Home » Archive by Category

Category: Sáng Tác

Hơi thở của dòng sông

13.02.2010

Thầy Đen định ghé lại ngôi chùa quen tá túc qua đêm đợi con đò sớm mai, là bụng nói với dạ như vậy, chợt có một sức hút ma quái nào đó kéo bước chân ông tiến lại gần hơn, ông bàng hoàng nhận ra người này mang khuôn mặt của mình, cùng lúc ấy người đàn ông tiến tới và nhanh chóng nhập vào ông.

Hỏi nhỏ cuối năm con trâu

13.02.2010

Khi nào anh không còn như những
con vẹt, lúc nói theo người này,
lúc nói theo người kia? Khi nào
anh không còn như những con khỉ,

Nguồn dâng

12.02.2010

Nguồn là mẹ chảy ra những chiếc bóng. Bóng núi lặng nhiên chân dung. Người núi hồn nhiên sinh sôi & góa bụa. Cõi tinh mơ của họ đẹp lạ lùng. Dục tính nguyên thủy. Cơ thể là lụa là của mặt trời. Tôi thuyền xa người bóng, xa lập thể ngày đa ngã đa thê.

Mầm mống những giấc mơ

12.02.2010

hãy nắm thật chặt.
anh sẽ đưa em lặn hụp trong vũng nguyên sơ tuyệt đối
không cần đắn đo về chiều dài của sự tồn tại nguyên thủy hay căn nguyên dẫn con người về phía những chiếc đuôi phe phẩy
vì chúng vẫn tồn tại trên đỉnh đầu

The Cough of a Man Moving towards the Wall

12.02.2010

I come back just to hear your voice
a woman’s voice which is thick and hoarse
and sometimes turns into a cough pill
a cough pill wrapped in a piece of newspaper
that’s your voice

Không có một khởi sự nào cả

11.02.2010

Khi đến nơi hắn nhận ra thượng đế là một lão già. Lão ngồi bên một bếp lửa. Con chó đang gặm cái bát sứt của lão. Thượng đế không đúng như những gì hắn tưởng tượng, lão không có phép màu và trông vô cùng bẩn thỉu. Thượng đế không giải quyết được những vấn đề của hắn.

cuối năm ăn cá một mình

11.02.2010

đón xuân một giáp tí năm tuổi cọp
nhai cá nhá xương
còn nguyên mấy cái vi xù
so đũa hơi lâu
gắp khựng vào quá khứ

Vỡ mộng ♦ Bán tống

11.02.2010

Bao nhiêu lãi mất tăm: khoản thu
Ngọt, khoản vơ vét, tổng số mật;
Và giờ đây con số đen của niềm đau cũ
Trở lại căn nhà bọn ta xả rác ngập.

Thân cò

10.02.2010

có đêm nào chân không vấp ngã
chẳng đá thì dây cột neo ghe
biển đâu biết thân già kiếm gạo
mà nương tay sóng khỏi xô đè

Cà phê vỉa hè

10.02.2010

Màn hình Tivi
Mười sáu năm tù
Trần Huỳnh Duy Thức

Cần một cà phê
Để nhìn không chớp mắt

Thằng bé

10.02.2010

nó có một người mẹ… Còn cha
của nó thì luôn luôn là ẩn
số của một hệ phương trình vô
cùng phức tạp với những lời giải

cùng những điều kiện, những giả thiết

Lạc mất xuân thì

9.02.2010

Rồi hắn nhớ ra. Người đàn bà ấy thăm viếng thường xuyên một ngôi mộ có tấm bia in hình chàng thanh niên tuấn tú và cái tên tiếng Việt. Nhiều lần bắt gặp hắn đẩy chiếc xe cắt cỏ, người đàn bà ấy hay gật đầu chào. Những cái gật đầu thường làm rũ nhúm tóc bạc xuống hai bên thái dương.

Dự mưu

9.02.2010

mặt trời dự mưu cùng cô hồn
nấp vào sau núi
tất cả những gì không nhìn rõ mặt
được gọi là đêm

Bóng đêm ♦ Cửa vũ trụ

9.02.2010

Chắp hai tay sau gáy
Nằm ngửa ngắm l. nhà
Khéo khen thay các cụ nhà ta
Đặt tên cái ấy đầu hồi nhà.

Tiền

9.02.2010

Tiền, để mua tiên,
để là tiên hay phật, để giật, để dành
hay chỉ để đếm.

Chèn nó lại, kẹp nó vào

Mù rối

8.02.2010

Kẻ giật dây xuất hiện. Rồi có tiếng còi. Cảnh sát bước ra và hắn lẩn trốn. Nhưng hắn vẫn đứng trên cái sân khấu tầm thường vô vị đó. Sân khấu được bài trí rất đơn sơ, nó được trang trí bằng rất nhiều mặt nạ ảo não. Hắn trốn vào trong chiếc mặt nạ ảo não nhất, co rúm người lại và thở dốc.

một ví dụ hình thể ♦ cửa hẹp

8.02.2010

đường cong bị tổn thương
cơ thể ban ngày cơ thể ban đêm
thành phố
tiếng chim kêu đặc lại
chất dẻo cấy trong đầu

thời luân lạc

8.02.2010

tóc chúng ta còn nồng
mùi bùn lục tỉnh
bọn con gái cựu kim sơn
vẫn tắm truồng
mấy mỏm đá phía nam

Nơi không có biên giới

5.02.2010

Ông tiếp, “Để chối bỏ tất cả, nhất định nhận mình là đứa con quê hương dù bị ruồng bỏ là sự lựa chọn khổ đau, đầy nước mắt.” Tai tôi lắng nghe lời ông tâm sự, nhưng trong mắt tôi, hình dung những cụm mây đang lồng lộng trên bầu trời. Chúng tụ, chúng bay, chúng tan. Chúng vô xứ. Chúng hoàn toàn tự do.

Bỏ đi tám

5.02.2010

chả hiểu sao hễ mỗi lần [trong trí] tái hiện hình ảnh tôi [soải] ngụp/ lặn cùng lũ sư tử ngoài biển bắc [như có lần đã tưởng tượng] y rằng tối đó vừa chợp mắt là thấy liền khuôn mặt mình thực cũ kỹ/ già nua
… giữa đống [ký ức] đồng nát

Xin đừng

5.02.2010

tay chân thẳng im chịu đựng một vài cái nhói đau té đái lặng lẽ như ong chích dưới da
bà bác sĩ hốt bạc của thời thế
con trai con gái dậy thì mụn bọc nổi tùm lum có thể do bụi bặm quá nhiều trong không khí ô nhiễm, trong thức ăn ô nhiễm, trong ức chế sinh lý, trong ức chế chữ nghĩa…

Tuyên ngôn thơ

5.02.2010

Thơ là
Ăn một tô phở thật ngon nhiều tiêu hành tỏi ớt
toát mồ hôi
Ngủ một giấc thật say li bì ngáy vang nhà
không mộng mị

Giữa đêm thức giấc

4.02.2010

con mắt ngái ngủ lần mò tìm kiếm
đụng vào
chỗ em dấu kín tài sản riêng bí ẩn
của đàn bà
suốt đời không đàn ông nào tìm ra được

Hôm nay, ra phố, bị phạt

4.02.2010

Tôi có quyền mở xi-nhan ngay cả khi không cần quẹo
Trái hay phải là vấn đề của con đường
Lọt ổ gà bản thỏa hiệp thời gian
Ngã tư ngã năm xuôi chiều lại là chuyện khác

Giáo chình cho một hành chình

4.02.2010

Vâng! Tất nhiên đúng da phải là
giáo trình cho một hành trình. Nhưng
mà là vì các em xắp xửa
chở thành người Hà Nội nên giáo

Thời Gian

3.02.2010

Ước mơ của cháu là gì? Ông hỏi …. Tôi nói không suy nghĩ: Cháu sẽ bay vào vũ trụ khám phá các vì sao. Ông bật cười sang sảng, tiếng cười ông ngân vang, òa vỡ trên từng lớp sóng. Sóng uốn đến tận giải ngân hà. Đó là ước mơ can đảm nhất mà ông từng nghe. Ước mơ của tôi vỡ tan sau tiếng cười của ông ngày ấy.

Trên tầu đến Munich

3.02.2010

Có lúc tôi tưởng như mình đang trong
khoang hành khách của một chiếc máy
bay đang cất cánh, đang vượt lên
trên những đám mây, những cơn mưa,

Đầu đông

3.02.2010

Chỉ một đêm,
Tuyết phủ trắng hàng cây,
Con đường mất bóng dáng,
Lũ xe dàn ngang bên lề, bất động – Những nấm mộ
Thẳng hàng…

@2006-2025 damau.org ♦ Da Màu Magazine
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)