tặng những linh hồn chỉ tìm được mình trong từ bỏ.
tôi nén mình lại
như một tiếng cầu kinh
như nửa cơn gió
nửa linh hồn
nửa giọt máu
trong hầm chật chội
trong khí sống cuối cùng lò hơi ngạt
tôi nén mình lại
nhỏ nhọn sắc hơn
con dao xuyên lửa
đâm xuống tăm tối
tôi nén mình lại
cho bốc hơi tôi đi
cho mọi tạp chất thành quặng
khi mọi cấu kết được ám vào xương
cho con người tôi thành vết chém
*
tôi cột mình
cột con mồi mình lại
xẻ và quăng đi thể xác
tôi gồng mình lên
tôi căng con mắt
tôi bấu làn da
lừa cảm xúc
tôi gầm
rú
tôi cười và nhe nanh
trò đùa của mọi người hay, vị thánh?
mùa ổi đã xa rất xa
từ những ngày chỉ còn là để nhớ
tôi cột luôn kỉ niệm
tôi bó lại tình thương
mọi thứ là quỷ sứ
mọi thứ là lửa
tàn
ngày hành hình cảm xúc
máu trong tôi.
của điên và hận thù
của yêu thương và giải thoát
người và vũ trụ
giữa những linh hồn trống ấy
giữa khoảng chân không vũ trụ ấy
giữa những tiếng nói và sự cười đùa
giữa định mệnh vẹn toàn và lừa dối
sự khẳng định và nguyền rủa
một sự cô đơn
và vĩ đại
khoảng cách giữa hai đôi mắt
dữ dội
gào lên
những kẻ giết người
những kẻ bị hiến tế
những kẻ điêu linh.
tôi thầm thì dưới hầm mộ
hãy quẳng lên một chút bóng tối
mọi sự thối rữa đang nằm trong đó.
.