rồi cũng lạ
buổi sáng tan đi
trong cái hồng cầu của nó
chưa kịp nở.
chỉ có những đám mây
rồi cũng lạ
những con người đi qua tôi
chưa kịp nở điều gì
họ đã biến mất
thế giới mênh mông
chỉ có mình tôi tồn tại
làm bạn với chính mình
đằng kia
thời gian làm đích
với cái vẫy tay đầy mê hoặc mệt mỏi của nó
Tận cùng một vầng không gian
nhiều khi
đi qua một cánh hoa
thấy mình chết lâu hơn nó
cả khi rụng xuống, xoay đường nhẹ, rất nhanh
Cái đẹp của nó cũng mang ý nghĩa gì đó
giống sự sống nơi tôi
chênh vênh
thèm một bầu vú
mút cho cạn cuộc đời
để rồi được trở về, như một bào thai, bé nhỏ, xa xôi.
ngủ sau một sườn núi.
.