T H Ơ . và cõi riêng này
gởi Trần Mộng Tú
ôm thơ vào cõi lòng son
vuốt ve . nâng niu từng con chữ
thơ là em . và tôi . và cuộc đời tặng dữ
tín hương đốt ánh trời sao
tóc sợi vắn dài . đêm qua thức mộng rì rào
thơm đến ngàn năm mỗi mỗi dung nghi trầm tú
mặt sáng rỡ và sen hồng rất nụ
mỗi nhón gót đi se sẻ mùa khang
như có đuôi mắt . dấu chim những giọt đàn
đêm sẽ nhớ khuya và ngày sẽ hát
có phải thơ lặng quyên hồn nhã nhạc
chặng bình yên ngất sóng hồ cầm
gió vực tề khúc thụy âm
thiếp mê chữ . Thơ . công án dõi đời bất tận
cơn gió khát chiều ran biển mặn
hoàng hôn ngún lửa tóc đồi xa
[ rũ xuống rũ xuống này tôi vẫn già ]
chiếc lá mù tăm sương ngậm cỏ
ngàn thơ ơi nước xiết giang hà . . .
HXS
oct . 06
——————————————————————————————————–
S Ẽ T Ặ N G
ai ?
da mầu tôi
ăn nắng em
một hôm đất sậm . buồn
thèm mưa xanh
nằm mơ
hạt bụi xuyên thành
mặt trăng xin kể chuyện đành lòng
xa
tôi đi
níu kéo giang hà
mà đêm phụ rẫy
tình qua bãi bờ
ở sơn tuyền . nhớ câu thơ
trăm năm phố thị
một giờ mất nhau
ở hồng mao
triệu nhịp cầu
đã vai sụp lỡ
chuyến tầu thất thanh
còi sương mấy điệu chưa thành
trên da vẫn
nốt chàm xanh nhịp đời
bây giờ
vành-nón-tả-tơi
nắng sao
nghe được giọng cười
đoan nghi
lòng dạ sắt son vẫn trì
kéo nặng nhọc một chuyến đi
ngựa . người
HXS
song thập không sáu
——————————————————————————————————–
T H I Ê N N H A I
mù ảm trên hai vai
ngọn đèn đường chột mắt
xe rất mỏng . trôi dài
người trồi lên một nấc
mỗi phân vuông hành động
hoàng hôn cuộc chiến buồn
một quả đồi lóng nhóng
một triệu mùa tai ương
thở cực nhọc . nghẹn cuống
cơn hen suyễn tứ thời
bài thơ giắt ở kẽ
chữ tập tàng bơi bơi
có khi chợt tắt ngúm
cái hình nhoè tang thương
có khi còn một ngụm
thiên nhai ở cuối đường
HXS
10/06