơi ấm
***
14. giữa những bất động
tặng anh Nguyễn Quang Thiều
buổi chiều Tháng Mười. Qua cửa kính tầng tư, có thể thấy những vòm cây sạch sẽ, bất động run rẩy; bầu
trời cao xanh, nắng lấp loá khô và bất đông; những đám mây thơm tho, xinh đẹp bất động; những ô cửa sổ
cầu kỳ câm lặng; và bằng lớp vữa thiếu xi măng, vỉa hè đang lát lại, màu gạch hồng hoan hỉ, ngỡ mình nối về
vẻ đẹp cổ xưa.
chúng ta đang ở rất gần nhau trong căn phòng này, không biết gì về nhiệt độ của đường phố, của hơi thở
nhau. giấy tờ nhấp nhô như những đồi đá bất tận, chiếc bàn rộng mênh mông- dòng sông không thể vượt
qua, và những tờ lịch làm đông lạnh manh nha của những ý tưởng điên rồ (nếu có). cả anh và em, chúng
mình dần trở nên biết điều hơn, như những người rừng trở thành học trò ngoan của xã hội tỉnh lẻ, như
những con voi thô vụng đung đưa trong sự cho phép của âm nhạc và dây xích, mục đích mỗi ngày là từng
tiếng vỗ tay.
em cứ khóc to lên và hãy mặc kệ anh, với cái cổ họng già nua đã mất khả năng ngân lên những điều tưởng
chừng phi lý. em cứ khóc đi, vì những gì em cho là đau khổ hay tồi tệ của người đời. anh có thể nói những
điều ấy chẳng đáng gì đâu, nhưng em cứ kiêu hãnh khóc đi, duyên do không phải điều quan trọng.
hãy nhìn kia, phía chân trời nắng oi tin bão lại sắp hiện ra, thay thế sự bất động này bằng một sự bất động
dưới cái tên khác.
sẽ mãi mãi xiết quanh hơi thở chúng ta những vòng quay đều đều chuẩn xác của sự bất động
nhưng
trong buổi chiều bất động sáng rực này
em đã khóc oà lên…
***
trại tâm thần
nhốt vào đây
những người đàn bà
nghĩ mình là một bông hoa
nghĩ mình là một con cá nhỏ
những người đàn bà sợ nói chuyện với người, chỉ nói chuyện với chim
nhốt vào đây
những người con gái trẻ vừa đan len vừa hát
những người mẹ không thể quên đứa con thơ đã chết
những người yêu không chịu tin tình yêu chỉ là khoảnh khắc
những đứa trẻ lạc lối trong hình hài người lớn
nhốt vào đây
những người đàn ông cười suốt với niềm vui bí mật của mình
những niềm vui không hại gì đến thế giới
nhốt vào đây
những người đàn ông cứ khóc tự do như con trẻ, vì những mất mát chúng ta đã mất mát
nhốt vào đây
những con người hung dữ vì đã chịu quá nhiều hung dữ từ cuộc đời
những người cứ nghe thấy tiếng kêu thét không ngừng nghỉ từ sự cầu an câm lặng của chúng ta
nhốt vào đây
nhốt hết vào đây
những người cứ khóc, cười, sợ hãi, chia sẻ, mơ mộng như chính những gì họ đang cảm thấy
những người không che giấu bản thân
mặc những chiếc blouse trắng sáng, bước chân tự tin
chúng ta săn lùng những kẻ đặc biệt
những kẻ yếu hơn chúng ta vì họ là số ít
không cần nương tay, không cần giải thích
nhốt hết vào đây
nhốt hết vào đây
những kẻ không chấp nhận sống Cuộc- Sống- Chỉ- Một- Lần như cách chúng ta.
***
15. HÃY VIẾT MỘT BÀI THƠ
khi bạn bị đói, tôi nói
hãy viết một bài thơ
(tôi chỉ thích những bài thơ có vần vèo du dương, từ ngữ trơn nhẫy, hoặc tư duy không ai hiểu, kể cả người
viết chúng
thơ phải nhân hậu đồng loạt,
phải “tích cực”, “thanh khiết” và “hướng thượng”)
khi bạn bị lạm dụng trên giường bệnh viện, tôi nói
hãy viết một bài thơ
khi bạn bị cưỡng hiếp, tôi nói
hãy viết một bài thơ
khi bạn bị đuổi khỏi ngôi nhà của mình, tôi nói
hãy viết một bài thơ
khi con bạn bị bạo hành đến chết, tôi nói
hãy viết một bài thơ
khi xe tăng nghiến lên cơ thể Mẹ bạn, tôi nói
hãy viết một bài thơ
khi bạn thống khổ, chỉ muốn tự tử, tôi nói
hãy viết một bài thơ
khi một nhà thơ vì thơ mà bị đánh giữa đường, tôi nói
hãy viết một bài thơ
khi sự thật bị tráo đổi, nhân tính bị nhạo báng, tôi nói
hãy viết một bài thơ
Thơ là Cái Đẹp,
“Cái Đẹp sẽ cứu thế giới”
Thơ sẽ sống
sẽ lên tiếng
sẽ trả giá cho phẩm giá
Thơ, không phải chúng ta.
khi Ngôn Ngữ đã mất hết máu, tôi nói
hãy viết một bài thơ
rồi, tôi im lặng.
viết cho một em gái nhỏ
Tặng Trang
3.200 cây số vuông
thành phố mở rộng như vết thương vỡ ra vì lòng tham mù quáng
3.200 cây số vuông
trái tim phình to của một cơ thể gầy gò đầy đau đớn
em, cô tế bào nhỏ bé không muốn sống trong bệnh tật
loay hoay khâu vá thịt da Quê hương
bằng con chữ được học, nhưng không vay mượn
và em nói
“em không mạnh mẽ, em không kiêu hãnh đâu”…
quê hương
hơn 86 triệu tế bào mạnh mẽ và kiêu hãnh
hơn 86 triệu tế bào tật nguyền nhung nhúc hạnh phúc
không ngước mắt khỏi máng cơm, ai còn dám nhục
ai còn nhớ đau
muốn sống sạch cũng là tội lỗi
quê hương mình, ai cần Chữ đâu em
quê hương
rừng vàng biển bạc thênh thang
mình tự do làm nô lệ
giang sơn gấm vóc hùng vĩ
cắt dần làm thảm chùi chân
ruộng mật bờ xôi đẫm mồ hôi ông bà
giờ nhổ lúa trồng bê tông cốt thép
hồ thiêng vận nước
lợm nhờn rác thải con buôn
thời buổi này ai còn muốn làm người hùng
tô biết em cũng vậy
ai chẳng muốn đi đúng lề bên phải
cười chê những kẻ chệch hàng
nhưng biết làm sao khi có một trái tim
đập mạnh hơn khi nhục
tôi biết đêm nay em không ngủ
sàn cứng, lòng người cứng, thịt da con gái mềm, trái tim con gái sợ nước mắt của mẹ, sợ ngày mai trời
không sáng nữa
em, cô tế bào nhỏ bé
đau hộ triệu triệu tế bào không dám đau…
***
16. BỎ CHẠY
(Tặng những em bé Ukraine bị giết trong cuộc chiến)
những đứa trẻ sơ sinh bỏ chạy khỏi xe nôi
bỏ chạy khỏi ngôi nhà
bỏ chạy khỏi thành phố
chúng vừa chạy, vừa gọi
nhưng tiếng bánh xích xe tăng nghiến
tiếng đạn nổ, máu phụt
cùng tiếng xé những túi khoai tây chiên và khui nắp lon bia
át mất lời chúng
chỉ có thể nhìn thấy những đôi môi non tơ mở đến sắp rách
những môi non tơ sinh ra để chúm chím ngậm vú mẹ
để hé nở hiền hoà trong giấc ngủ sơ sinh ngọt trĩu tin cậy
và gửi những lời u ơ thanh khiết của hồng hoang đến ngôn ngữ loài người
đôi mắt trong suốt như gương buổi tinh mơ của chúng
phản chiếu sự kinh hoàng
của thời đại chúng ta
những bước chân sơ sinh
không còn kịp chờ đến tuổi tập lẫy
rơi nức nở trên đường
tiếng những nhịp tim kinh hãi
những đứa trẻ sơ sinh bỏ chạy
khỏi những chiếc xe nôi, những ngôi nhà, những thành phố
chúng bỏ chạy khỏi thế giới
mà mỗi chúng ta đã góp một phần làm nên
vừa chạy, chúng vừa mở rộng miệng
như cố nói với chúng ta một điều gì đó
Đang xảy ra trong chính chúng ta
nhặt những túi khoai chiên và vỏ lon đồ uống
chúng ta tắt điện
rồi đi ngủ
26.3.2022
17. hành trình
không biết còn bao nhiêu lạc đà cùng tôi
sa mạc là chiếc khăn đen khổng lồ bưng đầy mắt
chỉ tiếng vó thập thững trôi vào mênh mang sa mạc
như những nhát cuốc bền bỉ
lèn xuống huyệt mộ
“mẹ ơi, tại sao mặt trời cũng không còn thiêu đốt chúng ta?”
hằng hà ngày
không vì sao nào đọ sức nổi cùng đêm tối
họ nói chúng tôi mạnh hơn những vì sao
với cuộc hành trình vĩ đại này, chúng tôi còn mạnh hơn cả Bóng Đêm
mạnh hơn Cái Chết
“mẹ ơi, có phải vì sao kiên nhẫn nhất đã từ bỏ chúng ta?”
chỉ tiếng những bước chân nặng
lặc lè nước
lặc lè đá quý
thứ nước và đá quý đã được đổi bằng nhiều mạng sống
giờ là nỗi tuyệt vọng
không thể mang chúng tôi thoát khỏi đêm tối
gió đưa đến tôi một tiếng thì thầm
em ở đâu?
anh nghe thấy nước mắt em ứa mãi ứa mãi loang ẩm đêm sa mạc
cô lạc đà với cái bướu xinh đẹp
hãy để anh được tìm thấy em
anh muốn vào đầy nỗi trống vắng của em
anh muốn cầm nước mắt em
cho dù nước mắt ấy từ vết thương lòng thầm kín nhất
anh cũng sẽ tìm thấy và đắp thuốc cho em
nhưng chàng lạc đà có cái bướu dũng mãnh ơi
nước mắt đâu phải từ những vết thương lòng
nước mắt chảy hoang mang làm lòng mình mang nhiều vết thương mới
chảy từ câu hỏi
đêm tối bắt đầu từ đâu và có kết thúc không?
những kiếp lạc đà say sự thách thức của mặt trời và khát những ốc đảo xanh tươi
lầm lụi đẩy mình sâu vào cuộc hành trình man rợ
muốn kêu cứu
nhưng đã giết người có thể cứu mình trước khi hỏi tên
những kiếp lạc đà
đã quên cách cầu nguyện
trong cái bướu của mình, chúng tôi cất giấu
xác câu trả lời
***
18. chiều Paris
người tưởng ta còn buồn vì người
nhưng ta đã buồn vì một hạnh phúc khác
sao trách ta bạc bẽo?
há chẳng phải những đám mây vẫn nối nhau thao thiết trên bầu trời kia sao?
đau có nghĩa gì không
vui có nghĩa gì không
mây vạn đại kiếp rồi có nói gì đâu, chỉ trôi đi trôi đi trôi đi
vừa trôi, vừa tụ rồi tan, tan rồi tụ, lặng lẽ khiêm nhường trong cuộc dịch chuyển vĩ đại nhường ấy
những cụm hơi nước mong manh làm nên cả bầu trời
ta ở đây
rượu Bordeaux ở đây
tiếng lá xào xạc của mùa hè Paris đang ở đây
một hơi ấm nữa đang ở đây
nhẩn nha làm bầu trời trong một dịch chuyển khác
***
19. thành phố sau cơn mưa
trong khi chúng ta ôm lấy chiếc máy tính
gửi đến nhau những dòng chữ giận dữ
mạnh mẽ như chính nỗi đau khổ và tiếc nuối của chúng ta
cơn mưa lớn nhất trong hơn 30 năm nay đã kết thúc tự khi nào
và chúng ta cũng không còn trẻ nữa
tôi vẫn nghĩ mới chỉ là ngày hôm qua
tôi đứng dưới cửa sổ nhà em và nhìn lên những tán lá
mỗi lá Tử Y là một chớp mắt bối rối
một lời yêu vừa e ngại vừa muốn thốt lên
dường như mới chỉ là ngày hôm qua
em xuất hiện giữa khung cửa gỗ cũ kỹ
chiếc váy giản dị màu hạt Tử Y làm tôi quên cả bầu trời tháng Mười Một đã bắt đầu buông sương
bờ vai nâu của em thiêu đốt tôi như ánh hoàng hôn không muốn tắt trên những vách đá ven biển
và không đợi được, em mỉm cười với tôi ngay ở bậc thang cao nhất
dường như mới chỉ là ngày hôm qua
em hồi hộp trong tay tôi một sự thật ấm nóng, mềm mại
như con thú nhỏ đang im lặng đợi tôi cùng trở lại rừng xanh
và ngực em đầy dần lên trong bàn tay tôi
vừng trăng e ấp chín dần sau tán cây
tất cả dường như mới chỉ ngày hôm qua
nên em giận dữ và tôi giận dữ
nhưng sự thật là cơn mưa lớn nhất trong suốt hơn 30 năm qua đã kết thúc mà chúng ta không hay biết
và chúng ta cũng không hay biết mình đã già đi…
có lẽ ở đâu đó có một người đang đợi em và một ai đó đang đợi tôi
để nói với chúng ta rằng cũng có thể yêu mà không phải đau đớn
nhưng đã mệt mỏi quá chăng để đóng một con thuyền
thành phố sau mưa mới trống rỗng và đẹp làm sao
như tất cả những khối nhà cửa kính khung nhôm và hàng triệu xe máy đã biến mất
ngã tư Hàn Thuyên mình chưa từng qua cùng nhau giờ tinh khôi thơm như em vừa mặc chiếc váy màu hạt Tử Y đi ngang
có phải gót giày đỏ của em vừa chạm vào chỗ viên gạch khuyết trên vỉa hè
vũng nước mưa nhỏ vẫn chưa nỡ khô đi
long lanh như ngụm rượu đầu tiên của thiếu nữ
mặc dù lời em giận dữ nhưng tôi biết em đang yếu lòng và em đã khóc
những lá Tử Y rụng tơi tả vẫn đẹp đến nhường kia
giữa những chiếc lá đã vàng sậm lại vì gắn bó, và cả vì những cố gắng để tồn tại
là những chiếc lá xanh
rụng trong nỗi kinh ngạc
nhưng ngày mai, hoặc có thể là đêm nay thôi, em sẽ không còn nhìn thấy chúng nữa
trận mưa lớn nhất trong suốt hơn 30 năm qua đã kết thúc
nhưng cây Tử Y vẫn đứng lặng lẽ ngoài kia
cây Tử Y của tuổi trong trẻo chúng mình đó ư, hay nó đã chết tự khi nào và đây là một cây Tử Y mới
những lá xanh non nớt khẽ rung động trong làn gió còn ướt đẫm hơi mưa
mỗi chiếc lá Tử Y là một lời yêu
tôi cầu mong chính phút này đây em hãy thức dậy,
bước ra khỏi giường
mặc chiếc váy mỏng màu hạt Tử Y như mùa thu năm trước
em tựa cửa, lắng nghe những chiếc lá cây
mà lòng không còn đau đớn.
****
20. Đọc Long thành cầm giả ca
“Trách làm sao được sắc đẹp cũng suy tàn” (Nguyễn Du)
Tôi cũng biết một người con gái đất Long thành
Tuổi ngoài đôi mươi
Không chim sa cá lặn nhưng có đôi mắt trong làm lòng người thảng thốt
Chiều thu đó gặp em đi uống trà với bạn
Chiếc váy ngắn tím sẫm đơn giản, gương mặt khiêm nhường mà kiêu sa
Giới trẻ Ngũ Lăng quả thật không đáng kể
Bạn nói câu gì vui mà em cất giọng cười lảnh lót, làm xao động tất cả những lá cây ven hồ Thiền Quang
Nắng thu hào hiệp ngời ngợi trên gương mặt tươi mịn của em, chẳng khác nào các vương tôn công tử ngày
xưa ngây ngất trong tiếng đàn của nàng Cầm, bạc vàng không tiếc
Năm đó ngón tay áp út của tôi chưa đeo nhẫn
Lòng em cũng còn để ngỏ chờ người trai em thương
Mới có 4 năm trôi, với đời người chưa dài, phải không em
Quán xưa đã đổi chủ, nước hồ không còn cơ hội trong trở lại
Xe cộ như nêm, lòng người bận rộn, tôi cũng không còn thú mang sách đọc nhẩn nha bên tách trà, hết một
chương lại châm điếu thuốc, ngắm người qua lại
Ngón tay áp út đã đeo một chiếc nhẫn giản dị
Đến độ đôi khi tôi cũng quên cuộc đời mình đã thay đổi biết bao …
Người con gái đất Long thành
Đôi mắt trong mới 4 năm đã nặng nhiều u uẩn
Làn da nâu mơn mởn giờ gợn những vệt mây hoang mang, mệt mỏi
Tiếng cười vẫn lảnh lót nhưng sao nghe như tiếng nước mắt tủi thân của tôi rớt xuống một buổi chiều tha
hương, vì một người mình chẳng còn quen
Ai biết thế nào là dại – khôn, thế nào là được – mất
Chuyện em tôi có nghe, nhưng không dám chắc hiểu hết nỗi lòng
Chiều thu đọc lại Long thành cầm giả ca
Nhớ em, chẳng phải đệ nhất cầm ca, không biết gảy khúc Cung phụng từ triều vua xưa
Nhưng đôi mắt em trong, làn da em từng một chiều thơm ngây thơ bên nắng
Tiếng cười em từng đẹp hơn cả “khúc đàn hay tuyệt từ trời đưa xuống thế gian”
Mới hay, mỗi người có những khổ tâm riêng còn vô tình hơn đao kiếm
Đời chẳng cần dâu bể, ngày tưởng bình lặng trôi mà xem ra mất mát cũng nhiều
***
21. ngủ cùng Đức Phật
Đức Phật nằm bên tôi
bàn tay Người đậu hờ trên chiếu
búp sen đong đầy ánh sáng huyền diệu
ngón sen chỉ trăng
vẫn còn dư hương bữa bún chả tối qua
một chân Người gác lên ngực tôi
móng ngón cái có vết sứt nhỏ
ngây ngất mùi mồ hôi trộn đất vườn chưa rửa sạch khỏi kẽ gót chân son
Đức Phật nằm bên tôi
tiếng hơi thở Người tựa vô tận sóng, bao bọc quanh tôi đại dương những vô cùng biết – chưa biết
đôi môi linh thiêng hiền hoà hé mở, mùi Giác Ngộ? mùi Nhựa Cây? mùi Sữa Mẹ?
Người ngủ cùng tất cả tâm trí và xác thân
vô thường và giả mượn
không gian này, duyên kiếp này, satna này
giấc ngủ uyên nguyên một mộng mơ tỉnh thức
tròn, lặng
một giọt sương.
Đức Phật nằm bên tôi
gương mặt vị tha, thấu suốt của Người kiên nhẫn hướng về tôi – một con người chẳng có gì đặc biệt
Ánh sáng toả ra từ Người dịu hiền vẫy gọi mà tôi ngây ngô không sao chạm tới được
Người hiển lộ hương sen chân thật vô lượng khắp 3000 thế giới
mà sao tôi vẫn khư khư u phiền thân xác một kiếp người
(Thơ Phương- bản gửi nhà thơ Nguyễn Đức Tùng)