Category: Sáng Tác
Nơi Mặt Đất Hình Thành
Thật kì lạ
Nơi tôi đứng có thể đã chôn rất nhiều người chết
Như chôn rất nhiều thứ từng sống
Nhưng mọi thứ vẫn cứ tiếp tục sống và có lẽ
Nấm
Những ngón chân, những chiếc mũi
Bám lên đất màu,
Đoạt lấy không khí.
Không ai trông thấy bọn ta,
Một vụ ô nhiễm nghệ thuật
nghệ sĩ bảo họ tức giận
vì khi ông nộp bản thảo
tượng không phải khỏa thân
mà có mặc áo quần
Lớp học cũ
HẮN MỘT: Tao mù rồi.
TÔI: Thương mày quá. Nhưng tao không còn biết thương hại nữa đâu. Giúp tao đứng dậy với.
HẮN MỘT: Sao tao phải giúp?
TÔI: Tao bị liệt hai chân.
Chẳng Có Một Triết Lý Sống Nào Cả
con kiến nhỏ nhẹ nói như vậy
trước khi nó bị một bàn chân vô tình đạp lên
và chà nát
như khi người ta dí một tàn thuốc lá
dưới giày
Khi hoang mang
Ôm trái tim mình tôi lên dây cót, lên nhịp đập
Giai điệu của trống Baranưng kéo nghi lễ về với người
Giai điệu của đàn Kanhi vỗ về những linh hồn
Giai điệu của trống Ghinăng vang rền đến tinh cầu xa xôi
Cúng cơm cho Cún ♦ Hồn xác luận ♦ Kinh tứ ngũ
Cơm rơi cá cặn hình hài
Cún ơi nỗi nhớ chẳng phai chút nào
Phập phù chờ cuộc thớt dao
Tiếng nhai rau ráu ậm ào máu me
Ở đó có địa đàng?
Cứ cho rằng mi là một ý niệm, một ý niệm mơ hồ có khát vọng khám phá. Nhưng mi hoàn toàn lạc lối. Mi luôn cho rằng trên đời này có sự thật. Vậy ta hỏi mi sự thật là cái gì. Có nhiều sự thật hay là chỉ có một sự thật duy nhất. Nếu như có nhiều sự thật cùng tồn tại một lúc thì đâu là chân lý.
Chẳng biết còn bao lâu nữa thiên thạch sẽ đến
Chắc em sẽ chẳng bước ra từ sân khấu
Như chưa hề là diễn viên
Cũng chẳng thích xem phim đời
Như cú hích vỡ đầu ký ức
Thì ra sông vẫn chảy
lời mẹ dặn trong bờ tre
mảnh lụa hồng trong góc bếp
cô gái nằm yên trên nệm trắng
cuộc chờ
chừng đã dài ba mươi tư năm
Tại một trạm xe lửa bị rớt khỏi bản đồ
Có những người chết đốt lửa quanh mộ mình.
Có những người sống dọn bữa tối cho khách.
Có đủ từ ngữ cho ẩn dụ vươn lên
trên sự kiện. Hễ khi nào nơi này tối đi thì một mặt trăng bằng đồng
soi sáng và mở rộng nó. Tôi là khách của chính tôi.
trên cánh đồng anh ♦ mưa thơ
hãy cày lên cánh đồng
đường cày nóng bỏng
lật xới đất anh cằn khô xơ rỗng
hãy tưới lên cánh đồng
nghìn sợi mưa sa
tháng ba
nó âm thầm tiến hành mọi nghi lễ đẹp đẽ cho thân thể
và cùng lúc đục ruỗng bên trong
nó đi ba trăm sáu mươi lăm ngày cộng với tháng ba
chúng ta nuốt cạn giọt mật cuối
báo tin ong tuyệt chủng
Đây- cách kể [một] chuyện tình
vâng!
tôi đã [cố lắm] điều chỉnh sự lệch lạc ấy
– nhưng! [rồi] đâu vào đấy
nghĩa là- ấn tượng [nhất] cũng lại nỗi chết
… thế mới khổ
Những bí ẩn
Họ gởi thư cho nhau
Ngày qua tháng lại dài lâu
Cuối cùng anh hẹn được
Gặp cô bên vòi nước quảng trường
Thân phận ♦ Hoa hồng
những mảnh vụn nát bét
khoái trá.
trên cõi đời
mình giẫm lên cái gì đó và bị cái gì đó giẫm lên
Lửa
Thủ lĩnh đám quân ô hợp
gấu ngựa bò tót hùm beo cáo chồn . . .
truyền hịch đốt rừng
và đăng quang phố.
Đầm rau muống
– Phập!
Con dao Thái Lan cắm lút vào tấm ván ép. M bước thẳng ra ngoài, không thèm ngoái lại. M biết bây giờ gã chỉ là cái vỏ chanh bị vắt kiệt. Họ vứt M. Hai gã sếp đơ ra, im lặng nhìn M đi khuất.
tình người & tình chó ♦ hiện thực hiện
bi kịch của vụ chó nhà giàu
cắn chết người nghèo
không phải ở con chó
mà người
chủ chó, thanh tra, quan toà
Leo hồn ruộng ngô
Phơi năm lên đuôi đông – nhẹ xin em chân run
Nhẹ xin em hồn run – nhẹ xin em – nhẹ xin em – tơ chùng
nhạc không lời vang – nhẹ xin em ngân chuông Bùi Chu
– tỉnh đầu quạ đen – nhẹ xin em…
Đèo Cả
Sau mỗi trận thắng
Ngồi bên suối đánh cờ
Kẻ hái cam rừng ăn nheo mắt
Người vá áo thiếu kim mài sắt
Ông đưa sim tím vào thơ
thời những kẻ ác lên ngôi
văn nghệ phục vụ bằng lời dối gian
ngòi bút chân thật đấu tranh
ông mang tai họa Nhân Văn vào người
Ngụ ngôn về con chó?
Tôi đi vào một cái ngõ và bắt gặp một con chó béc giê. Tôi tránh không nhìn nó, cố gắng bước đi một cách bình tĩnh, nhưng chính vì thế mà tôi không thể xác định được là nó có nhìn tôi hay không. Nỗi sợ hãi khiến tôi hình dung ra trường hợp tồi tệ nhất. Đôi chân tôi run run, tôi chỉ chực chạy.
Vĩnh biệt thi sĩ Màu Tím Hoa Sim
Thi sĩ khóc không lệ
Chữ trừng mắt đêm thâu
Thân cong lưng thồ đá
Thơ thẳng lưng ngửng đầu
những dòng chữ ghép lại ♦ tử tế
những dòng chữ ghép lại
đứng cạnh nhau hôm đầu
anh cài vào em
vừa tối vừa sáng
vừa cổ điển vừa hiện đại
Mùa Xuân Căn Phòng Trạm Dừng
Tôi ngủ đêm đầu xuân trôi qua không biết
khuôn mặt một người bạn cười
giữa đám đông phấn trắng và lửa sáp
thành phố đang bắt đầu mùa kịch

New Comments