Có thể nỗi thống khổ của ai đó đang ở trên kia
Một con diều thiêu trong lửa đỏ
Một viên đá màu, sắc bầm đen
Một ngôi nhà bằng cát
Có thể nỗi thống khổ ai đó nằm trong tiếng nhạc kia
Piano, violin, cello, sáo trúc . . .
Nỗi thống khổ nguyên vẹn hòn bi ve, cái xúc xắc
Một con thuyền giấy nát từ mùa lũ của những năm 80
Có thể cô không có nỗi thống khổ trong đó
Chiếc giày đỏ đầu tiên; đóa hoa đầu tiên trong vòng tay một con gấu
Một chiếc váy dạ hội búp bê
Có thể chúng ta vẫn nhắc nhau về những nỗi thống khổ của mình
Trong đêm
Trên một bàn tay úa
Trong ngôi nhà lầu ba tầng, bốn bánh và những đứa con
Trong tường cao cửa rộng, có mảnh chai cắm trên tường
Có người hầu.
Có thể tiếng cười của ai đó đã tắt trong không trung
Trong một bầu trời cũng đầy mây như thế
Những đám mây từ bé để quên đôi dép
Chạy về nhà
Rồi sực nhớ, trở lại, nó đã bay mất hút.
Hoang vu, một nỗi buồn trống rỗng
Quá khứ của anh không còn màu sắc, không còn màu nhiệm, quá khứ-
anh biến ảo qua thời gian, bị cưỡng bức, nhồi sọ,
Nhưng giấc mơ anh có làm anh bật khóc về những ngày thiếu thốn lúc xưa?
.
Không biết do đánh máy sai, hay qua mắt nhìn của Lưu Mêlan là như thế:
“Trong ngôi nhà lầu ba tầng, bốn bánh và những đứa con”
Đọc thơ của tác giả 21 tuổi này, tôi được dịp nhìn [ké] đời qua đôi mắt trẻ trung hơn:
một cuộc đời đấy hình ảnh, âm thanh, mùi vị .
Mặc dù đôi khi có những mùi không dễ chịu chút nào, như mùi gián.