Category: Sáng Tác
Thi sĩ chết trong thời gian
suối ngực no đầy mở rộng nếp gấp dấu chỉ cội nguồn tiền kiếp
âm vực bản lề xô đẩy hư không khát vỡ
cùng với hạt giống thơ lung linh ủ mầm sơ sinh trong em lai láng thi-sĩ-chết-trong-thời-gian
A, B, C và D
Khi đốt đến điếu thuốc thứ mười hai
thương cho căn phòng ám khói
ngày rụng xuống con số không
(bên một bờ vực?)
Nghịch
gã nhà thơ vụt dậy sau trăn trở thời gian hoài thai cấu tứ,
không một tiếng rên ư hự.
thơ lọt lòng trên giấy trắng mực đen
Tôi cần đôi bàn tay để xoay trong túi
Tôi có đôi bàn tay và một chiếc máy ảnh, tôi sẽ chụp được những gì mà tôi muốn. Mà dù chẳng vậy đi chăng nữa thì đôi bàn tay tôi cũng có nhiều việc để làm, cho đỡ phải băn khoăn. Tôi cần chúng để xoay xoay trong túi.
Sài Gòn những năm bảy mươi ♦ Abracadabra
Ôi những trái tim,
Buốt giá
Sài Gòn, những năm bảy mươi
Belmondo – Delon – Bisset,
Đắm đuối những nụ hôn vội.
Khi Nghe Một Tin Vừa Buồn Vừa Vui
tôi nhìn thấy tôi tật nguyền trên chiếc xe lăn
vừa viết văn vừa trả giá với cuộc sống
ngoài đường vắng người đàn bà đi chợ mới về
tay xách cả một giỏ nặng mà không có vẻ gì mệt mỏi
Hai đứa trẻ
Căn nhà của chú nằm ngay dưới vầng trăng ấy, tưởng chạm tay vào là được mà xa xôi quá. Từ đó về sau, khi đã lớn, cảm giác bồn chồn không yên ấy thỉnh thoảng lại trở về. Tâm trạng tha hương.
Như một giã từ ♦ Hành lang gió
Ơi cơn gió tuổi hai mươi trẻ lạ
Một thời ta lốc cuốn bao giờ
Ký ức gió đầy ánh diêm xé lửa
Những tiếng cười sảng khoái ngây thơ
Ảo vọng
Khắp nhân gian này, đang say ngủ, chỉ em và ánh đèn còn thức
Lang thang tìm một cái bóng
Của anh?
Của em?
Nếu Đời Không Có Em
Ta tự hỏi : sau hồi trốn nhà ra đi và gặp Tương Như, họ còn làm gì nữa ? Sinh con đẻ cái ư? Chao, buồn chết. Sao họ không lên mây ? Có ai nhìn thấy họ không, một chiếu có ráng vàng và mây ngũ sắc, chim phượng và chim hoàng chắp cánh bay cao, cao mãi…
Từ Hôm Lọt Lòng / At Birth
Ngày nào có con / When I have a child
Tôi sẽ là cha của một lỗ đít / I will be the father of an asshole
Hơi chữ
Cũng là những con chữ đó – những ký hiệu vô tội vạ – ai cũng có thể viết, có thể sắp xuôi, sắp ngược theo ý mình (miễn làm sao cho chúng có nghĩa), ấy thế mà, mỗi cách hành văn lại có một lối sắp xếp khác nhau, đưa đến những cấu trúc khác nhau và toát ra hơi chữ khác nhau. Nhiều cách sắp xếp mới mẻ, bất ngờ khiến cho khi đọc tưởng mình lạc vào một vùng đất nguyên sinh.
NỬA VIÊN HAY MỘT VIÊN ĐẠN CHO CÁI TÔI
Một tay sát thủ được một người thuê bắn chết cái Tôi của một nhà văn chứ không được giết chết ông ta. Với y đã thực hiện nhiều phi vụ dơ bẩn và phức tạp nhưng chưa có vụ nào khó khăn khó hiểu như vụ này. Cái Tôi là cái gì?
Trời ơi những hàng cây sắp chết
với jesus người dẫn đầu vừa lặng lẽ đi qua rừng thông
tìm một giấc mộng bạt ngàn sau lưng gió biển
những người đàn bà cong lưng lại vì nắng
sa mạc ơi những hàng cây sắp chết cả rồi
Điệu nhảy trên mặt đất
Đôi khi tôi nghĩ mình cướp luồng sinh khí dân tộc
bởi chúng nhảy lên linh hồn bé con của họ
để thắp lên sự lừa dối nơi phố xá cao tầng.
lòng hải lý 8+9 (trích trường ca)
Chiếc xe trắng một vòng thành phố
trở lại hiếp chân tường
thỏa mãn nhà xe
ở từng hơi phả
Con đường ngắn ♦ Những hoa văn của thơ
bạn có biết cách nào
nhổ những cái đinh
tôi vô tình
đóng vào ngôn ngữ
lảm nhảm trên cao
đừng hoả táng ánh mắt của câu thơ xanh gió
biên giới nằm ở trong lòng ý thức mặt trời
tháp cư sĩ ngàn năm hay tháp thức giả một thuở
trần gian ẩn dụ trôi và rơi
Một con chim
Một con chim, sự nhô lên
Của ý nghĩ trong đôi mắt ướt, mã não,
Trên những ngọn cây thành phố, nửa đêm, bụi bặm
với những tĩnh mạch dây đen hạc cầm.
echos – phần 1
8. Tôi đứng nhìn người bạn họa sĩ đang vẽ một cái bùng binh, và vây quanh tôi là một thứ động cơ giả tạo tôi không thể nào cắt nghĩa.
9. Mặc cảm tự ti và khoảng cách giữa hai con đường kéo dài thêm một thực tế xa xôi.
10. Tôi không hiểu những kẻ nói rằng “tồn tại” là một vấn đề trừu tượng. Anh nhìn xem, còn có gì sống động hơn thế?
Dư âm ♦ Bóng khuya
Những ánh đèn công viên đỏ lòm trên bàn tay lá
Những tia sáng se thắt tầm nhìn
Cong lại như cơn sốt dã man
Xoáy vào nhịp thở nhựa cây
Điên
Là thơ
Ừ thì điên
Những vốc chữ đẻ ra từ một cơn vượt cạn diệu kỳ
Hân hoan ôm ấp nâng niu
Rồi cương quyết ném ra ngoài cuộc đời
THỌC CÁI CHÂN RA NGOÀI
Hôm qua, chiều, leo lên chiếc xe ôm của một gã ốm nhách chừng hơn ba mươi tuổi một chút. Vừa leo lên ngồi đã thấy hối hận. Cái thằng gầy nhom mỏng như tấm ván ép. Cái mông cũng lép kẹp, gã ngồi chừa cho ta một khoảng quá dư dả khiến cho mỗi lần gã thắng xe…
Haiku với hình từ Mile Square Park
Xanh tươi bỏ sau lưng
Chỉ còn cành khô héo ở lại
Trước mặt còn chưa thấy?
Từ em đến anh
Nhà em cách nhà anh
cái lăng bác Hồ.
Bãi cỏ xanh làm nền
cho tuyên ngôn độc lập
nhắc em quay về cầm bó rau.
Giải quyết những vấn đề của thế giới
Bố thành một giấc mơ đầy
lửa và một tràng cười ghê rợn. Tôi
cháy thành một đám mây bằng khói.
Mật ngôn
bàn tay gầy trơ xương ruỗng mục cào cào trên da thịt cũ
những móng con ngựa trời vết chém đao phủ
nhai cuộc tình bằng cái chết sướng rũ
rũ trên miền em
giọt tình rơi lả tả

New Comments