Bao nhiêu lãi mất tăm: khoản thu
Ngọt, khoản vơ vét, tổng số mật;
Và giờ đây con số đen của niềm đau cũ
Trở lại căn nhà bọn ta xả rác ngập.
Ta săn lùng nguyên cớ sụp đổ, cộng,
Trừ, và mang chính mình đi cầm cố;
Dù có cào đi cào lại bàn tính,
Cũng cạch tìm thấy nơi lỗi lầm ở.
Cái bọn ta tìm là tấm vé
Một chiều, một cơ hội an thân:
Là cái thiếu níu ta trở lại làm mình,
Là đồng xu cướp ngôi thằng bần.
Bán tống: lệnh những kẻ kế thừa sót lại
Chạy lên chạy xuống cầu thang giữa nhà
Tủ chưng, trường kỷ, ghế Chippendale
—Và một trần nhà kinh dị, một tủ sợ hãi.
Đồ đạc đánh bóng và đánh bóng huy hoàng,
Mảnh đất săn chồn, một căn chuồng trại
Nhà nghỉ mùa hè như cái bệ nhạc làng
—Và bàn tay ám muội lởn vởn ông nội.
Tấm phủ lưng trường kỷ đỏ,
Dương cầm Bechstein, giường bốn cọc,
Thư viện dùng làm phòng chơi bài
—Và mấy con mắt ứa nước trong cái đầu Copley.
Thảm phòng ăn nhuộm tươi hơn máu,
Cái bàn nơi phải ngồi xuống tất cả,
Tủ chè bên cạnh một người cao đứng hầu
—Và mùi khói ẩm mục ăn lên gỗ.
Giấy dán tường vẽ tay, mỏng hơn da người,
Căn phòng bọn trẻ chưa từng lai vãng,
Tất cả nhẫn và cổ vật nạm bằng tội tày trời
—Và một vết nhơ trong dòng máu đã loãng.
Theo nguyên tác tiếng Anh “The Reckoning” và “Sale” trong Theodore Roethke, The Complete Poems of Theodore Roethke (New York: Anchor Books, 1975)
.