Dấu hiệu của một sự buông bỏ nào đó
Đã rơi
Sáng nay
Tôi cầm trong tay những xác chết
Một con sóc đã rơi xuống từ bầu trời
Và nó không bao giờ đứng dậy nữa
Dù đã leo tót lên lại cành cây
Đôi mắt sợ hãi một trời xanh thăm thẳm
Tôi đã từng học bay
Trên một mái nhà
Tôi đã thấy lũ chim sà xuống
Xuống dần
Và chỉ tôi bay đi
Tôi không được chấp nhận
Chưa bao giờ tôi được chấp nhận
Dù những đỉnh núi xa thật gần và những con sông biến mất
Tôi đã bay vào tận đại dương
Chìm xuống đất
Cùng với đời hóa thạch
Tôi sống qua mùa đông
Im lặng, tín thành, không nổi loạn, không ưu tư
Tôi cầm chính thể thân tôi chết
Tôi đã học bay
Thoát khỏi thực tại này
Thoát những dòng nước mắt và những gì đã trải qua
Tôi học bay lên khỏi lực hút
Dù dòng rốn kéo tôi lại và đẻ tôi ra
Tôi vẫn học bay lên
Như tôi đã từng có đôi cánh, như tôi đã từng có trái tim
Như tôi đã từng có hình hài, mắt, gương mặt, mũi, chân, tay, bộ óc
Như tôi đã từng sống một nơi nào đó, như nơi ngày hôm nay
Tôi vẫn học bay
Bay mãi
Cho đến một ngày tôi khép cánh lại và rơi.
Chiếc dây rốn sẽ gọi tôi trong một bầu trời khác.
.