Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Viết ♦ Thơ Là ♦ Cuộc Sống

0 bình luận ♦ 27.10.2011

 

 

 

Viết

 

viết
bao giờ
ban đầu
cũng là một lời phán xét.

 

 

 

Thơ Là

 

thơ là
một người đỡ đẻ.

 

 

 

Cuộc Sống

 

          giá vé này
          dành cho bất kì ai
 

1.

ở nơi đây
không có gì để sở hữu
nên người ta tha hồ giữ lại
những thây ma, giấy vụn, xác chết
những dấu ấn và kí ức
tha hồ giữ lại
những cuộc hành hình và chôn cất cuộc sống
khi thức hay khi mơ.

 

2.

xin bạn đừng lục lọi linh hồn tôi
như một con chuột chạy khắp căn nhà
trống không này
xin bạn đừng để lại đây dấu tích của cuộc đời bạn
cuộc đời mà tôi đã dành cho bạn một cái hốc
cho bạn ra và vào

cho bạn chờ đợi và sống trong cuộc đời tôi
mà không làm tôi bật khóc.

 

3.

có những kẻ như thế trong cuộc đời bạn những kẻ
mà họ đi ra và vào tới lui
nhìn và chào bạn
mọi lúc
mọi nơi
lục lọi và tra khảo bạn
coi bạn như một nạn nhân
trong nhà tù
đó không phải là cuộc sống
đó không phải là những kẻ công an
những tên đồ tể
những tên cướp giật
những người luôn canh chừng bạn
như bố mẹ bạn.

có vài kẻ như thế
cố nhắc bạn
đó không phải bạn bè hay người thân bạn không phải những người tình.
những kẻ đó
cũng không còn bên trong bạn nữa

những kẻ đó
chỉ là không thể ra đi

 

4.

đôi lúc trong mơ
tôi tự hỏi hình dáng thật sự của một bông hoa hồng
khi nở trong nước
hay máu khi nó có thể nở
dường như thắm hơn trong những nơi gớm ghiếc

thì nó có điều gì đang nói
thì nó có điều gì đang cố gắng trải ra
thì có điều gì đó
nó đang tố cáo

tôi là một bông hoa hồng?
tôi là một bông hoa hồng?
tôi là một bông hoa hồng?

cái đẹp chà đạp thế giới.

 

5.

một vài kẻ như thế
trong cuộc đời tôi những kẻ đánh cắp trí nhớ tôi
niềm tin và thải hồi đi đồng loại.
quăng tôi vào cô độc

có vài kẻ như thế trong cuộc đời tôi nhìn tôi
nói với tôi trò chuyện và tưởng tượng cùng tôi họ rọi những ánh sáng yếu ớt lên con đường
mà tôi sẽ đi những con đường mà họ
chưa bao giờ háo hức hơn thế để được chạm đến

có vài kẻ như thế
luôn thúc giục tôi lên đường
trao cho tôi một tình yêu
tôi không còn là nô lệ
trao cho tôi tình yêu
không cần nhiều lí trí
trao cho tôi dòng máu mà tôi không cần phải
tước đoạt của bất kì ai.

 

6.

từ căn nhà này tôi nhìn vào thế giới của tôi
từ độ cao này tôi nhìn xuống đáy thẳm của tôi từ đỉnh cao này
tôi nhìn lên bầu trời của tôi

từ độ cao này
từ độ cao của những trang giấy
và cái miệt mài trôi chảy
những con chữ
đã sản sinh ra cái thế giới và thực thể tôi

chúng có đó
chào mừng tôi

 

7.

tất cả những giỏ hoa này
cùng màu sắc
của những loại hoa này
những ghi chú
đã được tặng trước khi nó đến

và vấn đề là ta phải giở ra
và vấn đề là ta phải làm bung nở nó
tìm trong khe nứt của đêm vô tận
một hình hài

tôi nói như tôi viết
tôi viết như tôi được sinh ra
tôi được sinh ra như tôi được chết

 

9.

những kẻ đó nhìn tôi nhìn cái cách tôi sống và hoạt động
những kẻ đó
chưa bao giờ nhìn thấy tôi

những kẻ nhìn thấy tôi
là những người được tôi nhìn thấy.

 

10.

trong bóng đêm vô vọng của thành phố này
trên những con đường trải đầy máu và rác
dưới những bóng điện treo những trái tim vào ban đêm
bầu trời đầy cú, dơi và tội ác
trong những con hẻm ngột ngạt nước cống
những căn phòng đầy phân chuột này

thức ăn chỉ là một trang giấy trắng
một trang giấy trắng như lồng ngực vừa được
sinh ra
ta đặt một trái tim vào

 

 

 

.

bài đã đăng của Lưu Mêlan

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)