tôi đợi linh hồn mình trở về
sau chuyến hành hương nó đi thăm từng ngôi mộ,
ở từng xóm nghèo những ánh mắt xa những vùng bị xóa
từ kí ức vằn vện
nó thu lượm vào
tôi đợi linh hồn mình sau chuyến nó đi xa
mà thời gian nó để lại chỉ mình tôi nhận—sự đe dọa, mất mát, sợ hãi
như cầm cây nến đợi tiếng cầu kinh
tôi đợi linh hồn tôi về
để tôi
giọt nước mắt nó
bàn tay và lãnh thổ nó
tôi đợi linh hồn tôi về
để ấm áp để nó ra đi để sự chia sẻ
không còn ai
không còn ai trên trái đất này
sẽ chờ đợi nó
từ đất từ quá khứ hiện tại và chút ít tương lai mà tôi
nhận ra nó
trên xác người trong sự hối tiếc trong một mát mát không gượng dậy nổi
tôi đã đợi lâu lắm tiếng nó nói
nụ cười và sự bình thường ăn uống mà nó phát ra
hai đồng điếu hai bên
cả gương mặt tôi, sự hài hòa thể xác mà nó nhập vào
trên con người đi—đến
từng người xa lạ
tôi đợi linh hồn tôi
từ những trang giấy trắng cây bút và những lời nó
nói thoáng qua, như một tia mắt ngoái lại nhìn
tôi lượm dần
như giữ chút ánh sáng
rọi qua viên ngọc đang ẩn núp sợ mùa đông
như sợ sự yếu đuối mà khó khăn cuộc sống này hình thành nên được
tôi đợi linh hồn tôi về từng chút rồi đi
có thể nó chết ở một vùng nào lạ trong tay tội ác
hay trong nước mắt một người đàn bà
tôi đợi đứa con tôi
ra đi và trở về
trở về rồi lại ra đi.
.