Category: Sáng Tác
Qua sông Dinh, nấc cụt
Em không thể tự cắt rốn cho mình
Bụng cũ phình cơn quằn quại mới
Cho anh trở về hát ca cùng tiếng nấc em xé toạc đêm
Tình đổ mồ hôi máu phừng phừng drap thơm
Âm thanh ngọt ngào của bầy ong
Bạn yêu được không một chú ong
vo ve, kích thích tai bạn,
những cái chân bé tí chạm lên bờ môi
cùng lúc mật hổ phách nhỏ giọt
dọc bờ ngực bạn?
Không bao giờ bùng cháy lên nữa
Nhìn qua lỗ thủng nhỏ trên vách tường mẹ nói: “Thế kỉ rồi không thay đổi là mấy.”
Tôi đang thả lỏng mình, tôi cần phải được thư giãn. Các khớp xương của tôi phải được khởi động để chuẩn bị cho cuộc hành trình sắp tới. Không gian nơi đây thật tuyệt diệu. Một cái hồ rộng rãi, tôi úp tai vào nước để nghe tiếng hát của sóng và tiếng gọi nhau của muôn loại côn trùng.
Sau Bức Tường
Những bức tường chắn ấy
Tôi đã muốn đập phá ra
Nhưng tôi biết sẽ làm đau ai đó
Như phá vỡ bào thai
Tôi thiếu tháng
Nát nhầu thiên đường
Ai nửa đêm quờ tay vò mộng
Ngực thiên thu trắng ngát vòm trăng
Đẩy ảo vọng vào đùi run rẩy
Nước cuồng mê uống ngập bờ răng
Bắt bóng chùm hoa ♦ Ngày chim mòn ca
Khung cửa sổ hình vuông
Bút trời sai chính tả
Quỷ đói quỳ, nôn thốc
Chúa Phật thích sạch sẽ
Cây ở Berlin
Dân Hà Nội dặt dẹo quê người còn đồng thanh tương ứng đổi tên một con đường Berlin thành Phố Phan Đình Phùng cho tiêu tán bớt hoài nhớ. Nhiều khu vực ở Berlin tính đầu cây còn nhiều hơn đầu dân cư ngụ. Cây, bóng lá đùa trên những khoảng đường trưa rười rượi nắng là một trong những lí do tôi thiết tha với thành phố này…
Bài thơ không ẩn dụ
Những con vẹt thông tin gào lên như . . . hót
Hôm qua Ngư Dân của ta đã bị Trung Quốc bắt
Nhốt
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao ra thông cáo
Đề nghị . . . đề nghị . . . nghiêm khắc đề nghị
Câu chuyện tâm trạng hiện giờ
đưa chiếc nhẫn vàng y
[năm chỉ] cho tay bộ độ biên phòng
– canh
gác giữa đường ranh bên kia thái lan
… bên này cam-pu-chia
We Wiggle ♦ Still-Life Dinner
in just a moment, the sun will go down and we won’t need to mind
the outside world
we won’t need to mind disasters, wars,
human misfortune and happiness
Đứa bé bên cầu Văn Thánh
Có thể nỗi thống khổ ai đó nằm trong tiếng nhạc kia
Piano, violin, cello, sáo trúc . . .
Nỗi thống khổ nguyên vẹn hòn bi ve, cái xúc xắc
Một con thuyền giấy nát từ mùa lũ của những năm 80
Có thể cô không có nỗi thống khổ trong đó
Khuyết
Anh tôi mù
thấy ánh sáng lung linh sắc màu
bằng mười con mắt ở ngón tay
anh nhìn vào bóng tối
Tình yêu ♦ Sơn dương
giữa vách đá trụi trần
anh chỉ là loài dê núi hiền du
lang thang trong chiếc lưỡi đắng vết gai nhọn hoắt
lá trinh nữ xếp buồn như cánh loài ruồi mật
bay về xứ sở ngủ vùi
Cố Gắng Làm Một Bài Thơ Khó Hiểu
từ trong cái bồn tắm bước ra
thấy mình thật dễ hiểu
lại dễ bị nhìn thấy, lại dễ tổn thương, dễ chết
khi dùng một vài ngôn ngữ không đúng thời tiết
Tháng ba ở rừng Tân Hạnh
tháng ba
như một lằn đạn
cày lên từ tấm bia của thế kỷ trước
bây giờ còn mùi thuốc súng
Người chiến sĩ về phép
Khi người chiến sĩ Downeast quy hàng
trước khoảng rộng của những viễn cảnh xanh rờn
(đồng khoai tây này mở ra tiếp cánh đồng nọ)—
điền trang truyền lại cho người chiến sĩ
Chùm thơ cho những người rơm
lạnh da lều gió xé lòng
bỏ quê bỏ xứ để mong đổi đời
rau rừng ăn sống cầm hơi
chỉ nghe cay đắng thêm mười đắng cay
Lòng vòng Cựu Kim Sơn
… sau việc chấp thuận luật cấm dùng bao plastic trong chợ
và không được hút thuốc bên ngoài các tiệm ăn [hôm thứ ba]
chúng tôi lại thông qua việc không ăn thịt vào ngày thứ hai
I Get to Eat Meat
why don’t I dream one day I can have meat to eat
I talk and laugh happily
the piece of meat with a thick chunk of fat
Cô gái và họa sỹ
Một hôm, không hiểu là trong bồn tắm hay trên giường ngủ, hay ở cả trong bồn tắm và ở cả trên giường ngủ, người con gái như chợt nhớ và thiết lập lại được một công thức như kiểu công thức hóa học hay một cái gì tương tự như vậy từ lâu đã bị lãng quên. Thoạt tiên, cô định ghi nhanh công thức ấy lên cái áo mỏng và nhẹ như những chiếc cánh của con chuồn chuồn
Trưa hè tóc mọc trăng
Trưa hè, tóc mọc trăng
Nhiều lộ trình cũ kỹ
Ta đã nói những gì?
Hỡi người! Hỡi con phố
Ngã ba đường ♦ Chuông tim
bàn chân phân vân
bước sang phải, liệu đã về lẽ phải
bước sang trái, hẳn đã là sai trái
hoặc quay về, có khi lại tiến lên?
Chùm thơ hoa
Clytie em, nồng nàn vàng nhuộm, hướng mặt trời xoay, tay mở. Lặng im ban mai, đại nguyện. Thế giới đừng dây thép gai cào nát mặt nhân lý, đừng đám cháy những tà huân bia mộ đen, đừng nhập nhằng những con bệnh tâm thần phân liệt, đừng hạch toán vũ trụ hạt nhân run chim muông, đừng vần vo vòng vèo những giả danh chụp mũ…
Lần thất hứa sau cuối
đêm khoan dung ích kỷ
em sẽ làm tình với giấc mơ nguyễn thị thanh bình
và trở thành người đàn bà tóc ngắn thứ một ngàn lẻ một của hoàng chính
em sẽ xé vụn hạnh phúc không thuộc về mình
Vô tình
Vô tình trong giỏ rác
tôi thấy một lời thề nằm run rẩy
một nụ hôn chưa kịp khép môi
một tình yêu chưa nói trọn lời
Mũi Né
em lột tả môi son lên tấm gương phản chiếu
tôi lột tả tôi trong giấc ngủ chiêm bao
những bờ bụi che thân em lõa thể
bằng tàu lá đơn sơ
Con đường không vui
Lần này mẹ đã vấp phải một hòn đá, mẹ ngã xuống nhưng mẹ không hề đè lên tôi. Máu mẹ đã chảy ra, điều lạ lùng là máu mẹ không phải màu đỏ. Máu mẹ có màu đen. Tôi ngạc nhiên và tôi nói: “Máu mẹ màu đen.”
Mẹ nói: “Đó không phải là máu, máu mẹ không bao giờ đổ. Con hãy giữ vững lòng tin.”
Phục sinh
Em phục sinh giấc mơ
Trong tiếng chuông
Phục sinh ánh sáng
Trong bóng tối
Phục sinh Trịnh Công Sơn
Cho bầy diều hâu đứng hát

New Comments