một quê hương bị ép xác
tẩy trắng bị vứt ra bị đóng gói bị cắt ghép bị hủy bỏ bị đốt bị mang đi
bị gói
nằm im trong quên lãng
một quê hương không tiếng nói không âm thanh không con người
một quê hương không xứ trú lênh đênh trên biển
trên sa mạc trên bán đảo trên núi tuyết
dưới hầm mộ
quê hương quê hương
là tiếng yêu mê say đầu tiên tôi biết
sự biền biệt
khúc ca
là một đống từ vựng phân rã
I-A-I-A
như cát từ đá
như bụi từ đất
bay lên
quê hương trên đỉnh đồi
đỉnh thiêng
như tàu ma vọng
kiếm tìm phi hiện thực
phải giở bao nhiêu trang?
để thấy xác nguyên vẹn dân tộc mình
va vào bờ lịch sử và biến mất?
một ảo ảnh.
tôi rồi sẽ nuôi
dòng máu cuối cùng ấy
xuống những trang viết này?
nơi nào đó
khi nào đó
I-A-I-A
hoang dã, thế giới lặp lại tất cả những trò kịch này.
khi xé mọi mảng óc ra
mặc nó tự hoạt động
ở những khớp nối bất lực
liệng đi đôi tay và mọi suy nghĩ
vào lửa.
khi đặt những dòng chữ vào cơn phẫn nộ
khi gieo vào chúng nghi ngờ
hay chúng lao vào
bằng những vết thương lây lan
khi ngồi đối diện
và cân nhắc
sự khùng điên, ám ảnh, bế tắc
không thể lành giữa chúng tôi
một sự phản động, phản trắc, phản bội
một sự đầu hàng.
khi mọi thứ bắt đầu và kết thúc như một đống sắt vụn
vứt đầy sọt rác rồi lượm ra đọc lại
dưới chút le lói điện đường vào nước mắt
khi những tâm hồn thành một trò lego
không biết đích hay đầu
như thế nào
hoảng loạn chạy ra sao.
khi đó
thơ tồn tại trong lòng tôi
nguyên hình hài của nó.
là một khái niệm
về máu
về con mắt
một lỗ hổng
hoàng hôn là một khái niệm
về sự xuôi tay
cưỡng bức
khu của đàn bà
cần bước qua
hoàng hôn
lao triệu năm trước
khi sơ khai vang lên những tiếng nói đầu tiên
của vũ trụ.
có lẽ thế
nó luôn nói với tôi
“Nào! ngủ ngon nhé quỷ dữ
đêm đang đến.”
.