Category: Sáng Tác
Giọng điệu ♦ Trò đùa nghịch đời thường
Một người muốn lên ghế phải đẩy
một người xuống ghế phải đốt nhang
để cầu nguyện và hẳn phải có
phù thủy chỉ bảo hạ ghế thế
nào cho hợp lý…
Con Ve Sầu (7/7)
Oanh không ngừng quan sát cậu bé và Olivia. Truyện phim của nàng được thể hiện, bắt đầu sống. Đây có cậu bé, có hình nộm, có cô gái, có lẽ tình yêu. Rồi sẽ có người đóng vai Đởm, Mây, Loan… Ngay cả các lời nói bị cắt đứt, ngập ngừng, không đầu đuôi, không thứ tự thời gian và lý lẽ, cũng có thể diễn tả một cái gì ngoài tiếng nói, ngoài hình ảnh. Sẽ có người hiểu?
Những Người Đi Tìm Mùa Xuân
Ba hôm trước, có người khách thương từ phương Tây lại, đem theo hàng quí nhiều không biết bao nhiêu mà kể. Này gấm trải rực-rỡ như muôn hoa bướm, này the buông mỏng mướt tợ hồ khói sương; đĩa bạc, chén vàng chói-lọi như bình-minh, châu ngọc trang sức lấp-lánh hơn sao trời. Nhà vua vời vào để Hoàng-hậu và bốn chục nàng Công-chúa lựa mua.
Cuộc đời đối mặt với kẻ thù
chúng rập rình khi anh cô đơn
đông như quân Nguyên
cao như núi mọc
vòng vây càng siết chặt
xác anh đè lên xác chúng ngổn ngang
Mấy bài bốn câu
Năm cũ cố định nhanh trôi
năm mới di động yên đứng
em mới cố định sau tôi
tôi cũ phía trước di động.
Thư cho bé sơ sinh
Anh đã không quên buộc étiquette vào tay em
Em được dán nhãn hiệu từ giây phút đó
Nhớ đừng tự hỏi tôi là ai khi lớn khôn
Cũng đừng ngạc nhiên vì sao đời nhiều nhãn hiệu.
nhịp đập ♦ ẩn giấu
ngày khởi đi
miệng em thơm mùi cỏ
còn mỗi âm thanh bên dưới
rách ra trong kết thúc
màu đen
Dường Như Đã Qua Hết Một Đời
có những lúc tôi mệt như gió bay
hoài không thể ngơi nghỉ
muốn dừng lại một quán trọ nào
đó mà không thể dừng
chân vẫn phải bước như
con lạc đà phải bước
tình trạng khẩn cấp
Tôi thấy từng lọn tuyết giống những đóa hoa nở trọn trên cạnh những chiếc loa của rạp hát lộ thiên – không, chúng bộc lộ những cánh hoa lúc nào cũng nở sẵn ở đó. Một con nai sừng tấm đứng lặng trong đồng cỏ bên ngoài hàng rào, lộ ra cái vẻ vừa quyền uy vừa ngu ngốc.
Cứ cúi đầu sẽ bị khòm lưng
ai biết đau cái đau người khác
tôi muốn nói với người đó
có những tâm hồn thơ
bị trúng dao kiểm duyệt
Mở miệng
Từ tiếng hú sơ khai
Đến ngôn ngữ đương thời
Tất cả chung nhau dưới một gầm trời
Nhưng cần phải khác nhau
Khi nói lời gan ruột
Đưa mông lên trời
khi chữ nghĩa úp mặt xuống lòng kênh rạch
thời thế khoa chân múa tay trên đống đất tiền tỷ
ta lăn mình trong đêm
thở dài
Thương lượng với thượng đế
Cho con một giao diện khác
Con sẽ đổi
Đôi tai và hai gót chân
vì… từ lúc này
Con sẽ đi bằng thứ khác
nghe bằng chỗ khác
Con Ve Sầu (6/7)
– Cô dùng phản ảnh của các tấm gương để làm lạc đường câu chuyện, cả độc giả lẫn nhân vật, họ không biết họ là ai, họ vào trong truyện, họ là nhân vật và họ ra khỏi truyện, họ trở thành người thực. Có lẽ cô đang viết ký sự? Nhật ký? Phóng sự?
Người đàn bà trong trí nhớ (ngọc ngà)
Kim đồng hồ xuống thấp thì đầu óc tỉnh táo như đang ngồi gác chân tán chuyện tào lao cùng chồng. Rồi kim đồng hồ lại từ từ lên cao… quặn, rặn, thở, rên la, hò hét, cào cấu. Chúa Phật sư sãi lúc đó ngoảnh mặt làm ngơ. Chỉ có mẹ, là mẹ, làm mẹ mới thấu hiểu được nỗi đớn đau banh da xẻ thịt này. Bà Ngà Ðiên đột ngột xuất hiện với ánh mắt cảm thông, nụ cười san sẻ.
Chiều nay tôi về một mình
Chói ngời lên mảng chiều nhũn ám
từng đôi ngực tung tẩy mê nương
Chiều nay tôi về một mình
Phía kia là tượng Phật trắng như viên phấn dựng đứng ngó dòng người không tìm thấy bảng đen
Cửa
Là biên giới của mọi ranh giới
Người ta vẫn luôn lừa phỉnh chính mình
Về thế giới phía sau cánh cửa
Nơi bản doanh của bất ngờ và bí ẩn
Một Người Trong Cuộc Sống / A Man in His Life
Một người cần yêu và ghét cùng một lúc,
cười và khóc cùng hai con mắt,
cùng hai tay ném đá và nhặt đá,
làm tình trong cuộc chiến và gây chiến trong cuộc tình.
Con Ve Sầu (5/7)
Tôi đã hoàn toàn bị quyến rũ bởi Loan, dĩ nhiên, vì Loan xinh đẹp và vì Loan “nhìn” thấy tôi, tôi không còn là một cái bóng qua cửa sổ, tôi có hình, có thể, như mọi người. Cô đơn trong bao nhiêu năm trong tù, tôi không quan niệm được thế nào là hạnh phúc. Khó mà làm cho Loan hiểu rằng 17 năm trong hầm tối đã nhân lên hàng trăm lần cái thú được Loan nắm tay
Một ngày chẳng ra gì
G là kiến trúc sư
anh ta nói với tôi rằng:
Kiến trúc là một loại âm nhạc vĩnh cửu
khi mà thế giới của loài người quá dị hợm
Cái bàn vuông và cái bàn tròn ♦ Thời thế
Có một thời các cụ nhà ta
Xem con người như soi trứng gà
Cho ấp thì nở
Không ưng thì om cho ung ra
đoàn kết là đi gần nhau
Người đầu đoàn nói: “Tất cả phải dựa vào nhau.” Chúng tôi hiểu ý anh ta là phải đoàn kết lại nhưng anh ta không đủ vốn từ để nói rằng: “Tất cả phải đoàn kết, đoàn kết là sức mạnh vô biên”. Cuối cùng thì anh ta cứ nói: “Phải dựa vào nhau”.
Bài thơ không lời
bạn sẽ liên tưởng rằng
Trịnh thở than cho Trần Dần
dù ông ấy soi bóng mình lên tường đỏ
Giai phẩm Nhân văn
Con tàu ngang ngạnh
hay là không tin biển nữa
hay là biển gầm gừ lời của những tên cướp biển
hay là hành động man rợ của bọn người kia
hay là sự xua đuổi bắt cướp trắng trợn
Hồi Tỉnh Trong Đêm
Không có ai cả. Tôi nghe tiếng nói rất quen thuộc. Tiếng nói của một người y tá thường xuyên chăm sóc sức khỏe cho tôi mỗi ngày trong bệnh viện.
Vậy thì ai đã toan tính giết tôi, ai đã vật lộn với tôi, trong rừng thông, bên cạnh biển. Giữa tiếng sấm và tiếng sóng. Trong chập choạng ngày tàn.
Con Ve Sầu (4/7)
Tôi cầm máy nói, như sắp uống một thuốc độc êm ngọt, tôi bấm các số vội vàng để không thay đổi ý kiến nữa, tôi gọi Mây, vợ sắp cưới của tôi. Mây cũng là một tên hiếm như Ve Sầu, nghe nhẹ như mây, dịu như gió. Tôi yêu Oanh, nhưng sẽ cưới Mây, éo le, lủng củng như hành trình của tôi.

New Comments