những giấc mơ lại lăn về miền em
trống hoác như vồng vú nẩy mầm
ẩy những giục giã loạn câm
để trổ mầm thế hệ ngược
vọng âm
ta cuối cùng thố lộ
bàn tay gầy trơ xương ruỗng mục cào cào trên da thịt cũ
những móng con ngựa trời vết chém đao phủ
nhai cuộc tình bằng cái chết sướng rũ
rũ trên miền em
giọt tình rơi lả tả
lả mềm
đừng sưng xỉa trên con đường than khóc
ta ngày mai hóa bướm hút lòng em
thọc triền miên vòi vọc xuống ngàn thiên
cơn động đậy thấu từng từng ngôn mật
xác ướp biết cười nhe hàm răng cá mập
ta nằm đè hoang vu
mừng kênh rạch tối hù
bật bật làn khói
thả sầu ư
đến sặc.
.
Đa tạ người cùng quê hương Kiên giang Vương Ngọc Minh.
Phục An cũng thường ” chiêm ngưỡng ” thơ anh.
Tình thân,
PA
Chào Phục An.
– đây, bài thơ thực hay của bạn.
Mong được đọc những sáng tác mới.