Category: Thơ
The Cough of a Man Moving towards the Wall
I come back just to hear your voice
a woman’s voice which is thick and hoarse
and sometimes turns into a cough pill
a cough pill wrapped in a piece of newspaper
that’s your voice
cuối năm ăn cá một mình
đón xuân một giáp tí năm tuổi cọp
nhai cá nhá xương
còn nguyên mấy cái vi xù
so đũa hơi lâu
gắp khựng vào quá khứ
Vỡ mộng ♦ Bán tống
Bao nhiêu lãi mất tăm: khoản thu
Ngọt, khoản vơ vét, tổng số mật;
Và giờ đây con số đen của niềm đau cũ
Trở lại căn nhà bọn ta xả rác ngập.
Thân cò
có đêm nào chân không vấp ngã
chẳng đá thì dây cột neo ghe
biển đâu biết thân già kiếm gạo
mà nương tay sóng khỏi xô đè
Cà phê vỉa hè
Màn hình Tivi
Mười sáu năm tù
Trần Huỳnh Duy Thức
Cần một cà phê
Để nhìn không chớp mắt
Thằng bé
nó có một người mẹ… Còn cha
của nó thì luôn luôn là ẩn
số của một hệ phương trình vô
cùng phức tạp với những lời giải
cùng những điều kiện, những giả thiết
Dự mưu
mặt trời dự mưu cùng cô hồn
nấp vào sau núi
tất cả những gì không nhìn rõ mặt
được gọi là đêm
Bóng đêm ♦ Cửa vũ trụ
Chắp hai tay sau gáy
Nằm ngửa ngắm l. nhà
Khéo khen thay các cụ nhà ta
Đặt tên cái ấy đầu hồi nhà.
Tiền
Tiền, để mua tiên,
để là tiên hay phật, để giật, để dành
hay chỉ để đếm.
Chèn nó lại, kẹp nó vào
một ví dụ hình thể ♦ cửa hẹp
đường cong bị tổn thương
cơ thể ban ngày cơ thể ban đêm
thành phố
tiếng chim kêu đặc lại
chất dẻo cấy trong đầu
thời luân lạc
tóc chúng ta còn nồng
mùi bùn lục tỉnh
bọn con gái cựu kim sơn
vẫn tắm truồng
mấy mỏm đá phía nam
Bỏ đi tám
chả hiểu sao hễ mỗi lần [trong trí] tái hiện hình ảnh tôi [soải] ngụp/ lặn cùng lũ sư tử ngoài biển bắc [như có lần đã tưởng tượng] y rằng tối đó vừa chợp mắt là thấy liền khuôn mặt mình thực cũ kỹ/ già nua
… giữa đống [ký ức] đồng nát
Xin đừng
tay chân thẳng im chịu đựng một vài cái nhói đau té đái lặng lẽ như ong chích dưới da
bà bác sĩ hốt bạc của thời thế
con trai con gái dậy thì mụn bọc nổi tùm lum có thể do bụi bặm quá nhiều trong không khí ô nhiễm, trong thức ăn ô nhiễm, trong ức chế sinh lý, trong ức chế chữ nghĩa…
Tuyên ngôn thơ
Thơ là
Ăn một tô phở thật ngon nhiều tiêu hành tỏi ớt
toát mồ hôi
Ngủ một giấc thật say li bì ngáy vang nhà
không mộng mị
Giữa đêm thức giấc
con mắt ngái ngủ lần mò tìm kiếm
đụng vào
chỗ em dấu kín tài sản riêng bí ẩn
của đàn bà
suốt đời không đàn ông nào tìm ra được
Hôm nay, ra phố, bị phạt
Tôi có quyền mở xi-nhan ngay cả khi không cần quẹo
Trái hay phải là vấn đề của con đường
Lọt ổ gà bản thỏa hiệp thời gian
Ngã tư ngã năm xuôi chiều lại là chuyện khác
Giáo chình cho một hành chình
Vâng! Tất nhiên đúng da phải là
giáo trình cho một hành trình. Nhưng
mà là vì các em xắp xửa
chở thành người Hà Nội nên giáo
Trên tầu đến Munich
Có lúc tôi tưởng như mình đang trong
khoang hành khách của một chiếc máy
bay đang cất cánh, đang vượt lên
trên những đám mây, những cơn mưa,
Đầu đông
Chỉ một đêm,
Tuyết phủ trắng hàng cây,
Con đường mất bóng dáng,
Lũ xe dàn ngang bên lề, bất động – Những nấm mộ
Thẳng hàng…
Những động từ / Глаголы
Những động từ,
đang sống ở dưới hầm,
sinh ra và hít thở trong hầm sâu,
dưới những tầng gác đè ngập đầu
nhét đầy chủ nghĩa lạc quan.
Gạch
Tôi đã nắm chặt trong tay thớ gạch tháp Champa
vô số đền đài đình chùa
cả những bức tường thành hoang tàn sót lại
Trên vết mạch tường như nấc thang cao mãi
Nhập thế
Khi ngọn oải hương dâng đôi cánh múa trên trời
Và những vì tinh tú loan tin ánh sáng
Nơi
Thượng đế phóng sinh sự bình an, đẹp và say sưa nhất
Tôi ra đời
thời gian
ảo ảnh những con mèo ngủ đông
quay tròn cánh tay dài tẩy sạch
khí hậu hoa hồng mùi em
đùng đục trong căn phòng tróc vỡ
Nhảy múa cùng quỷ dữ
cái đầu hôn trầm nay càng thiếu ôxy
rỗng
từng milimét
(trong lúc hấp hối tôi chợt nhớ ra mình phải viết tiểu thuyết)
Tưởng tiếc ngày
cố sắp
… xếp [đâu đấy]
tay ra tay/ chân ra chân/ thân ra thân
còn cái ý tưởng gom không khí các nơi cho vào hộp
– bán
Viết trên giường bệnh
Em dựa vào trống vắng
em đi tìm ngày – gặp ngày tắt nắng
em đi tìm đêm – gặp đêm chiêm bao
em đi tìm em – đĩa cạn dầu hao
khí tượng
có thể em sinh ra từ chiếc hộc bàn
lớn khôn bằng đôi guốc mộc
già dặn mùa màng cánh áo tơi chằm lá
một thời như thế dưới cơn mưa tầm tã
Bài thơ cho chữ Đ thầm lặng
Thế em nói đ… anh nhé!
Ừ, cá tính được quy chiếu từ thắt lưng quần
trở xuống
lòng thòng đam mê
khối đứa nó nói rồi em ạ

New Comments