Articles by Trần Trình Lãm
Ngày còn im tiếng lá
Ngày còn im tiếng lá
Giữa bốn bề không buổi chiều và ban mai
Tôi vẽ lên bàn chân nét thời gian đặc quánh
Đóng dấu vào khuôn hình mặc định
Sự lạnh lùng
Vờ như không
Tôi nhớ mình hầu như đã đếm
Một sắc vàng vừa đậu xuống môi
Người mơ hồ như vệt mây trôi
Họa hoằn lắm mới thành sợi lửa
Chết thiêu
Cái chết đến thật lãng mạn
Tôi cháy từng phần nắng của địa ngục rất khô
Quỷ sứ nói đùa ngươi làm thơ nên cho chết cháy
Chết như vậy mới có hồn
Giấc kê vàng
Người hư ảo tạc vào trái tim hình trái cấm
mật ngọt rót xuống nội thức loã lồ
ta chạy trốn bàn tay che mặt
sự trừng phạt lọt qua kẽ hở những ngón khẳng khiu
Sài gòn đơn giản hơn tôi nghĩ
Ngày bình yên đi qua Sài gòn
Tôi gõ khẽ bước chân mòn vẹt phố
Thức dậy ban mai
Hàng phở sì sụp những mái đầu cúi thấp mồ hôi cay sè tương ớt
Chiều nay tôi về một mình
Chói ngời lên mảng chiều nhũn ám
từng đôi ngực tung tẩy mê nương
Chiều nay tôi về một mình
Phía kia là tượng Phật trắng như viên phấn dựng đứng ngó dòng người không tìm thấy bảng đen
Lá đổ
Người đi khỏi nỗi lòng để tìm một nỗi lòng
Lá đổ xuống vệ cỏ để tái sinh một vệ cỏ
Ngày lìa khỏi ngày để kiếm sự bắt đầu
Ta rời khỏi ta để thấy mình chưa hết
Nhạt
Không gian chật chội ghim những vệt kim kẹp giấy
Cứ đầy lên xộc xệch quăn khô
Nhạt
Bời bời như gà mắc tóc
Du mục
Chiều cúi xuống dòng sông
Vệt hoàng hôn mờ
Lấp loáng ngày sót lại từ sau đồi nhuộm tím
Ai vẫn đi về phía trời khắc khoải mà những câu ca cơ hồ dế giun
Trống không
Ta trống không hoàng hôn rớt sau lưng
Những đốm vàng nông nỗi cháy
Quờ tay chạm phải nỗi buồn
Hiến tạo
Ta hiến tạo cuộc đời cho người một hình hài mới
Không kéo vệt mây ngang môi mùa đông cuộn chặt trong chăn
Thời gian đóng băng hơi thở nồng mùi thuốc lá
Móng tay khê vàng sợi khói ôm mờ số phận được an bài
Điệp khúc phố
Gió lùa qua vạt tóc khô vàng
Mỗi ban đêm đi qua con đường không đèn
Thấy thành phố có nhiều hốc trú ẩn
rụng xuống nồng nàn
mùa thu cứ treo ngược bên đời
ngày cứ treo ngược bóng chiều
và lòng ta treo ngược vào lòng em
rụng xuống
nồng nàn.
chùm thơ
Ta vớ phải sự lạnh lùng trong hốc thẳm thi nhân
những câu thơ lỡ làng ….
Tôi ào vào tôi tiếng khóc tái sinh
Tôi trở về với chính tôi sau cuộc đời của em
Như một lần thách đố.

New Comments