Bài đã đăng của Trần Khiêm
Em ♦ Hãy xa chàng
Em trần trụi
Không mục đích
Ráo hỏi tàn tạ
Thản nhiên như tiếng vỗ mông
Đều đặn giữa bóng đêm nhân đạo
Mấy đời biển cứng
Có ai đứng trơ trọi trong thung lũng chó
Giọng hú của dân thiểu số
Vỗ tay xuống thần kinh của cát
Làm rối tung hiểu biết
Thành phố ♦ Thung lũng nằm sấp
Mắt trời như mắt trẻ
Giữa những chuyến xe
Bập bẹ học tiếng kêu the thé
Của những nhà sưu tập luận điệu
Màu áo thiên đường
Em gọi tên anh nhưng chẳng trúng
Vì anh không mù được nữa
Em thiên đường trắng trên đường nâu
Tháng bảy ♦ Mắt sầu
Tháng Bảy mưa đồi bại
Mưa đâm vào hình hài
Thành muôn triệu lỗ tai
Nghe tuổi đời rớt vãi
Đà Lạt
Đêm về, thành phố mộng du. Mưa đã tôn giáo chính nó ở khắp nơi, nóc nhà thờ, cầu tiêu, quán nhậu. Mưa sáng tạo ra loài người. Mưa ban kí ức cho loài người, cả những kí ức về vận mệnh của ánh mắt lao xao man dại của trẻ em miền thượng.
Tẩm xăng rồi làm tình với lửa
-Đại gia bắc kì dám nghĩ dám làm: nghĩ mình là chó
-Yêu một cô gái, được khuyến mãi 2 màng trinh
-Tẩm xăng rồi làm tình với lửa
Gió lộng òi oèn
Con chim mùa đông hót âm ột
Trời mùa đông xám i e
Cỏ lá mùa đông mắc dịch oèo uàng
Tôi đi lượm rác mệt è ề
Nhạc tình im lặng
Này em bóng đen
Gần anh như nỗi nhu nhược trần truồng
Sợ hãi
Gần anh như chẳng phải là mục tiêu của anh
Thuốc
Khi mặt trời ngộ độc khí quyển
Căng cứng nhiệm vụ phá đám ước mơ
Hóa thành tòa nhà cao hơn nửa thế kỉ
Đựng đầy trực giác vĩ mô
Torres ngồi dự bị
Rửa họng ở chung cư Ngô Gia Tự
Em ngã ba tượng đài
Em cơm hộp nhà thờ ngã sáu
Em hết sảy mi cong rau muống
Vũng sình
Nỗ lực hiện thực mình suốt cuộc chảy của mênh mông
Rồi trở thành món nhậu của đám bạn kiếp sau
Lũ bạn chưa từng mang ơn và trao ơn và nguyền rủa
Sớm mơi tắm nước Hậu Giang
Sớm mơi tắm nước Hậu Giang
Út nhỏ mơ màng đã biết
Cá linh bơi ngửa trong lòng
Há mỏ chờ bông điên điển
Trình diễn
Hãy xem tôi trình diễn thú tính
Lỗ tai tượng đất mọc đài hoa
Những điều vô nghĩa sa sút ý nghĩa
Tình tự kỉ
Trong bóng đêm, ở truồng, mũi bóng
Hạ bệ nhau giữa hiện trường không có liên lụy của vải vóc
Rồi giả bộ té xuống vũng tương cay nóng màu mè của trạng thái
Nữ Nhi Hồng
Nhưng đâu, làm gì có một hành tinh nào khác trên vũ trụ nhỏ nhen ích kỉ này. Những ngôi sao chỉ là những dấu chân vặt vãnh của chính hắn mà thôi.
Sau những chuyến lưu lạc đầy dụng ý của ai đó không phải hắn và cũng không phải em, hắn lại trở về tìm em.
Làm đĩ không mục đích
Tay cầm nắm huy hoàng
Tọng vào trong cổ khan
Tay cầm nắm que nhang
Cắm vô não độc tài
Huế ẩm
Vì sao em lại hát?
Giữa đời ta đói khát nhiệm mầu
Ăn dư vị của ngày xanh
Những chuyện kể hiền lành ít muối
Em và tui
Em mở chốt nách em
Thịnh soạn dọn đường chở rượu qua thành phố
Cái miền đất này có cánh đã lâu
Con mắt sau song chuồng bỏ thân thịt ra đi
Mắt kể
Đó vàm sông lạnh ruột hoàng hôn
Tuổi mười sáu bồn chồn đúng hẹn
Vì đúng hẹn mai sau ứ nghẹn
Cắn răng tứa tuỷ vị tanh rình
Giấc ngủ hẹp
Trời mưa kinh khủng lòng
Tôi bóp một con sông
Trong vạn điều như ý
Có một triệu hàm oan
Cái lưỡi ngào
Lượm được cái lưỡi của ai bị rơi rớt ngoài đường
Gói tặng em làm quà sanh nhựt
Đừng có mừng reo như trẻ thơ
Tôi còn sau lưng anh
Một đàn bò mệt mỏi
Soạn lòng cúng cho ai?
Cánh chim mùi sắt vụn
Cong cớn cổ hình hài
Đêm
nếu, nếu, nếu, . . .
những dòng nước được uốn cong bằng một lỗ đen kì thị
nếu, nếu, nếu, . . .
một tôn giáo bày bán lòng trắc ẩn để giải khát cho đám kiến lửa của cung điện đại mạc cỡ bự
Cô gái đẹp miền quê
Cô gái đẹp miền quê
Giấu nguyện thề trong mắt
Ngọn lau đội nón cỏ
Ngó bò đi không về

Bình Luận mới