Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Ngày Dài

0 bình luận ♦ 4.09.2019

Tôi dậy đúng giờ. Đồng hồ báo thức chưa gõ chuông. Tôi bóc tờ lịch đầu tuần. Bữa sáng không hề cầu kỳ. Nếu tủ lạnh còn đồ nguội thì tôi khui ăn. Còn bánh mì thì tôi sẽ kẹp ăn cùng, hoặc chẳng cần. Nhiều hôm, tôi chỉ ăn mì gói. Ăn sống, hoặc nấu lên. Điện thoại reo chuông rồi tự tắt. Lười gập chăn, tôi khóa cửa và đi làm. Xe chạy vèo vèo, tôi cũng vèo vèo.

Thứ ba, tôi dậy đúng giờ. Đồng hồ báo thức vẫn im lìm ở góc giường. Chương trình truyền hình chẳng có gì. Tôi bật, chuyển kênh rồi tắt. Chuông điện thoại vẫn kêu. Một cuộc gọi hoặc tin nhắn.

Ra đường, rồi làm việc mười hai tiếng, không trễ một giây. Một ngày lịch trôi vèo.

Xe cộ đông nghịt. Tôi đi. Mấy người đi đường vọt qua nhau. Hết đèn đỏ, mỗi xe phóng về một hướng. Sạp báo mời chào tôi mua. Tôi vớ bừa một tờ. Người kia mở ví trả tiền thừa. Báo nóng hổi, toàn tin cũ. Một ngày trôi vèo.

Một hàng người rồng rắn. Họ đi quanh công viên, một vòng tròn ngổn ngang và trước đại sứ quán. Chẳng rõ bang giao của nước nào, chắc có nước mình, kiểu tô giới xửa xưa. Sáng, tôi thấy họ đi lại. Chiều muộn, tôi thấy họ rải chiếu, nylon và ngủ vỉa hè. Tôi cũng về nhà, chui tọt vào cái chăn còn rải. Một giấc dài, đến hôm sau.

Tôi nhỏm dậy. Sáng rồi. Điện thoại tắt ngóm vì quên sạc pin. Đồng hồ báo thức chưa đổ chuông. Đồng hồ treo tường nhích từng giây…Mười hai giờ. Tôi mở cửa sổ. Giờ hoàng đạo, lạnh, nhìn lên mặt trời không buốt mắt. Tủ lạnh mở ra đóng vào. Tôi ăn nhanh, rồi kết thúc bữa ăn. Tivi vẫn mở từ tối qua, tôi định tắt đi nhưng thôi vì vô tuyến đang mất sóng thêm một lần thôi nữa, tôi rút ổ cắm vì sợ tốn điện vô ích. Chăn trải dài trên giường. Mười hai tiếng làm việc. Tôi quên bẵng tờ báo mình mua ở sạp vỉa hè.

Đồng hồ báo thức chẳng đánh chuông. Cây kim chỉ giờ, phút, giây không nhích khỏi số sáu. Mấy con số khác bị quên. Tôi dậy đúng sáu giờ. Tôi nhìn lịch và bóc ngày cuối cùng của tuần. Hôm nay công ty được nghỉ. Tôi vệ sinh, ăn sáng rồi chui vào cái chăn trải xộc xệch trên giường. Cuộn chăn, tôi vùi tôi trong lớp vải bông. Chợt thứ gì đấy lóe trong đầu. Tôi nhỏm dậy, rồi chui vào chăn. Tôi rúc cả đầu, cả chân vào tấm chăn và nằm co lại. Trời không lạnh. Tôi tiếp tục co quắp. Chẳng ngủ, chẳng thức. Tôi đếm từng con cừu, từng cái cây, từng chiếc lá, từng người đi lại, chợt muốn đếm xương nhưng tôi có cảm giác một cái răng bõm khỏi lợi, đành thôi. Cái chăn cuộn theo thân tôi từng xoắn.

Rồi trời cũng sáng. Tôi nhỏm dậy nhưng vẫn mắc trong chăn. Chăn kéo hết đầu và cuộn theo cơ thể tôi, trong lúc vẫy vùng chui ra ngoài, tôi nghe tiếng người xé lịch đầu tuần.

bài đã đăng của Tru Sa


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)