Category: Thơ
Đây- cách kể [một] chuyện tình
vâng!
tôi đã [cố lắm] điều chỉnh sự lệch lạc ấy
– nhưng! [rồi] đâu vào đấy
nghĩa là- ấn tượng [nhất] cũng lại nỗi chết
… thế mới khổ
Những bí ẩn
Họ gởi thư cho nhau
Ngày qua tháng lại dài lâu
Cuối cùng anh hẹn được
Gặp cô bên vòi nước quảng trường
Thân phận ♦ Hoa hồng
những mảnh vụn nát bét
khoái trá.
trên cõi đời
mình giẫm lên cái gì đó và bị cái gì đó giẫm lên
Lửa
Thủ lĩnh đám quân ô hợp
gấu ngựa bò tót hùm beo cáo chồn . . .
truyền hịch đốt rừng
và đăng quang phố.
tình người & tình chó ♦ hiện thực hiện
bi kịch của vụ chó nhà giàu
cắn chết người nghèo
không phải ở con chó
mà người
chủ chó, thanh tra, quan toà
Leo hồn ruộng ngô
Phơi năm lên đuôi đông – nhẹ xin em chân run
Nhẹ xin em hồn run – nhẹ xin em – nhẹ xin em – tơ chùng
nhạc không lời vang – nhẹ xin em ngân chuông Bùi Chu
– tỉnh đầu quạ đen – nhẹ xin em…
Đèo Cả
Sau mỗi trận thắng
Ngồi bên suối đánh cờ
Kẻ hái cam rừng ăn nheo mắt
Người vá áo thiếu kim mài sắt
Ông đưa sim tím vào thơ
thời những kẻ ác lên ngôi
văn nghệ phục vụ bằng lời dối gian
ngòi bút chân thật đấu tranh
ông mang tai họa Nhân Văn vào người
Vĩnh biệt thi sĩ Màu Tím Hoa Sim
Thi sĩ khóc không lệ
Chữ trừng mắt đêm thâu
Thân cong lưng thồ đá
Thơ thẳng lưng ngửng đầu
những dòng chữ ghép lại ♦ tử tế
những dòng chữ ghép lại
đứng cạnh nhau hôm đầu
anh cài vào em
vừa tối vừa sáng
vừa cổ điển vừa hiện đại
Mùa Xuân Căn Phòng Trạm Dừng
Tôi ngủ đêm đầu xuân trôi qua không biết
khuôn mặt một người bạn cười
giữa đám đông phấn trắng và lửa sáp
thành phố đang bắt đầu mùa kịch
Phải Tập Quen Với Những Điều Không Tốt
chẳng hạn như người ta không nói gì với mình cả
giữ một khoảng cách có ý nghĩa
hãy biến mất vào tấm gương soi
không thể phản chiếu trở lại
Thương nhớ mưa phùn Hà Nội
Em trình bày em bằng môi son má đỏ
Tôi trình bày tôi khật khưỡng giấc vụng về
Không có con đường nào cho chúng ta nữa
Quay đầu
Ngửa nghiêng bờ
Ru!
Rừng khẩu hiệu đẹp như nhãn thuốc
Dạy dân mình cách uống cách yêu
Để đẻ đàn con vuông tròn khối óc
Dẫu là cơn mộng ngủ tiêu điều
Trước cổng khách sạn
Em, kẹp nách một gã lanh mưu trở thành tài đức
trong khách sạn đi ra
Em, người phụ nữ – người tình của tôi!
Đã có lúc tôi viết cảm xúc thơ ngay trên lưng em
Bia bọt [một mình]
ngồi y chỗ đã ngồi ban sáng
[… lẩm rẩm] lại khui chai bia beck’s
trên bàn ăn [hiện hữu] bình hoa [cắm vỏn vẹn ba cành tulip đỏ sậm]
lọ đường vàng/ lọ tiêu
Tẩu Hôn Một Mình
Tôi để lại cho anh mảnh vườn tồi tàn nở toét loét và mụ mèo già lỡ thì của tôi. Tánh cuồng loạn của mụ đã được mổ bỏ và khâu lại. Tôi đem theo ngón tay đeo nhẫn bên mình, những tấm trải giường trắng nhất.
Binh đoàn nón sắt
liên tưởng nầy đến với tôi rất nhiều lần mỗi khi ra đường
đường Sài Gòn nghìn nghịt mũ bảo hiểm
tròn tròn màu mè rục rịch xê dịch lặng câm âm thầm
trôi e dè trên một dòng sông xác thịt ướt đẫm mồ hôi
trôi ngoằn ngoèo uốn éo lê la lên cả vỉa hè
vệ nữ thời tiền sử
em thần vệ nữ một thời tiền sử
đời du mục dấu chân dài sa mạc đất phù sa
những rặng thông trơ xương mùa đông giá
da căng hững hờ gốc mơ nầm đất đỏ sinh sôi
Dưới vòm trời
Ban đêm trái đất tuôn ra ngoài chính mình
Bay nhảy mất trọng lực
Dưới vòm trời là những bước chân.
Của những bầu trời khác.
chuyện hắn ♦ chuyện ông Guru Lô
Hắn có nhiều bí mật trồi gas như chai bia Sài Gòn đỏ. Tôi đã khui bên dòng kênh Nhiêu Lộc đen sì.
Có thể hắn là đàn ông Chăm đầu tiên massage nhiều nhất Việt Nam
Có thể hắn là đàn ông Chăm mê hát cải lương nhất nhì Nam bộ
Hoàn cảnh ra đời một bài thơ
Hoàn cảnh ra đời một bài thơ
mơ hồ
như huyền thoại của đất
ẩn chứa những trầm tích
của máu
Nghĩ về thơ
bài thơ hài hình
thân rã rời rụng
bà đẻ thiếu khoáng
tôi thọt thơ, thừa khoe khoang
lạch phạch như gà, phát ngán
Lời khuyên khi đọc thơ tôi
Lời đầu tiên của bài thơ này là
Tôi khuyên quí vị đừng đọc, hãy Del. ngay đi
(Tôi không chịu trách nhiệm gì sau đó về những cảm xúc hay xung động của quí vị)
Đừng nhìn tôi
Đừng nhìn tôi bằng đôi mắt như thế
Khi thời gian đi qua và tôi chẳng làm được gì
Đừng nhìn tôi
Như thể tôi hóa thành không khí khi không làm một con người đúng nghĩa

New Comments