Sau khi làm tình với cha trong mơ, cô ấy phấn chấn, đi chợ.
Thế mà, buổi tối, cô ấy đau bụng như trúng thực, tưởng như chết đến nơi. Nhưng cô ấy không đi ngoài. Cô ấy đau như bị động thai, vật vã quằn quại. Cô ấy bò ra khỏi giường, trườn mình tìm điện thoại mà cô để đâu đó. Ôi nó không có trên bàn, không biết ở cái túi nào. Rồi cô bấm số, hổn hển gọi anh tới, giữa đêm.
Anh ngái ngủ nghe giọng cô rên rỉ. Cô khóc khan. Em đau lắm, em sắp chết rồi. Em muốn nhìn thấy anh. Hai tuần nay, họ chưa gặp nhau. Cứ lần nào vắng anh lâu, cô lại mơ làm tình với các bạn gái hoặc với cha của mình.
Cô cứ nôn, cứ nôn mà không có gì trong miệng ngoài nước dãi, nước dãi đầm đìa. Anh đến nơi thì cô ngã gục xuống bên cái chậu màu xanh, toàn nước dãi dính nham nhở.
Cô không hiểu sao cô đau bụng thế, như bị tra tấn vậy. Cô hình dung ra những kẻ say đắm cô đang đánh đập cô, huỷ hoại cô vì sự dửng dưng của cô. Cô hình dung, trời đất trừng phạt cô vì những giấc mơ, những ẩn ức bệnh hoạn.
Lúc đau đớn cô chỉ nhớ lại buổi chiều hôm nay, thật hoan hỉ. Cô thấy chuối xanh bio, cô mua để nấu với ốc và thịt ba chỉ. Cô nhớ đến món chân giò, thế là cô mua một cái giò heo, một cái giò cừu để nấu kiểu Thái. Chả hiểu sao cô thích gặm chân giò, món ăn chỉ toàn da và xương. Gặm chân giò là một khoái cảm của cô. Cô có thể thoả mãn làm tình với anh trên đôi chân gầy đầy xương của anh.
Cô chìm vào giấc ngủ, cho đến sáng hôm sau, thức giấc, như mọi ngày bình thường khác.