Phạm Phú Hải sinh 1950 tại Điện Ngọc, Điện Bàn, Quảng Nam. Từ 1964 đến nay, đã viết khoảng 1.000 bài thơ. Một phần của số bản thảo này được tập hợp thành 2 tập Gánh nước tưới sông và Thâm lâm ngâm từ thập niên 90 của thế kỷ trước, nhưng chưa xuất bản, vì giữa những người biên tập và tác giả có nhiều điều không hiểu nhau, nhất là về cách dùng từ, nên tác giả không đồng ý.
Phạm Phú Hải bị bệnh tâm thần phân liệt từ năm 1972, lúc tỉnh lúc mê. Mới đây hôm 19/4/2009, anh phải nhập viện vì bị tai biến.
Sáng nay, Ban Biên Tập Da Màu chúng tôi rất bàng hoàng nhận tin anh đã qua đời lúc 1h45-50, ngày 6-5-2009 tại nhà riêng, thành phố Đà Nẵng.
Hôm nay, ở đây, mời bạn đọc đến với những dòng thơ đau đớn mê loạn của Phạm Phú Hải — khi nhà thơ nói về cõi thế với cái nhìn thấu triệt của kẻ điên, khi nhà thơ ca hát cho cái chết của người khác, cũng là ai điếu cái chết của chính mình.
Chân dung Phạm Phú Hải (1-3-2007) [Hình: Lý Đợi]
Nắm xương thi sỹ tan rồi
Ngõ nào tung khỏi luân hồi thì tung
Nắm xương thi sỹ tan rồi
Ngõ nào ra khỏi luân hồi thì ra
Trên trời có ông Giáng già
Bay và không chết không già không đau
Không xanh không ngủ không sầu
Như hoa vãng của một màu đó em
Nghe tin anh chết bàng hoàng
Ngoài này tôi vẫn niết bàn từng đêm
Tại sao anh lại ngủ quên
Ngoài này tôi chẳng ngủ quên đêm nào
Sáng mai thức dậy hỏi lòng
Bình minh tan giữa cánh đồng chiều nay
Hoàng hôn tan giữa nắng mai
Năm xưa tan giữa nắng dài là ta
Anh về chén nước lại tràn
Mùa hoa lại thắm chim ngàn lại reo
Bình minh lại mọc trên đèo
Suối rừng lại réo rắt và ngày lên
Anh về chén nước đã vơi
Mùa hoa đã hết chim trời đã im
Hoàng hôn đã xuống im lìm
Suối rừng ngưng chảy chiêm bao đề từ
Lão già cỡi con ngựa già
Trắng phau lừng lững bay qua ngọn đồi
Ngọn đồi người ngựa cùng trôi
Chao ôi ta thấy cuộc đời cũng mau
1972
Gió đi trên những nóc nhà
Hồn đi trên những tiếng gà đầu đêm
Chợt nghe xương cứng trở mềm
Từng hồi chuông rộ đổ rền dưới da
Gió về xa gió về xa
Thanh âm lẻ biệt tiếng gà vút cao
Lá tranh mái thấp xạc xào
Hồn rào rạt mộng đêm rào rạt hương
Xương nằm máy động bên xương
Hỏi thầm nhau một cõi thường ở đâu.
Tặng em trai
Cuộc đời rồi cũng sẽ qua
Một mai rồi cũng sẽ già như nhau
Tưởng ngày tóc bạc phau phau
Tay gậy tay rượu tay râu khà khà
Trên đầu mây trắng bay qua
Dưới mây đầu trắng phất phơ níu chào
Em ơi, nhớ mới hôm nào
Mẹ ôm em nhẹ cắn vào tóc non
Tóc non bao giờ cũng thơm
Hai con mắt nhỏ mở tròn thơ ngây
Em ơi, mây trắng bay hoài
Khi chưa em đã đi đầy không gian
Đàn đàn mây trắng đàn đàn
Trăm ông đầu bạc hàng hàng nắm tay
Thênh thang chầm chậm ngày ngày
Mênh mang chầm chậm đầy đầy mênh mang
Miên man lồng lộng miên man
Lòng thanh thản bước bước tràn hư không.
Sớm mai cạo nửa hàm râu
Để dành bớt nửa khi rầu nhổ chơi
Cuộc vui túy lộng bời bời
Nhào lui lộn tới một đời sẽ qua
Râu ơi rồi sẽ bỏ ta
Đi về đâu những xế tà trắng mây
Xanh chưa kịp độ thơ ngây
Cái nhăn nheo đến đứng đầy bốn bên
Mai ngày mộ địa nằm im
Râu ra rậm nấm rung rinh gió chiều.
Chiều chiều ra mộ buông câu
Cá bơi xương trắng chiều sầu như bia
Hàng hàng ngang dọc phân chia
Óc diêm vương chảy dưới kia lạnh lùng.
[còn tiếp]
.
Cực lạc có không để anh bay về ngự trị
Câu thơ buông rồi theo mười ngón tay buông
Bàn chân xương khô thịt da cũng khô cuối cùng rụng hết
Thơ bay về trời chui vào tim người tan vào cõi mênh mông.
Chân thành thắp nén hương tiển tài hoa về với vĩnh hằng .
Viếng Phạm tiên sinh.
Ông đi ông nhặt lấy ông !
Rong rêu phủ kín, nổi trôi giữa bùn.
Phơi vào ngày tận tháng cùng,
Đời mong rũ sạch bụi mong rũ đời…
Ông đi bỏ lại bên đường
Một cây nến cháy giữa rừng xương khô.
Thời gian bật khóc bên hồ
Và con chim trắng dưới mồ bay lên.
Ông đi ông nhớ nhặt thêm,
Bàn chân trơ ngón kêu tên giữa đường
Chân trời có bộ mặt cười,
Hay là bộ mặt đười ươi giống người…
Lỗ Bình – 5/09
…Tiễn ai ngâm khúc hoàng triều,
Nghe non nước cũ tư bề tịch liêu.
Bến xưa sương khói tiêu điều
Thềm trăng rớt mộng, liêu xiêu bóng về…
( Viếng hương linh Phạm phú Hải )
5/09
Đã tan chưa? Nắm xương buồn
Câu thơ tai biếng rát nguồn bình minh
Sống là tử, chết là sinh
Hồn kêu âm lẻ, chuông rền cõi u
Mời nhau một chén rượu mù
Nhớ hai con mắt tội tù nhìn trăng
Hư không là chốn vĩnh hằng
Trăm lần tóc rụng xuống cằn cỗi khuya
Bứt râu nhớ bữa quay về
Mới hay mộ địa bên lề nhân sinh
Hàng hàng xương trắng tụng kinh
Bớ người ơi! Cõi nhân tình hẩm hiu!
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Nhớ anh và nhớ rất nhiều Quảng Nam.
Nắm xương thi sỹ tan rồi
Phạm thời thi Phú, Hải thời tỉnh mơ
Nắm xương thi sỹ tan rồi
Điên thời thi tỉnh tạm đời phù tơ
Một người Quảng xin thắp nén hương cho một người Quảng
Anh ra đi trên vùng gió sống trội
Ám thị tất loạn là giấc mơ hư thực và ảo ảnh
Tình yêu của anh bóng bay trên sự mơ tưởng.
Con đường anh thấy chúng dài
Dài như câu thơ Phạm Phú Hải viết vội trên mảnh giấy vụn màu vàng ố
Với con cá Hà Lan tung tăng với đám rong xanh lạ. Thức ăn chữ anh thả vào đó.
Ngày tuổi thơ tôi với anh là khuôn mặt lạ
Đôi mắt sáng và chùm râu đen đốm. Đêm rít hình như khói ảnh
và sự trắng tóat kêu gọi anh đi xa…
Đêm…bao kẻ viếng nén hương
và dòng thơ Phạm Phú Hải lát lên nỗi đau tiếng gọi thi sĩ
Xin hương hồn thi sĩ Phạm Phú Hải
trở về miền cực lạc cõi thơ.
tưởng tiếc phạm phú hải
hết mê loạn tâm thần phân liệt
hết trầm luân trong cõi vô thường
dòng thơ tinh huyết đoạn trường
đọc lên tưởng tiếc khói hương ngậm ngùi
bắc phong
Đất quảng nam hồn thiêng mộ địa
Bủa vây trập trùng tinh thể máu xương
Cuộc tồn sinh dẫu chuân chuyên vạn nẻo
Nấm mồ sâu giải thoát khối bi sầu.
Xin thắp một nén hương cho người mới gặp mặt, mong ngày sau hội ngộ thiên thai…