Trang chính » Chuyên đề Ma, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Xe

0 bình luận ♦ 4.11.2020

th (13)

Thằng ngốc này không biết điều gì cả, sau một chuyện hãi hùng như thế thì giờ đây tôi chỉ muốn ngủ một giấc để tỉnh dậy sẽ khỏe khoắn hơn. Nửa tiếng trước tôi đã bị gã đánh thức một lần rồi. Tôi mất giấc ngủ và thế là phải tiếp chuyện với gã. Khi cơn mệt đủ rã rời để chín muồi một giấc ngủ ngon thì tôi gục xuống ngay. Chưa được nửa giây thì gã lại gọi dậy. Lần này gã hỏi tôi giờ.

“Mày nghĩ tao giấu được đồng hồ vào quần lót chắc.”

“Mày đoán xem mấy giờ rồi.”

“Trời còn lâu mới sáng.”

Tôi không ngủ lại nữa. Cái vỗ vai của tên bạn khiến tôi tỉnh hẳn. Gã không tựa vào thành xe nữa mà nằm lăn ra sàn. Gã gối đầu bằng tay rồi cứ thế nhìn lên bầu trời mù mịt mây đen. Lúc mây rẽ mỏng ra, tôi thấy những ánh sao đang lập lòe trên nền đen. Đường quốc lộ, lâu lắm mới lại thấy một bóng xe đi qua, mảnh trời này đủ bao la để xa xỉ thời gian bằng việc nằm đếm từng ngôi sao. Tôi mong một vì sao băng thật lớn cắt qua đây, chẳng cần một nguyện ước nào, tôi chỉ mong được thấy sao băng, một đường chém thật dài, thật sáng cắt đôi bầu trời trong giây lát ít lâu trước khi tan thành đêm.

Gã không ngủ gì cả. Trời chỉ hây hây gió nhưng gã đang co ro, gồng cứng cả đôi vai. Chả lạ tôi còn cái áo phông mỏng để tránh gió, gã thì bị lột trần, may là chưa bị lấy đi cái quần. Thọc tay vào túi, tôi chẳng vớ nổi gì ngoài mấy sợi chỉ bị bục ra.

“Chó thật.” – Tôi hét lớn.

“Chửi làm khỉ gì nữa.” – Gã nói.

“Tao mà gặp lại thì sẽ đấm vỡ mõm bọn nó ra.”

“Cứ biết thế.”

Tôi đứng dậy rồi lại ngồi bệt xuống. Chúng tôi đang ở sau mui xe cơ mà. Đường phía trước không đẹp vì tôi đã bắt đầu thấy xe dốc xuống. Một cú sảy chân là đủ tôi văng khỏi xe. Người tài xế sẵn sàng phanh xe lại nhưng thật ngại nếu quấy quả ông ấy, để hai kẻ không rõ lai lịch lên xe là đủ phiền hà rồi. Lúc tỉnh hơn thì tôi lại thấy mình phải làm cái gì đấy. Nhìn mãi bầu trời thế cũng chẳng tích sự gì.

“Mày thử nghĩ xem bọn khốn kia sẽ mừng đến thế nào đây?”

Gã chẳng nói gì. Tôi hỏi vài câu, gã vẫn im lặng. Xe lao một mạch xuống con dốc rồi đi chậm lại. Quanh đây chẳng thấy một hộ dân hay trạm thu phí nào, nhìn quanh chỉ thấy lờ mờ những bóng cây, ụ đất, một vài bia mộ ngoi lên ở các thửa ruộng hoang. Thành xe cứng quá, chứ không thì tôi đã có thể dựa đầu, nằm soải cho đỡ mỏi. Nửa tiếng trôi qua kể từ lúc tôi bị gã đánh thức. Đường quốc lộ về đêm ít xe qua lại quá, vừa nãy có một chiếc xe tải đi ngược hướng. Cũng như chiếc xe mà chúng tôi đang ngồi lên nhưng kín đáo và ấm hơn vì là xe chở hàng, xe này mui trần, lại bẩn vì dùng để thồ gạch.

“Mày sợ chết không?” – Lại thêm một câu nói ngớ ngẩn nữa của tên bạn.

“Thế mày nghĩ có thằng thích chết à.”

“Tao chẳng biết nữa. Sau vụ vừa rồi tao thấy mình chết đến nơi.”

“Ờ. Mày bị ăn đòn nhiều nhất còn gì. Cũng là mày ngu hơn tao. Lúc ngã xuống cứ nín thở, vờ chết là bọn nó chuồn ngay.”

“Tao không leo cây đâu.”

“Tao biết chứ.”

“Tao không bỏ mày đâu. Mày từng…”

Tôi không tiếp chuyện gã nữa.

Chắc người tài xế sẽ không nói với về hai kẻ lỡ đường vốn đã quá hãi hùng sau khi mất hết của cải. Bọn cuồng đồ đã lẩn đâu mất. Tôi mong người tài xế sẽ giữ miệng vụ này. Số tiền đấy chẳng đủ lớn để phải làm to chuyện. Ba lô ngoài quần áo, một ít đồ cá nhân mà tôi tin rằng lũ đói khát kia sẽ tận dụng cho riêng mình thì chỉ có cái Ipad là đáng giá. Hai chiếc xe máy chúng cưỡi lên sau khi phá được khóa cũng chẳng phải của tôi. Cái xe tôi cuỗm của người khác, xe tên bạn tôi cũng vậy. Đây là chuyến đi hoang xúi quẩy nhất trong từng ấy năm. Cha tôi chắc đang lùng tôi khắp nơi. Tôi trốn nhà đi sau khi moi sạch tiền trong két. Tóm được tôi, ông sẽ dần tôi một trận nhừ tử. Chưa nghĩ đươc cái cớ nào đủ hợp lý để tránh khỏi cái thắt lưng da của cha thì tôi lại buồn ngủ.

“Mày mệnh mộc hả.”

“Hình như thế, tao đang buồn ngủ đây.”

“Đừng ngủ. Tao mệnh hỏa đấy.”

“Thế thì sao.”

“Tao đốt mày mất.”

“Thằng điên, hết chuyện nói rồi à. Tao buồn ngủ lắm, mày cũng ngủ đi.”

“Đừng có ngủ. Ngắm trời sao với tao đi…”

Trời trở lạnh, sương buốt ờ mắt, nhìn lên chỉ thấy sao rơi. Bầy sao di chuyển chẳng theo thứ tự hay một chu kỳ cụ thể, nhiều viên sao trốn vào trong mây như để tránh bị nhìn thấy, mấy ngôi sao khác trôi ngược chiều nhau. Mảnh sáng chập chờn quanh trời đen như những cánh bướm bị châm lửa. Lúc này mà có một cái ống nhòm thì thật thú. Xe tải đi chậm hơn rồi. Ngọn đèn phía trước xe vẫn sáng rực. Nhỏm người cao hơn tôi thấy con đường ở trước, tốc độ này phải đến sáng mới về thành phố. Gã đang co ro lại vì lạnh. Gã ở trần, tôi còn có áo để mặc, nhưng tôi chẳng dại nhường cho gã. Nếu hai bọn tôi ôm lấy nhau thì hẳn ấm hơn. Hai thân nhiệt là quá đủ để sưởi nóng màn sương đêm. Nghĩ thế chứ tôi không làm, chẳng hay ho gì, tôi không chịu được mùi hôi nách của gã. Tôi gọi với tài xế thì ông ta chỉ im lặng. Ông ấy kéo vô lăng, xe tăng tốc.

Một lần nữa, tôi lại thức giấc khi vừa mới lim dim. Vẫn là gã. Lần này gã không đập vai, nói vào tai tôi như hai lần trước. Tôi bị giật thức bởi tiếng than của gã. Đêm vén hết trăng sao nên tôi không thấy rõ mặt gã.

“Mày từng trả nợ giúp tao.” – Gã nói.

“Ờ, mày cũng hoàn trả tao rồi còn gì.”

“Mày tính cả lãi. Những 50%.”

“Thì sao.”

“Chúng ta là bạn cơ mà.”

“Thì sao nào.”

“Chẳng sao. Ít nhất thì lúc đấy còn thằng như mày bên tao.”

Xe đi thêm một lúc, gã lại hỏi.

“Lúc mày vờ chết, tao sợ lắm.”

“Và thế là mày nằm đè lên tao để gánh trận đòn của bọn chúng.”

“Ừ.”

“Mày dốt lắm.”

Gã không nói, một lúc thì gật đầu và lẩm bẩm một mình. Tôi ngáp dài. Chẳng biết đã bao lâu khi xe chạy. Đến tôi chẳng còn hứng thú gì với mấy ngôi sao. Hai chúng tôi bắt chuyện thêm một lúc nữa rồi dựa lưng vào thành xe. Vẫn còn vài viên gạch trên mui xe. Chúng đều bị nứt vỡ, tôi còn thấy cả sỏi và cát. Cái xe tải này vì lí do gì lại chạy vào thành phố nhỉ? Không lẽ trong thành phố có lò gạch nhưng tôi chưa thấy ai lại chở gạch từ thành phố đến tít tắp ngoại ô cả. Từ lúc lên xe thì người tài xế chỉ chuyên chú vào việc lái xe. Ông ấy chẳng dừng xe ngoái đầu lại phía sau lấy một lần. Tôi không nghe ông ấy hỏi hay nói gì. Mấy câu hỏi của tôi ông ấy phớt lờ.

“Mày ngủ hả?” – Gã chợt hỏi tôi.

“Không.”- Tôi đáp.

“Đừng ngủ.”

“Có chuyện gì hay thì kể đi. Mỏi lưng quá.”

“Mày từng làm tình với bạn gái tao phải không?”

“Có chuyện gì vui vui thì kể đi?”

“Mày từng làm thế phải không?”

“Sau này mày tính làm gì.”

“Mày và cô…”

“Chỉ là chơi bời.”

“Mày cố tình hay…”

“Con ranh đấy chả lành như mày nghĩ, tuần mày vắng nhà, nó hay gạ tao đến phòng.”

“Tao tin mày.”

“Thật sao.”

“Bởi tình bạn…”

“Ồ, cảm ơn tình bạn.”

Gã cười. Tôi quay đi, gạt mồ hôi trán, hít thở như bình thường.

Xe tải đi êm và chẳng một lần xóc dù hai bọn tôi ngồi ở sau mui. Người tài xế mặt trông thế nào nhỉ? Tôi hỏi gã và gã chỉ lắc. Tôi tiếp tục nhìn người tài xế qua lỗ cửa nhỏ. Một cái lưng to bè án ngữ buồng lái. Ánh sáng không đủ để tôi thấy màu áo ông ta. Một cái mũ rộng vành đã chùm lên và phủ mất mái tóc ông ta, loại mũ nan, đan bằng các nan tre. Tôi không chắc về việc ông ta có râu hay có bao nhiêu mụn cóc, tuổi ông ta đáng gọi là bác hơn là ông. Phải trả công người tài xế thế nào nhỉ? Năm trăm ngàn hay một triệu? Tôi nghĩ chẳng cần nếu ông ấy không đòi. Tôi mệt hơn và vừa gục xuống ngủ thì gã lại hô to một tiếng khiến tôi giật bắn mình.

“Tao vừa mơ mày ạ.”

“Mày còn ngủ được một chút, chứ tao thì bị đánh thức rồi này.”

“Tao mơ thấy lũ bạn của tao.”

“Thế thì sao nào.”

“Mày biết tụi nó chứ.”

“Biết.”

“Mày ở ngoài.”

“Cho rơi tao hả.”

“Thật qua quắt nếu để mặt mày lọt vào đấy. Lũ đấy dễ tin người nhỉ?”

Tôi im và gã lại nói.

“Tao toàn nói láo nhưng chúng lại tin.”

“Ý mày là chúng ngu cả.”

“Ờ, thì…”

“Chúng không khờ đâu mà chính mày.”

“Nghĩa là chúng biết tao nói láo.”

“Không ai đi xem xiếc hề, hài kịch với bản mặt nghiêm túc. Này nhé, rõ ràng mấy trò diễn đầy đều để lừa đi tiếng cười nhưng không ai muốn đứng ra tố giác, họ bỏ tiền để mua tiếng cười. Pháo tay chỉ là những cái tát đau.”

“Nghĩa là…”

“Ờ.”

“Vậy…Nhưng mà, tao thấy bọn nó…Không có vẻ thế…”

“Họ còn cần đến một chú tễu, để mua vui”

“Tao ngu quá.”

“Mày hiểu vấn đề rồi đấy.”

“Thôi thì, ít nhất còn mày.”

“Mày…” – Tôi không nói mà giữ tiếng lại trong đầu. Tôi không nhìn gã. Sau đấy gã cũng không nói thêm lời nào.

Xe chợt đi nhanh xuống dốc rồi dừng lại đột ngột. Tôi hỏi người tài xế thì ông ấy vẫn im lặng. Xe đã dừng hẳn rồi. Xung quanh vẫn tối. Nơi xe dừng bánh là một rìa vực. Tôi hoàn toàn không biết chỗ này. Đâu phải đường về thành phố chứ. Tôi cũng chưa nhìn thấy nơi nào giống chỗ này cả. Theo hướng bản đồ thì không có chỗ này. Người tài xế đi nhầm đường hay đây mới chỉ là trạm dừng, xe còn đi tiếp nữa. Tôi hỏi và người tài xế vẫn ngồi yên trong buồng lái.

“Trời sắp sáng.”

Tôi nhìn lên trời thì thấy mây đen bắt đầu tản hết đi. Sao lặn hết. Trăng cũng lặn. Nhiều đường sáng ló dần ra từ phía chân trời. Nhiều đám mây đen bò đến vùng chân trời rồi từng khóm hoặc tan biến dần hoặc được tưới thành màu trắng. Mặt trời sắp ló lên rồi. Tôi đã thấy chút nắng.

“Mày ngủ được rồi…” Gã nói, liếc nhìn tôi. Tôi không hiểu ánh nhìn đấy. Miệng gã hé ra thành một nụ cười, đột ngột, gã đẩy mạnh tôi khỏi mui xe. Tôi bám được một bàn tay vào thành xe. Gã gỡ từng ngón tay tôi ra. Một cú đạp tống mạnh ra. Tay tôi bầm máu và tuột khỏi thành xe. Cả người tôi nhẹ bẫng, rồi lún hết xuống miệng vực. Tay tôi quờ quạng nhưng không bắt được gì. Màu đen lại một lần nữa nuốt tôi vào. Không thấy gã, cũng chẳng thấy xe. Vì tôi đã rơi xuống sâu quá rồi hay vì xe đã chạy mất mà tôi thấy đỉnh rìa vực trơ trọi thế kia. Mắt tôi nghỉm vào đáy vực và tôi thấy mình như bị hút vào chốn hư không. Một khe sáng phải không. Tôi lấy ngón tay chọc vào, rồi xé ra. Màn ánh sáng khoét rộng. Tôi xé thêm. Như một cánh cửa giấy, bức màn mỏng phía trước bị phá tan nát, rồi ánh sáng tràn trề đổ lên tôi như một bức màn nhung. Sau đấy, cả người tôi giật bắn lên. Nhiều tiếng nói quanh đây. Tôi chưa nhìn rõ ngay. Muốn kêu lên nhưng miệng tôi đã bị thứ gì đấy nút chặn lại. Mắt tôi mở từ từ trong tiếng vỗ tay và thấy trước mắt mình là một bức tường trắng, nhiều bóng áo trắng đứng quanh tôi, tiếng vỗ tay sột soạt trong chiếc găng trắng, ai nấy đều đeo khẩu trang, những con mắt lạnh lẽo màu băng. Phía cửa sổ có một chiếc bóng rất mờ, cái miệng khuyết khỏi hàm đang cố ra dấu thì bị một bàn tay dúi đầu xuống, nắm tóc lôi đi. Tôi chỉ kịp liếc thấy cái mũ nan rộng vành của người tài xế thì ô cửa bít lại bởi một người áo trắng, tôi chuồi lên định bò ra ngoài thì họ giữ tôi lại.

“Còn định đi đâu nữa.” – Kẻ đứng trước tôi nói vậy.

“Để tôi đi, có ai đó ngoài kia.” – Tôi nói.

“Nơi đó không dành cho cậu…” – Kẻ đó nói, chậm rãi kéo chiếc khẩu trang xuống “Và nơi này cũng vậy.” Trong sự hãi hùng nhuốm đen dãy tường trắng, tôi không với được khuôn mặt mình đã đánh cắp, bởi sự khôn ngoan đã sơn huyết màu lông trắng, không còn chuyến 30 đồng bạc. [1]



[1] Liên quan đến kinh thánh, kẻ viết chỉ chú giải đến thế.

bài đã đăng của Tru Sa


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)